Xe ngựa cuối cùng cũng chầm chậm lăn bánh, rèm cửa sổ khẽlay động, cảnh sắc hai bên đường thoắt ẩn thoắt hiện. Chỉ có một màuxanh đậm không hề thay đổi.
Rút chiếc lọ rỗng từ trong tay áo ra, ta cúi đầu nhìn chămchú hồi lâu, khóe miệng bất giác mỉm cười, giơ tay ném nó ra khỏi xe.
Sau này, e là ta không bao giờ dùng tới nó nữa.
Tình Hòa chỉ nhìn, không hỏi cái lọ ta vứt đi là gì.
Đội ngũ đi được một lúc lâu, lúc vén rèm nhìn lại đằng sau, đã không còn thấy lầu cổng thành cao vút nữa. Đáy lòng thoáng thấtvọng, hạ rèm xe xuống, ta dựa lưng vào tấm đệm mềm trong xe. Giơ tay kéo mạng che mặt xuống, ta đột nhiên muốn bật cười. Đeo mạng che mặt làm gì chứ, người khác đâu biết trên mặt ta còn có một lớp nữa!
Không nghĩ ngợi nhiều, ta khẽ khép mắt.
Xe ngựa lại đi một đoạn, bỗng Tình Hòa lên tiếng: “Tiểu thư, nô tỳ có một lời thỉnh cầu quá đáng.”
Hơi kinh ngạc nhìn nàng ta, ta cười, hỏi: “Có chuyện gì?”Thấy dáng vẻ nghiêm túc của nàng ta, ta quả thật không nghĩ ra rốt cuộccó chuyện gì.
Nàng ta lại suy nghĩ một lát rồi mới nhìn ta, nói: “Nô tỳmuốn thấy dung nhan tuyệt thế của tiểu thư. cảm thấy sửng sốt, nàng tanói dung nhan tuyệt thế…
Nàng ta lại cười, nói: “Hoàng thượng nói tiểu thư là nữ tửđẹp nhất mà người từng gặp. Nô tỳ cho rằng ắt hẳn đến thần tiên cũngphải kinh ngạc. Không biết nô tỳ có diễm phúc được nhìn thấy một lầnkhông?”
Hạ Hầu Tử Khâm. Hắn từng nói thế ư?
Sau đó, ta nhớ tới hôm ở trên Kim Loan điện, hắn nói, hyvọng có một ngày, tất cả mọi người có thể nhìn thấy dung nhan xinh đẹpcủa ta. Đúng thế, còn có cơ hội như vậy không?
Nhìn cung tỳ trước mặt, ta khẽ bật cười thành tiếng. “Đưa bình nước cho ta!”
Tình Hòa vội gật đầu, đưa bình nước cho ta. Bật nút bình,ta đổ nước vào lòng bàn tay, lau sạch thuốc nước trên mặt. Giọt nước mát lạnh chảy xuôi theo gò má khiến ta cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Ta tủm tỉm cười nhìn nàng ta.
Tình Hòa nhìn ta chằm chằm, mãi sau mới bật cười thành tiếng, nói: “Tiểu thư, người đẹp thật đấy!”
Đặt bình nước sang một bên, ta cười đùa: “Hòa thân vốn nên dùng dung mạo như thế này, không phải sao?”
Nàng ta biết ta đùa, cũng cười, nói: “May mà Hoàng thượngbiết rõ, bằng không có hối hận cũng không kịp.” Nói tới đây, nàng ta đột nhiên thu lại nét cười, dừng giây lát mới nói tiếp: “Ngày trước, tiểuthư không tin nô tỳ.”
Ta im lặng. Đúng vậy, nếu tin thì sao có thể giấu giếm nàng ta tất thảy! Cho dù ý tứ của Hạ Hầu Tử Khâm rất rõ ràng, nàng ta – Tình Hòa – là người ta có thể tin tưởng. Thế nhưng ta lại sợ phải tin tưởngngười khác.
Khuôn mặt của Phương Hàm lại hiện lên trước mặt ta.
Còn nhỏ, lúc ta vừa tiến cung, nàng ta hỏi ta tên gì, cònnói: “Duy tang dữ tử, tất cung kính chỉ”. Lời nói quen thuộc đó khiến ta nhớ tới Tô Mộ Hàn, cho nên ta mới có cảm tình với nàng ta, nhưng hóa ra nàng ta tiếp cận ta vì
Tình Hòa lại nói: “Theo nô tỳ biết, Triêu Thần cũng làngười của Hoàng thượng, nhưng lại được tiểu thư tín nhiệm đến vậy”
Ta kinh ngạc nhìn nàng ta, không phải ta không biết nàng ta có ý gì nhưng nàng ta chỉ khẽ cười. “Mạng của nô tỳ cũng là của Tháihậu và Hoàng thượng. Còn nhớ khi ấy, nô tỳ, Quyến Nhi và Thiển Nhi vừavào cung, đi đến đâu cũng bị người ta bắt nạt. Nếu không nhờ Thái hậu, e là mạng của nô tỳ sớm đã chẳng còn.”
Ta định lên tiếng nhưng nàng ta đã cướp lời: “Thực ra tiểuthư không cần nói rõ đâu. Trong lòng nô tỳ cũng hiểu. Thái hậu giúpchúng nô tỳ tất nhiên là có lý do. Nhưng ơn huệ như giọt nước chảy, báođáp như suối tuôn trào, cả đời này nô tỳ muốn hiến dâng cho Hoàng thượng và Thái hậu.”
“Tình Hòa…” Lời nói của nàng ta quả thật khiến ta không hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Nàng ta lại cười, nói: “Khiến tiểu thư chê cười rồi, nô tỳ…” Nhưng ta vừa định nói thì thấy xe ngựa dừng lại.
Ta sững người, Tình Họa vội vén rèm kiệu lên, liền nghethấy có người ở bên ngoài lên tiếng: “Tiểu thư, trời tối rồi, đêm naychỉ có thể dựng trại ở đây.”
Tình Hòa quay đầu nhìn ta, ta gật đầu, nàng ta liền nói: “Vậy thì dựng trại thôi!”
Nàng ta vừa nói xong, bên ngoài có giọng nói vang lên: “Đại nhân, hạ lều trại ở bên nào?”
“Bên nào cũng được, nhưng tới đêm, gió đông lớn, cửa lềukhông được để ở hướng đông.” Giọng nói lạnh nhạt truyền vào tai ta, hình như có phần quen thuộc. Là ai? Sao ta không nhớ ra được?
Bất giác vén rèm lên, ta chỉ nhìn thấy một bóng dáng nam tử rất cao lớn, nhìn cách ăn mặc của y, chắc là tướng quân đưa ta đi hòathân. Hạ rèm xuống, ta quay đầu muốn hỏi nhưng thấy Tình Hòa đã đứngdậy, nói: “Tiểu thư đợi một lát, nô tỳ lấy ít đồ ăn, chúng ta đợi lềutrại dựng xong thì đi ra.”
Ta gật đầu, nàng ta mới bước ra ngoài.
Ngồi tronge được một lúc, ta đứng dậy, muốn đi ra nhưng sợkhông hay lắm, đành ngồi xuống. Đợi rất lâu mới thấy Tình Hòa trở lại,nàng ta ôm ít lương khô, trèo lên xe, nói với ta: “Hôm nay tiểu thư phải chịu khổ rồi, chỉ có thể ăn mấy thứ này. Đợi đến mai, tới thành trìtiếp theo mới có thể ăn đồ ngon.”
Ta lắc đầu. “Không sao!” Giờ là lúc nào mà ta còn so đo mấy chuyện này chứ?
Tình Hòa đưa màn thầu cho ta, ta nhận lấy rồi ăn. Nhìn Tình Hòa, ta nói: “Ngươi cũng ăn đi, bây giờ đã xuất cung rồi, không cần quy củ đến thế!”
Nàng ta không từ chối, tự mình lấy bánh ăn.
Một lát sau, thấy nàng ta đưa bình nước cho ta, ta lắc đầu, nói: “Bình của ta vẫn còn nước.” Ban nãy ta mới dùng một ít nước trongbình để rửa thuốc nước trên mặt.
Song Tình Hòa nói: “Tiểu thư dùng bình này đi, trong này là rượu nhẹ, ở đây trống trải, rượu có thể giúp cơ thể tránh bị nhiễmlanh.”
Do dự giây lát, cuối cùng ta nhận lấy, Tình Hòa nói câu nào cũng có lý, nhưng đột nhiên nàng ta muốn đổi bình, ta cảm thấy hơi lạ.Ta giả vờ uống một ngụm, cau mày, là rượu thật.
Ta không biết uống rượu, cho dù là rượu nhẹ cũng cảm thấykhó uống. Nhấc tay áo lên, ta lén nhổ ngụm rượu trong miệng vào tay áo,giả vờ che mặt ho. Tình Hòa vội bước lên, vỗ lưng cho ta, nói nhỏ: “Tiểu thư uống chậm thôi!”
Ta lắc đầu, nói: “Khụ khụ, ta không uống nổi, bỏ đi!” Nói xong, ta đưa bình rượu trong tay cho nàng ta.
Nàng ta vội nhận lấy, cười ngập ngừng: “Vậy thì không uống nữa, một ngụm cũng đủ rồi.”
Hơi nhíu mày, ta lặng lẽ đưa mắt nhìn bình rượu, trong lòng cũng khẳng định rượu đó có vấn đề.
Hai người ngồi trong xe một lúc mới nghe thấy bên ngoài có người nói: “Lều trại đã dựng xong, mời tiểu thư xuống xe!”
Ta gật đầu, vừa định đứng dậy thì nghe thấy Tình Hòa nói: “Tiểu thư, xin đợi một chút!
Ta có phần kinh ngạc, ngoái đầu lại, thấy nàng ta lấy chiếc khăn tơ tầm đặt bên cạnh, che mặt ta một lần nữa, ta mới chợt nhớ rathuốc nước trên mặt đã bị rửa sạch. Ha, thường bôi thuốc nước, ta khôngquen với gương mặt của ta bây giờ.
Đi hòa thân, ta che mặt cũng là chuyện bình thường.
Tình Hòa dìu ta vào trong, hầu hạ ta nằm ngủ trên nhuyễn tháp rồi mới sang nhuyễn tháp nhỏ bên cạnh, nằm xuống ngủ.
Nơi đây trống trải, mặc dù đã là mùa hè song buổi tối không hề nóng, ngược lại ta còn cảm thấy hơi lạnh. Chẳng trách Tình Hòa muốnta uống mấy ngụm rượu, nói là để tránh cho cơ thể bị nhiễm lạnh.
Kéo chăn lên song ta vẫn cảm thấy rượu kia có chút kỳ lạ.Đó chỉ là trực giác nhưng không phải là cảm giác tốt lành, ta không nóira được.
Lúc này ở bên ngoài, e là trời đã tối đen.
Hạ Hầu Tử Khâm nói những thích khách kia sẽ tìm cách hànhthích ta trên đường. Nghĩ đến đó, ta cảm thấy hơi căng thẳng. Có điềuhắn nói đã chuẩn bị vẹn toàn cho ta, ta tin hắn tuyệt đối sẽ không để ta chịu bất kỳ thương tổn nào.
Mở mắt, đợi rất lâu, bên ngoài chỉ thi thoảng vang lêntiếng bước chân đi tuần của thị vệ, bóng dáng họ phản chiếu lên lều trại kéo thật dài, thật dài. Ngoài ra chỉ còn lại một khoảng tĩnh lặng.Không biết bắt đầu từ lúc nào, ta bỗng mơ màng rồi ngủ thiếp đi.
Trong mơ, loáng thoáng nghe thấy có tiếng ai đó gọi ta.
“Tử Nhi! Tử Nhi…”
Trong lòng ta hoảng sợ. Tiên sinh!
Ta muốn gọi nhưng làm thế nào cũng không thể cất tiếng.
Y lại nói: “Tử Nhi, đi!”
Đi? Bảo ta đi đâ
Ta rất muốn hỏi, bấy lâu nay, y đã đi đâu. Rốt cuộc y đã đi đâu?
Ta nghe thấy tiếng bước chân, từng bước, từng bước lại gần. Cảm giác đó quá chân thực, ta thậm chí có thể cảm nhận được tiếng ta mở choàng mắt, bóng dáng cao lớn đó đã lại gần giường ta. Trong lều khôngthắp đèn, không nhìn rõ khuôn mặt người vừa đến, ta bỗng nghĩ, chẳng lẽlà thích khách?
Thật không ngờ, nhanh như vậy mà đã tới rồi!
Ta há miệng định kêu, người vừa đến dường như giật mình,vội vàng bịt miệng ta. Trong lúc cấp bách, ta cắn mạnh vào tay gã, gãrên lên nhưng không hề phát ra âm thanh. Chỉ thấy gã giơ tay, cổ ta đaunhói, trước mắt tối sầm, không còn biết gì nữa.
Không biết bao lâu sau, ngón tay hơi động đậy, ta khẽ rênlên một tiếng, gáy đau quá! Chợt nhớ ra có người xông vào lều của ta!Không phải thích khách ư? Bằng không, sao không giết ta?
Nghĩ đến đó, ta cố chịu đựng cơn đau, mở mắt nhìn. Trời đãsáng, trước mắt là một cánh rừng, ta không cần quay đầu cũng biết mìnhđang tựa vào một thân cây đại thụ. Xoa xoa cổ theo bản năng, ta nhíumày, đây là đâu?
Nghe thấy tiếng bước chân tới gần, ta hoảng sợ ngoái đầu, chỉ trong nháy mắt, ta cảm thấy kinh ngạc.
Lý Văn Vũ! Tướng quân hộ tống ta đi hòa thân là y!
Chẳng trách ta cảm thấy giọng nói của y có chút quen thuộcnhưng dù thế nào cũng không nghĩ ra là ai, chỉ bởi ta mới nghe qua giọng y có một lần.
Thấy ta đã tỉnh, y vội tiến lên, quỳ một chân xuống, nói: “Thuộc hạ mạo phạm nương nương, xin nương nương thứ tội!”
Ta thấy y đang xách một bình nước. Bên ngoài bình nước vẫncòn nhỏ giọt, xem ra y vừa đi lấy nước về. Vịn vào thân cây, đứng lên,liếc nhìn người trước mặt, ta trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Y cúi đầu, mãi sau mới lên tiếng: “Nương nương thông minhnhư vậy, lúc nhìn thấy thuộc hạ, hẳn nương nương đã nghĩ ra tất cả rồi.”
Ta cắn môi, quả đúng như y nói, ta cũng cảm thấy mình đãđoán được tám, chín phần. Bỗng nhắm mắt lại, hít thật sâu, ta cắn răng,hỏi: “Bản cung không biết, ngươi nói đi!”
Y vẫn cúi đầu, hồi lâu sau mới nói: “Nương nương đã muốnthuộc hạ nói, vậy thuộc hạ xin nói. Lần này nương nương xuất cung, chắcđã rõ nhiệm vụ Hoàng thượng giao cho. Thế nhưng, Hoàng thượng nói khôngthể để người mang tính mạng ra mạo hiểm, muốn thuộc hạ nửa đường cướpnương nương đi.”
Siết chặt hai tay, hóa ra ý của Hạ Hầu Tử Khâm là như vậy.
Mở mắt nhìn Lý Văn Vũ, ta hỏi: “Thiếu người đi hòa thân, những thích khách đó sao có thể mắc mưu?”
Y thản nhiên nói: “Tình Hòa cô nương sẽ thay nương nương đi hết hành trình cuối cùng này, cho nên Hoàng thượng mới muốn nương nương che mặt ngay từ đầu.”
Quả nhiên…
Những điều ta hoài nghi đều không sai, rượu Tình Hòa đưa ta uống quả thực có vấn đề. Lúc này ta mới biết trong rượu có thuốc mê,cho nên tối qua Lý Văn Vũ mới tỏ vẻ kinh ngạc khi thấy ta đột nhiên mởmắt, hơn nữa còn phản kháng. Chỉ vì thấy ta không mất đi tri giác như ytưởng nên y mới phải bất đắc dĩ ra tay đánh ta hôn mê.
Bước lên phía trước vài bước, đầu óc vô cùng choáng váng,ta loạng choạng một cái, suýt thì ngã. Lý Văn Vũ giật mình, vội đưa tayđỡ song lúc chạm vào ta, y vội thu hai tay lại. Ta bỗng ngã nhào, thấygiọng y hốt hoảng: “Thuộc hạ đáng chết!”
Ta lên tiếng: “Bản cung muốn quay lại cứu Tình Hòa.”
Lần này vô cùng nguy hiểm, mục tiêu của thích khách là ta,ta không thể để Tình Hòa mạo hiểm. Hơn nữa, nhớ tới cái chết thê thảmcủa Dao Phi, ta càng cảm thấy sợ hãi. Thực ra ta cũng sợ chết, nhưngkhông thể để Tình Hòa mạo hiểm thay ta như vậy.
Lý Văn Vũ chặn trước mặt ta, nói: “Hoàng thượng nói tuyệt đối không thể để nương nương quay lại
Ta giận dữ nói: “Đó cũng là một mạng người, bản cung không cho phép…”
“Nương nương!” Y ngắt lời ta rồi ngước mắt nhìn ta, nói:“Trước khi xuất cung, Hoàng thượng từng cho gọi Tình Hòa cô nương, nếukhông phải chính nàng ta đồng ý, Hoàng thượng sẽ không ép buộc làm khónàng ta! Thuộc hạ trực tiếp nhận lệnh của Hoàng thượng, nhiệm vụ củathuộc hạ bây giờ là bảo vệ nương nương chu tuàn!”
Ta sững người. Cuối cùng ta đã hiểu câu nói: “Cả đời này,nô tỳ muốn hiến dâng cho Hoàng thượng và Thái hậu” của Tình Hòa là có ýgì. Hóa ra lần này, nàng ta đã quyết tâm đi chết thay ta, bởi vậy nàngta mới muốn nhìn thấy khuôn mặt ta, mới nói ta chưa từng tin tưởng nàngta.
Ta cảm thấy áy náy. Nàng ta là người của Hoàng thượng vàThái hậu nhưng ta thật sự chưa từng tin tưởng nàng ta. Bây giờ ta chỉ có thể cầu nguyện cho nàng ta sống sót.
Ngồi xuống đất, rất lâu sau ta mới cảm thấy cơn choáng váng dần biến mất, bèn gắng gượng đứng lên, nói: “Bây giờ bản cung làm thếnào để hồi cung?”
Lý Văn Vũ dường như sững người, lập tức đáp lời: “Hoàngthượng nói nương nương không cần hồi cung. Thuộc hạ sẽ tìm một nơi yêntĩnh, thu xếp cho nương nương ở trước.”
Ta tròn mắt nhìn y, không cần hồi cung!
Hạ Hầu Tử Khâm, rốt cuộc hắn muốn làm gì?
Ta nghiêm giọng, nói: “Khốn kiếp, ngươi có biết mình đang nói gì không?”
Nét mặt không hề thay đổi, y cúi đầu, nói: “Thuộc hạ biết.Hoàng thượng nói đợi đến khi nào dẹp yên chiến sự, người sẽ đón nươngnương hồi cung.”
Ta bất giác lùi lại một bước, cuối cùng hắn vẫn lựa chọnmột mình đối mặt. Hắn nói đã yêu rồi thì sẽ muốn bảo vệ đối phương. Lúcnày ta mới cảm nhận được thâm ý trong câu nói của hắn.
Ha, hắn giỏi thật, dùng lý do chính đáng như vậy để lừa ta xuất cung, để ta cách xa cuộc phân tranh này, có phải kh
“Nương nương!” Lý Văn Vũ tiến lên một bước, đưa bình nướccho ta rồi nói: “Người uống chút nước đi, cách đây không xa có một tiểutrấn, khi nào tới đó, thuộc hạ sẽ tìm chỗ cho người nghỉ ngơi.”
Ngập ngừng giây lát, cuối cùng ta cũng nhận lấy bình nước. Y quay người, kéo con ngựa bên cạnh qua, đợi ta lên ngựa rồi tự mình dắtdây cương, đi về phía trước.
Ta cười lạnh. “Nếu Lý đại nhân cùng ngồi lên ngựa, không phải sẽ đi nhanh hơn rất nhiều à?”
Sắc mặt không hề thay đổi, y đáp: “Tối qua, vì nương nươngbị hôn mê nên thuộc hạ không còn cách nào khác. Bây giờ sao có thể lại…” Nói đến đó, y không nói tiếp nữa.
Ta cũng im lặng.
Y chỉ dắt ngựa, bước đi mà không nói một lời.
Nắm chặt bình nước trong tay, ta rất tức giận, tức giận với Hạ Hầu Tử Khâm. Hắn muốn ta sống sót để nhìn hắn chiến đấu một mình à?Vậy hắn có biết, ta không cam lòng biết bao?
Nói là cách không xa có một tiểu trấn nhưng đi tới giờ Ngọmới nhìn thấy tiểu trấn đó. Lúc sắp tiến vào, Lý Văn Vũ đột ngột dừnglại, ta ngây người giây lát, thấy y rút chiếc khăn lụa ra đưa cho ta.“Tình Hòa cô nương giao lại cái này, nàng ta nói nương nương quá xinhđẹp.”
Không biết vì sao, nghe y nói vậy, ta chỉ cảm thấy vành mắt nóng rát, chần chừ giây lát, cuối cùng ta giơ tay nhận lấy, che lênmặt.
Tình Hòa à! Trong lòng ta than thở.
Tìm một khách điếm để nghỉ ngơi.
Ta ngồi một mình trong phòng, rất lâu sau mới thấy Lý Văn Vũ gõ cửa: “Tiểu thư, thuộc hạ mang đồ ăn tới.”
Ta không nói gì, y vẫn đẩy cửa vào, đặt đồ ăn lên bàn rồi lui ra
Ta gọi y lại. “Ngươi là tướng quân hộ tống người đi hòathân nhưng đột nhiên mất tích, không sợ có người nghi ngờ à?” Ta chỉ sợtrong đội hộ tống người đi hòa thân có mật thám thì gay go.
Y dừng lại, quay người, nói: “Tiểu thư yên tâm, Hoàng… công tử nói thuộc hạ chỉ hộ tống mười dặm rồi quay về. Tướng quân hộ tốngngười đi hòa thân là người khác.”
Hóa ra là vậy!
Đúng thế, tâm tư của Hạ Hầu Tử Khâm rất kín kẽ, tỉ mỉ, không thể có bất kỳ sơ hở nào.
Do dự giây lát, ta lại hỏi: “Người muốn ngươi đưa ta tớiđâu?” Thiên triều khai chiến, khắp nơi trong thiên hạ đều là đất củahoàng đế, ta nên đi đâu đây?
Lý Văn Vũ nhìn ta, trầm mặc một lúc rồi nói: “Sang đến bờ bên kia sông Tầm, sẽ có người của Đại Tuyên tiếp ứng.”
Ta giật mình kinh ngạc, Đại Tuyên?
Quân Ngạn!
“Rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Giữa Hạ Hầu Tử Khâm vàQuân Ngạn có trao đổi gì? Bằng không, sao Quân Ngạn có thể sẵn lòng giúp đỡ ta?
Lý Văn Vũ cúi đầu, nói: “Tiểu thư đừng làm khó thuộc hạ, thuộc hạ không biết.”
Ta biết, cho dù y có biết hay không, ta hỏi nữa cũng khôngtra ra được nguyên do. Thế nhưng, bảo ta đi như vậy, ta không làm được.
Lý Văn Vũ là người mà Hạ Hầu Tử Khâm chỉ định bảo vệ ta,chính y cũng nói, y chỉ nghe theo lệnh của Hoàng thượng. Dù có muốn, tacũng tuyệt đối không bỏ trốn được.
Nghỉ ngơi một đêm ở tiểu trấn, sáng hôm sau, lúc y đến,phát hiện ta lên cơn sốt, y lập tức sợ tái mặt, vội vàng ra ngoài tìmđại phu.
Ta thở dài một tiếng, trước tiên chỉ có thể dùng kế này để ở lại tiểu trấn thêm vài ngày
Bây giờ đang là mùa hạ, muốn bị cảm thật không dễ dàng gì.Một mặt ta phải làm cho phòng nóng lên, một mặt phải lấy nước giếng giội toàn thân, vừa nóng vừa lạnh như vậy mới có thể khiến mình bị bệnh.
Lúc đại phu hồi bệnh và khám bệnh, Lý Văn Vũ không tiện cómặt, ta nhân cơ hội nhét một cây trâm bạc cho đại phu, nói với ông ta lý do thoái thác đã chuẩn bị sẵn.
Khi ra về, đại phu nói lại với Lý Văn Vũ, bệnh tình của tarất nghiêm trọng, cơ thể ta lại yếu ớt, e là phải ở lại nơi này thêm vài ngày. Lý Văn Vũ không thể nói gì, đành phải làm như vậy.
Đại phu ngày nào cũng đến, ta không cho ông ta bắt mạch,chỉ bảo ông ta nói bệnh tình của ta lúc tốt lúc xấu, không thể nào lường được. Ta chỉ có thể chờ đợi giây phút tin tức từ hoàng đô truyền đến.
Ngày thứ tám, tin Hoàng thượng ngự giá thân chinh truyềntới. Ta bỗng ngây người. Không biết vì sao, nước mắt cuối cùng cũng tuôn trào. Còn không rõ ư? Như vậy chứng tỏ Tình Hòa đã chết. Không phảisao?
Chiến sự chưa dừng, Hạ Hầu Tử Khâm đích thân xuất chinh.
Giơ tay lau dòng nước mắt bên má, ta hít thật sâu, cũng còn một tin tốt, bởi lẽ hắn nói, phải xử lý xong chuyện của hoàng đô mới có thể yên tâm xuất chinh. Thế thì kẻ phản bội đã bị tóm.
Hắn đích thân xuất chinh, hoàng đô còn có Thái hậu trấn giữ, điểm này ta không hề lo lắng.
Lúc xuống giường, thấy Lý Văn Vũ đứng ở cửa nhìn ta, ta mới cười, rút cây trâm trên tóc xuống, cầm chĩa vào cổ mình, nói: “Nếu Lýđại nhân khăng khăng ngăn cản, ta đành chết ở đây.”
Ánh mắt đầy vẻ kinh hãi, y hoảng hốt lên tiếng: “Tiểu thư, xin đừng!”
Ta cười: “Lý đại nhân đã phụng chỉ bảo vệ ta, vậy thì ta đi đâu ngươi cũng phải bảo vệ, bằng không, ngươi không thể hoàn thànhnhiệm vụ Hoàng thượng giao.”
Nghe ta nói vậy, bàn tay buông thõng của y khẽ run lên, mãi sau mới thấy y lên tiếng: “Nà một tiểu trấn, nguồn tin bị bịt kín, bâygiờ tuy mới là ngày thứ tám kể từ lúc chúng ta rời đi nhưng e là công tử đã xuất phát từ lâu rồi. Cho dù bây giờ chúng ta đuổi theo cũng khôngkịp.”
Những điều này ta đều biết, nhưng bất luận ra sao, ta cũng sẽ không ngoan ngoãn nghe lời mà rời xa nơi này.
Thu lại cây trâm, ta vừa bước ra ngoài vừa nói: “Vậy thì chúng ta gấp rút ra tiền tuyến với tốc độ nhanh nhất.”
Ra đến bên ngoài, ta lại nói: “Đi mua một con ngựa nữa.”
Y trung thành với Hạ Hầu Tử Khâm nên tuyệt đối sẽ không cưỡi chung ngựa với ta. Hai người một ngựa, thật sự quá chậm!
Không kéo dài thời gian nữa, lúc ngựa được dắt tới, chúngta liền rời khỏi tiểu trấn. Lý Văn Vũ lo lắng hỏi: “Liệu sức khỏe củatiểu thư có chịu đựng được không?”
Ta gật đầu, thực ra bệnh của ta đã khỏi từ lâu rồi.
Trên đường đi, cả hai đều không dám trì hoãn.
Nghe nói chiến sự ở tiền tuyến vô cùng dữ dội. Điều khiếnta cảm thấy vui mừng nhất là bên phía Nam Chiếu, Quân Ngạn đã xuất binh. Diêu Hành Niên cũng không rút quân về, như vậy có vẻ là đang giằng conhau. Cũng có thể giống như ta nghĩ, Nam Chiếu muốn đục nước béo cò, ngư ông đắc lợi.
Dọc đường, thi thoảng nghe người đi đường bàn tán, nhưng ta không hề nghe được tin Hoàng thượng muốn tặng mỹ nhân cho Hàn Vương.Xem ra chuyện này đúng là hoa trong gương, trăng dưới nước, còn chưa kịp nổi lên đã trở thành bọt nước.
Lúc chúng ta gần tới biên giới thì đã là trung tuần tháng Tám.
Thời tiết càng lúc càng nóng nực, ngựa thở hổn hển, chúngta không thể không dừng lại để nghỉ ngơi. Ta biết, nếu chạy nữa, chúngta vẫn có thể chống đỡ được, nhưng chỉ e ngựa sẽ chết vì kiệt sức.
Xuống ngựa, ta muốn nghỉ ngơi một lúc, liền thấy Lý Văn Vũhỏi: “Tiểu thư, chúng ta không thể đi tiếp bằng đường lớn, phải leo qua Ô Sơn mới có thể tiền tuyến.”
Ta gật đầu, nơi này đã là biên giới giữa hai nước, nếu thúc ngựa chạy tiếp, bên kia là dãy núi của Bắc Tề, sợ rằng bọn họ có quânmai phục.
Nghỉ ngơi một lát, chúng ta lại thúc ngựa rời đi. Y bẻ gãymột cành cây để kéo ta, hai người cuối cùng cũng lên tới Ô Sơn. Xuyênqua những phiến lá, nhìn thấy phía xa xa là ngọn núi thuộc lãnh thổ BắcTề, giữa hai ngọn núi có một con đường lớn nhưng con đường đó cũng là do người Bắc Tề mở.
Đi được một đoạn, chúng ta loáng thoáng nghe thấy tiếng vóngựa, tiếp đó là tiếng áo giáp va vào nhau. Ta giật mình kinh hãi, nhìnvề phía Lý Văn Vũ, y rõ ràng cũng nghe thấy. Y đặt ngón tay lên miệng,ra hiệu cho ta im lặng rồi làm một động tác nữa. Ta hiểu ý, từ từ khomngười xuống.
Ta nghe thấy những giọng nói vang lên bên kia phía lãnh thổ Bắc Tề, chắc là đại quân của bọn họ. Ta giật mình, đó là… quân cứuviện?
Hai người lẳng lặng tiến lên phía trước. Ô Sơn rất cao, tới đây đột nhiên xuất hiện một vách núi cao và dốc. Con đường lớn nằmtrong lãnh thổ Bắc Tề, hình như do con người mở ra. Song trên vách đádựng đứng, cheo leo của Ô Sơn là cây cối xanh um, xem ra cho dù là docon người mở đường thì thời gian cũng đã rất lâu rồi.
Nhìn xuống dưới, người đứng phía bên kia đột nhiên quayđầu, dưới ánh mặt trời, chiếc mặt nạ màu bạc phản chiếu ánh sáng lunglinh.
Trong lòng ta khẽ run, Hàn Vương!
Bỗng nghe thấy có người chạy như bay tới, hét to: “Báo…”Binh sĩ đó chạy tới trước mặt Hàn Vương, thấy Hàn Vương quay đầu, binhsĩ đó như nhận được lệnh, tiếp tục chạy về phía sau.
Đưa mắt nhìn theo, ta trông thấy phía sau đội ngũ có một chiếc xe ngựa đang đứng yên.
Rèm lụa mỏng khẽ lay, binh sĩ đó đưa thư hàm trong tay qua, hô to: “Tướng quân, có công văn khẩn!”
Trong xe truyền ra vài tiếng ho, dù ở rất xa nhưng ta vẫncó thể nghe thấy. Mãi lâu sau mới nhìn thấy mấy ngón tay thon dài đưara, khẽ cầm lấy bức thư
Còn ta, trong khoảnh khắc ấy đã hoàn toàn sững sờ!
Tiên sinh…