“Ta khiến người khác phải sợ vậy sao?”
“Ta…ta sợ tiền bối cướp mất đồ của ta”, Diệp Thành tự biện đại một lý do, bày ra bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời, diễn rất đạt vai, khuôn mặt vô hại của hắn khiến bất cứ ai nhìn cũng đều phải thừa nhận hắn là một đứa trẻ ngoan.
Cướp đồ của ngươi?
Sở Huyên bật cười.
Đây là đâu, mặc dù là ngọn núi phía sau Hằng Nhạc Tông nhưng cũng nằm trong kết giới của Hằng Nhạc Tông, ngoài người của Hằng Nhạc Tông ra thì lẽ nào còn có người của môn phái khác? Đường đường là trưởng lão của Hằng Nhạc Tông mà phải đi cướp của một đệ tử mới ở ngưng khí tầng thứ nhất sao?
Sở Huyên cho rằng hành động vừa rồi của mình đã khiến tên tiểu tử này sợ hãi. Cô ta nhìn Diệp Thành một cái, không hỏi thêm gì mà đưa mắt nhìn vào lùm cây um tùm xung quanh, sau đó lại nhìn vào không trung rồi lên tiếng hỏi: “Vừa rồi ngươi có thấy thứ gì bay qua đây không?”
“Có….có, có, có một đường sáng trắng bay qua ạ”, Diệp Thành nghĩ tới cảnh tượng vừa rồi và lên tiếng đáp.
“Bay về phương nào?”
“Đông bắc ạ”, Diệp Thành hoang mang chỉ về phía đông bắc, trong lòng hắn lúc này thật sự chỉ muốn người con gái trước mặt mình nhanh chóng biến mất, ngộ nhỡ cô ta nhớ ra điều gì thì lại khiến sự việc thêm rắc rối hơn.
Nghe vậy, Sở Huyên vội rút ra một đạo truyền âm phù phát sáng rồi nói vào truyền âm phù rất khẽ: “Sư huynh, bay về phía huynh rồi”.
“Canh chừng phía tây nam, không được lại gần đây”, giọng nói hùng hồn trong truyền âm phù vang lên.
“Vâng”, Sở Huyên phất tay thu lại truyền âm phù, cô ta khoanh chân ngồi xuống sau đó dùng hai tay kết ấn, trên đỉnh đầu chợt có một đạo hồng quang chiếu lên trời, hình thành một trận pháp khổng lồ trong hư không.
Ầm!
Chẳng mấy chốc, ở phía đông bắc vang lên âm thanh như rung chuyển trời đất.