Bởi vì Dung Húc theo đuổi, biểu hiện vượt quá phạm vi bình thường. Quanhệ giữa Dung thị và Du thị rất ác liệt, tiếp tục quan hệ như vậy……..Dung Húc lại không hề sợ hãi mà theo đuổi cô. Hoặc là vượt qua quásâu, hoặc chính là có mục đích riêng.
Trực giác của Dư Tư Nhạc cho là vế sau.
Dung Húc đầu đầy mồ hôi chạy về, trong tay cậu ta là một túi bánh bao hấp, chút hơi nóng tỏa ra bên ngoài.
Mùi hương xông vào mũi, hết sức hấp dẫn người khác.
Sợ hãi bị Dung Húc nhìn thấu âm mưu, Dư Tư Nhạc cố gắng ăn hai miếng.Sau đó đem bánh bao hấp còn lại chia cho những người khác trong đoàn làm phim.
Dung Húc đối với việc này không có tức giận, chỉ hơi nghi ngờ nhíu mày.
Sau đó, Du Lăng Thần viện các loại lý do, cố ý an bài Dung Húc đi mua cái này cái kia.
Một giờ tới, dường như Dung Húc chưa được nghỉ ngơi một phút giây nào.Khí trời mùa hè vốn rất nóng, tuy nhiên ngày thường Dung Húc luôn chútrọng việc rèn luyện, nhưng mà bộ dạng chạy ngược chạy xuôi thế này, nên chịu không nổi, phía sau lưng mồ hôi đã ướt nhẹp, tóc ngắn dính chặtvào hai bên má.
Cả người tê liệt ngồi trên ghế, không ngừng thở hổn hển.
Trên bàn bày rất nhiều đồ, phần lớn tất cả đều là đồ ăn và thức uống.
Có nhiều thứ sau khi mua về, Dư Tư Nhạc thậm chí không động vào.
“Tiểu Nhạc, còn muốn uống cô ca không?” Du Lăng Thần vừa nói một câu.
Trong lòng Dung Húc run lên, thầm nghĩ, lại nữa rồi.
Người ngu ngốc cũng sẽ nhìn ra vấn đề trong đó.
Du Lăng Thần xem cậu ta như con khỉ mà đùa giỡn, hơn nữa còn trêu chọc miễn phí.
Cậu ta tức giận nắm chặt nắm tay, đánh mạnh một cái trên bàn. Tất cả những món đồ trên bàn đều bị văng khắp nơi.
Đoàn làm phim thường xuyên thay đổi cảnh nên những cái bàn này vì mangtheo cho tiện, đều được lựa chọn từ những vật liệu nhẹ, cũng không rắnchắc.
Dung Húc đập một quyền xuống, vang lên tiếng động lớn, một góc bàn rơi xuống đất, đã bị hư rồi.
Vẻ mặt Du Lăng Thần vẫn tỉnh táo như nước, anh kéo Dư Tư Nhạc lùi ra sau một bước, sợ bị đồ trên bàn văng trúng.
“Làm hư của công, coi theo giá mà bồi thường.” Du Lăng Thần mặt không đổi nói.
Hai mắt Dung Húc đỏ rực, nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn Du Lăng Thần: “Các người có ý gì? Cố ý đùa giỡn với tôi? Có phải rất vui không? Không phải chỉ là một cái bàn thôi sao? Chẳng lẽ nhà họ Dung chúng tôi khôngthường nổi?”
Du Lăng Thần day day tâm mi, không trả lời.
Trong lòng Dư Tư Nhạc cảm thấy hơi áy náy.
“Dư Tư Nhạc, tôi biết rõ em không thích tôi, nhưng mà…. ……..Từ khi nào thì tôi lừa các người?” Dung Húc thở hổn hển, trên trán tràn ngậpkích động.
Dư Tư Nhạc không phản bác được, im lặng một lúc lâu, giật giật khóe môi: “Dung Húc, cậu buông tay đi, tôi không thể thích cậu.”
“Vì sao?” Dung Húc truy hỏi kỹ càng, cũng không sợ bị vạch mặt.
Cứ hết lần này đến lần khác bị từ chối thì ai cũng sẽ cảm thấy tức giận, chứ nói chi Dung Húc đường đường là con nhà giàu, dùng gia thế của cậuta, muốn có loại phụ nữ nào mà không được?
Du Lăng Thần sờ đầu Dư Tư Nhạc, dùng cách trấn an này, trong lòng khôngmuốn nói, người nhà họ Dung, thật sự càng ngày càng khó đối phó.
Dung Hiệu Huy có chủ ý, Du Lăng Thần đều một rõ hai ràng.
Không khí trầm mặc rất áp lực.
Dư Tư Nhạc ngẩng đầu, chống lại ánh mắt của cậu ta: “Cậu thật sự muốn biết?”
Dung Húc không do dự gật đầu.
“Bởi vì tôi có người trong lòng.” Dư Tư Nhạc dùng ánh mắt nhìn về phíađám mấy nơi chân trời, trong đôi mắt hiện lên sự xấu hổ của cô bé thầmmến một người anh: “Tôi thích người đàn ông ôn nhu, Dung Húc, trong lòng tôi đã có người khác rồi, không có chỗ cho cậu.”
Dung Húc đứng ngây ngốc nơi đó, nắm tay bên người anh từ từ nắm chặt.Người nhà họ Dung tốt xấu gì cũng có mặt mũi ở thành phố C, lúc nào cậuta cũng để ý những người quan hệ thân mật với Dư Tư Nhạc. Ngoại trừtrường học, biệt thự, Dư Tư Nhạc rất ít đến chỗ khác, càng không có tiếp xúc quá nhiều với những người khác.
Cậu ta theo phản xạ cho rằng Dư Tư Nhạc đang lừa gạt cậu, trong mắt tràn đầy không tin.
Mà Du Lăng Thần đứng bên cạnh Dư Tư Nhạc, ánh mắt chợt lạnh như băng.
người đàn ông ôn nhu…. …… …
Năm chữ này, cùng người nào đó quen thuộc nhất, trong lòng Du Lăng Thần rất rõ ràng.
“Là ai?” Du Lăng Thần nghiến răng nghiến lợi nói hai chữ này, cô cùng căm phẫn quát to.
Du Lăng Thần cũng cúi đầu nhìn Dư Tư Nhạc.
“Anh ấy là Trịnh Thiểu Hoa.”
Bên này động tĩnh cũng không lớn, trong cái ô lớn chỉ có ba người bọnhọ. Mặc dù Dư Tư Nhạc nói rất nhỏ, nhưng cũng đủ để bọn họ nghe rõ.
Ánh mắt Du Lăng Thần lạnh như băng thật đáng sợ…Dường như trong chớp mắt hóa thành tòa núi băng ngàn năm, lộ ra ý lạnh.
Hai mắt Dung Húc đỏ rực, tiếng nắm tay vang lên răng rắc, trong miệng lặp đi lặp lại ba chữ “Trịnh Thiểu Hoa”.
Nhà họ Trịnh là bác sĩ nổi tiếng thế giới, làm sao Dung Húc chưa từng nghe nói qua?
Thế hệ này nhà họ Trịnh đang đứng trong thời kỳ thay đổi vị trí, ngày càng có rất nhiều người nhắc đến Trịnh Thiểu Hoa.
“Em yêu anh ta?” Dung Húc hỏi lại.
Dư Tư Nhạc không do dự gật đầu.
Trong lòng nói thầm, chỉ có thể xin lỗi anh Trịnh lần nữa. Lần trước côcũng mượn danh nghĩa của anh Trịnh làm lá chắn, mới làm cho quan hệ với anh hai tốt hơn. Lần này lại phải dựa vào danh nghĩ của anh ta, mới bỏđược tên Dung Húc quấn người như kẹo dẻo này.
“Dư Tư Nhạc, tôi sẽ không quên như vậy.” Dung Húc hung hăng nói lời này, cậu ta đang nổi nóng, một cước đạp cái bàn rơi xuống đất, cất bước đira ngoài.
Trên đường đi, hễ là có người xem náo nhiệt, Dung Húc sẽ trừng mắt lại.
Trong lòng Dung Húc tràn đầy lửa giận, có một ngọn lửa muốn bùng cháy.
Dư Tư Nhạc thở dài một hơi.
Hy vọng Dung Húc có thể vì vậy mà thu tay lại.
Ánh mắt Du Lăng Thần hoảng hốt bất định, ẩn ẩn một tia trầm tĩnh.
Lúc trước anh đã cảnh cáo Trịnh Thiểu Hoa một lần, không được phép quáthân mật với Tiểu Nhạc. Nhưng mà, Tiểu Nhạc…….Anh lại chưa từng coitrọng.
Bây giờ nghe Tiểu Nhạc nói những lời này, đột nhiên anh mới ý thức được, anh không chỉ đề phòng Dung Húc, càng phải đề phòng Trịnh Thiểu Hoa.
Bởi vì so với Dung Húc, Trịnh Thiểu Hoa có sức quyến rũ nhiều hơn. Chẳng những có được ý nghĩa thông thường của câu “Giàu có đẹp trai” , hơn nữa còn đạt được về mặt tinh thần câu “Giàu có đẹp trai” nữa, chỉ số thôngminh cao hơn người, giàu có có tài, cử chỉ lại rất nhã nhặn.
Bất kể là phương diện nào, đều là đối tượng đáng giá để các cô gái muốn kết hôn.
Trong lúc này, Triệu Tần Lâm không chỉ đến studio dò xét một lần. Mỗilần đến đây, ông ta đều thể hiện ra bên ngoài là một người “dẫn đầu sáng suốt”, đoàn làm phim có triển vọng thế nào, đối mặt với đoàn làm phimđang quay, thường xuyên phun ra vài câu nói hùng hồn.
Có không ít nhân viên đều nhìn ông ta không vừa mắt.
Ở trong mắt Dư Tư Nhạc, ông ta cố ý diễn trò cho Du Lăng Thần xem. Ôngta đối với vị thiên kim tiểu thư Dư Tư Nhạc này khá lịch sự, thườngxuyên nghe ông ta gọi một cách thân mật là “em họ”.
Dư Tư Nhạc không thích ở chung với Triệu Tần Lâm, vì vậy, cố gắng tránh tiếp xúc với ông ta.
Dư Tư Nhạc nhiều lần trông thấy ông ta và diễn viên nữ trong studio nói chuyện không rõ…. …
Càng thêm chán ghét cái loại là thân thích này.
Sau khi quay phim liên tục nửa tháng, phần diễn xuất của Dư Tư Nhạc từtừ giảm bớt, thời gian rảnh rỗi cũng càng ngày càng nhiều.
Từ lần trước sau khi Dung Húc tức giận bỏ đi, cho tới bây giờ, cậu takhông đến đây tìm Dư Tư Nhạc nữa. Thậm chí cô còn nghĩ rằng, lần đả kích trước còn ảnh hưởng lớn đối với Dung Húc, vì vậy cậu ta thật sự hết hivọng rồi sao?
Phim truyền hình sản xuất ra các video, Dư Tư Lạc lướt xem các trang wed chính thức.
Cư dân mạng đang mong chờ tin nhắn của cô, Dư Tư Nhạc cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài.
Điện thoại di động đặt trên bàn trà đột nhiên vang lên.
Trong phòng khách, ánh mắt Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần cùng lúc nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
Trên màn hình di động ba chữ “Trịnh Thiểu Hoa” đặc biệt làm người khác chú ý.
Du Lăng Thần lật trang báo, đặt trên đùi mình, giọng nói nghiêm túc vang lên: “Còn không mau nghe?”
Dư Tư Nhạc phục hồi tinh thần, đưa tay cầm lấy điện thoại di động. Dư Tư Nhạc nhấn nút trò chuyện, có lẽ là bởi vì mượn danh nghĩa của TrịnhThiểu Hoa, qua hai lần nói dối, nên trong lòng có vài phần thấp thỏm.
“Này, anh Trịnh tìm em có việc gì sao?”
Vừa kiểm tra sức khỏe xong cách đây mấy ngày, theo lẽ thường, TrịnhThiểu Hoa không phải rảnh rỗi không có việc gì gọi điện cho cô.
Giọng nói Trịnh Thiểu Hoa vẫn ôn nhu như trước, khi đang nói chuyện dường như mang theo cảm giác tắm mát trong gió xuân.
“Tiểu Nhạc, ngày mai có thời gian rảnh không? Chúng ta đến làng du lịch câu cá.”
Dư Tư Nhạc do dự không trả lời.
Du Lăng Thần nhân tiện hỏi: “cậu ta nói cái gì?”
Đưa điện thoại di động ra xa một khoảng cách, Dư Tư Nhạc nhẹ giọng trả lời: “Hỏi em ngày mai có muốn đi câu cá không?”
Du lăng Thần hơi gật đầu “Trước tiên đồng ý đi.”
Vì vậy nghe lời anh hai nói, trả lời Trịnh Thiểu Hoa.
Trịnh Thiểu Hoa rất thích trò chuyện, học thức của anh ta rất dồi dào,cho dù là người nào, đều có thể dễ dàng bắt chuyện với người khác. Hơnnữa, cùng nói chuyện với Trịnh Thiểu Hoa sẽ có một cảm giác rất thưthái.
Nói chuyện khoảng mười phút, giọng nói Trịnh Thiểu Hoa trở nên trầm thấp, hỏi: “Tiểu Nhạc, anh trai em có ở bên cạnh không?”
Dư Tư Nhạc ngẩng đầu nhìn Du Lăng Thần: “Có, làm sao vậy?”
“Đưa điện thoại cho Du thiếu, anh có vài câu muốn hỏi anh ấy.”
Biết rõ anh trai và Trịnh Thiểu Hoa là quan hệ bạn bè, Dư Tư Nhạc “ừ”một tiếng, nói với Du Lăng Thần là anh Trịnh muốn trò chuyện với anh,lập tức bỏ điện thoại di động vào tay anh.
Dường như Du Lăng Thần đã sớm đoán được như thế, không ngạc nhiên chútnào, cầm lấy điện thoại áp vào má: “Muốn nói cái gì với tôi?”
Dư Tư Nhạc im lặng ngồi bên cạnh, nghe lén Du Lăng Thần nói chuyện.
Chỉ tiếc Du Lăng Thần trả lời rất đơn giản, ngoại trừ ‘ừ, cóthể’…….chữ, không có những từ khác. Vì vậy, rốt cuộc Dư Tư Nhạc đoán không ra hai người đang nói chuyện gì.
Cuộc nói chuyện giữa bọn họ, chưa đến một phút đồng hồ đã kết thúc.
Dư Tư Nhạc chỉ nghe được đôi câu vài lời, cũng không thể gộp lại thành một câu đầy đủ.
Cô như một đứa bé tò mò chống cằm tự hỏi.
“Trịnh Thiểu Hoa hỏi anh có muốn đi đâu cá cùng hai người không?” Du Lăng Thần dừng một lát, lại nói tiếp: “Anh đồng ý rồi.”
Đúng lúc anh cũng có chuyện muốn nói trước mặt Trịnh Thiểu Hoa. Anh định chờ qua một thời gian nữa, giành chút thời gian gặp mặt Trịnh ThiểuHoa, nhưng không ngờ đối phương lại tự tìm tới cửa.
Như vậy anh cũng giảm bớt một chút công sức.
Hơn nữa nghe Trịnh Thiểu Hoa nói, có vẻ như anh ta đã biết chút chuyện.Người thông minh như Trịnh Thiểu Hoa, sớm muộn cũng phát hiện mánh khóetrong đó, Du Lăng Thần chưa từng nghĩ anh có thể giấu diếm cả đời.
Thời gian trôi qua thật nhanh, tháng này rồi cứ tháng khác luân phiên nhau trôi nhanh, một ngày mới lại bắt đầu.
Ánh nắng sáng sớm xuyên thấu qua bức màn chiếu thẳng vào phòng, cho dùkhông cần đồng hồ báo thức, Dư Tư Nhạc cũng có thể tỉnh giấc đúng giờ.Nghênh đón nắng sớm ban mai, hít lấy không khí mới mẻ, Dư Tư Nhạc duỗingười, hoạt động xương ống quyển, từ từ đứng lên đi làm điểm tâm.
Hôm nay khí trời rất tốt, ánh mặt trời cũng không quá gay gắt, nên thích hợp để ra ngoài dạo chơi.
Lái xe Tiểu Vương đã chờ đợi bên ngoài biệt thự.
Trông thấy Du Lăng Thần và Dư Tư Nhạc đi ra khỏi biệt thự, cậu ta lập tức mở cửa xe cho hai người.
Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần ngồi ở ghế ngồi phía sau.
Quay kính cửa xe xuống, gió mát mẻ nhẹ màng thổi vào, họ bắt đầu xuất phát.
… …… …… ……
Mục đích cuộc hẹn của Trịnh Thiểu Hoa, là nằm ở ngoại ô làng du lịch VũTình. Làng du lịch này thuộc về chỗ của cán bộ cao cấp, chỉ tiếp hộiviên. Phàm là người có thể đi vào chỗ này, tất cả đều là những người nổi tiếng lừng lẫy.
Vừa vào trong phạm vi làng du lịch, các loại cảnh đẹp khác nhau tràn ngập nơi đây.
Trời còn đang sáng sớm, gió nhẹ thổi vào mặt, trong lành và mát mẻ.
Trịnh Thiểu Hoa đã ở trong làng du lịch chờ bọn họ.
Nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc, rất thành thạo chào hỏi: “Du thiếu, Tiểu Nhạc, rốt cuộc các người cũng đến.”
Du Lăng Thần hơi nhìn về phía Trịnh Thiểu Hoa, ánh mắt khó có thể suy đoán.
Trịnh Thiểu Hoa cũng nhìn về phía anh, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhẹ, đây là nụ cười trước sau như một của anh ta, nhưng mà hết lần này đếnlần khác làm cho người ta có một loại cảm giác dường như anh ta biết tất cả sự việc sai lầm của họ.
Ánh mắt trao đổi giữa hai bên, không quá hai giây lại không phục bình thường.
Trịnh Thiểu Hoa đi tới đón hai người, dừng lại trước mặt bọn họ: “Chuyện câu cá đã chuẩn bị xong, đợi lát nữa chúng ta đi thẳng đến bên hồ. Đicâu cá, có thể bắt được sẽ để nhà hàng của làng du lịch nấu nướng.”
Hiển nhiên Trịnh Thiểu Hoa là khách quen ở đây, đối với những chuyện xung quanh đây đều rất quen thuộc.
Thỉnh thoảng nghiêng đầu nói chuyện phiếm với Tiểu Nhạc.
Lúc trước Dư Tư Nhạc dành tất cả thời gian cho việc quay phim nên hoàntoàn không có cơ hội ra ngoài hít thở không khí mát mẻ trong lành, hômnay vừa đến đây, cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Phân công mỗi người cầm lấy một cây cần câu, Dư Tư Nhạc ngồi giữa haingười đàn ông, đem mồi câu móc vào lưỡi câu, dùng sức vung lên, trongchớp mắt dây câu tạo thành một đường cong, ném xuống nước, một làn sóngnhỏ bắn tung tóe.
Câu cá, chú ý nhất chính là yên lặng, có thể rèn luyện thành công tính kiên nhẫn của con người.
Nghĩ về nghề nghiệp của Trịnh Thiểu Hoa một chút, gặp phải những bệnhnhân khác nhau, tính “kiên nhẫn” này rất quan trọng đối với anh ta. Cònlàm cho người ta có ấn tượng với anh, giống như một bức tranh thủy mặctĩnh lặng, lúc nào cũng duy trì bộ dạng ấm áp trước mặt mọi người.
Ít nhất Dư Tư Nhạc chưa từng nhìn thấy anh ta tức giận.
Du Lăng Thần lẳng lặng ngồi bên cạnh Dư Tư Nhạc, ánh mắt vẫn luôn để ý hành động giữa hai người.
Anh có thể xác định…. ……Trịnh Thiểu Hoa không có ý kia đối vớiTiểu Nhạc. Nhưng Tiểu Nhạc này, tạm thời Du Lăng Thần chưa đưa rất kếtluận được.
Bởi vì Tiểu Nhạc luôn miệng nói thích Trịnh Thiểu Hoa, không chỉ một lần nói qua những lời đó là sự thật, khiến cho Du Lăng Thần không thể nhìnđược mục tiêu tình yêu của cô. Nhưng nhìn cách thức Dư Tư Nhạc sốngchung với Trịnh Thiểu Hoa, không giống như vẻ ngoài của người con traimà cô thầm mến.
Vì vậy, Du Lăng Thần quyết định quan sát một chút.
“Anh Trịnh.” Dư Tư Nhạc thấp giọng nói, tránh quấy nhiễu những con cá nhỏ trong hồ: “Trong lòng em vẫn có thắc mắc.”
Cái thắc mắc này trong lòng cô đã biết lâu rồi, chỉ là chậm chạp không chịu mở miệng thôi.
Du Lăng Thần và Trịnh Thiểu Hoa cùng nhìn về phía cô.
Vẻ mặt Du Lăng Thần ngày càng nặng nề, bởi về anh đang nghĩ đến……….Chẳng lẽ Tiểu Nhạc thừa dịp lần này ra ngoài câu cá, lại thổ lộvới Trịnh Thiểu Hoa?
Mỗi lần nghĩ đến khả năng này, tim Du Lăng Thần như có một tảng đá lớnđè xuống. Ánh mắt như lưỡi dao, dường như có thể cứa từng dao vào mặtngười đàn ông kia.
Trịnh Thiểu Hoa chú ý rất rõ vẻ mặt thay đổi của anh, chẳng những không có tức giận, mà ngược lại trong mắt còn có vẻ trêu tức.
Xem ra…. ………giống như anh ta đã suy đoán.
“Thắc mắc gì?” Trịnh Thiểu Hoa lên tiếng hỏi.
Dư Tư Nhạc nhìn chằm chằm vào mặt hồ yên tĩnh không gợn sóng, mỗi giờmỗi phút đều chú ý động tĩnh cá ngoi lên mặt nước để thở hay không, nhẹnhàng nói: “Đúng đấy…. …..” Lời còn chưa nói ra khỏi miệng, Du LăngThần ngồi bên cạnh đột nhiên vung cần câu lên, lướt trên mặt nước, mộtđuôi con cá không ngừng lắc lư, bị dây câu kéo lên.
Bầu không khí nói chuyện trong chớp mắt bị phá hư.
Du Lăng Thân bình tĩnh thu dây câu, tháo lưỡi câu ra khỏi miệng con cá,ném nó vào trong thùng nước, động tác không lộn xộn, cảm thấy rất cótrật tự.
Dư Tư Nhạc không có tâm tư hỏi nữa.
Nhưng mà Trịnh Thiểu Hoa làm sao có thể theo như ý cô được?
Hơi nhếch lên nụ cời, cố ý nhìn về phía Du Lăng Thần, tự như muốn nói, phá hư là hành vi không có đạo đức.
Giữa hai người rõ ràng không trao đổi ngôn ngữ, nhưng lại hiểu rõ lời nói trong lòng của đối phương.
“Tiểu Nhạc, em nói tiếp đi.” Trịnh Thiểu Hoa vừa đưa ra vấn đề này.
Sắc mặt Du Lăng Thần rất nặng nề.
Cùng những biểu hiện của Trịnh Thiểu Hoa cho thấy, đã nói rõ với Du Lăng Thần, quả thật anh ta biết một vài chuyện, hơn nữa còn rất rõ.
Trong lòng Du Lăng Thần cũng có suy nghĩ của mình…. …… …… Còn không muốn cho người khác xía vào.
Ánh mắt mang theo ý vị cảnh cáo.
Tốt xấu gì Trịnh Thiểu Hoa cũng quen biết Du Lăng Thần hơn mười năm, làm sao có thể không hiểu lời nói của bạn mình.
Anh ta đáp lại bằng ánh mắt an tâm, Trịnh Thiểu Hoa anh biết chuyện gìnên nhúng tay, chuyện gì không nên nhúng tay vào. Anh ta cũng không phải là thanh niên choai choai như Dung Húc, anh ta bước vào xã hội đã lâu,hiểu được làm thế nào để sống chung với người khác.
“Em muốn hỏi là…. ……..” Dư Tư Nhạc hoàn toàn không phát hiện rahai người đàn ông này đang trao đổi bằng ánh mắt, ánh mắt nhìn về phíamặt hồ, không dời qua: “Anh Trịnh, anh là viện trưởng của bệnh việnKhang Ninh, có quyền thế trong xã hội, vì sao lại nguyện ý bác sĩ tư cho nhà họ Du?
Đúng vậy…. ……..Từ lúc trọng sinh đến giờ, vấn đề này đã ăn sâu vào lòng Dư Tư nhạc.
Cô rất buồn bực, dùng địa vị của Trịnh Thiểu Hoa, không thiếu tiền cũngkhông thiếu thế lực, tại sao lại bằng lòng làm một bác sĩ tư nhân?
Cô vừa hỏi, trong chớp mắt Du Lăng Thần và Trịnh Thiểu Hoa chết trân tại chỗ.
Hai người đàn ông này không nghĩ đến, họ tốn nhiều công sức như vậy, câu hỏi cứ quấn lấy Dư Tư Nhạc lại là câu này!
Nụ cười chế nhạo trên mặt Trịnh Thiểu Hoa lập tức biến mất.
Vẻ mặt Du Lăng Thần đang khẩn trương, từ từ khôi phục lại bình thường.
“Vì sao anh không thể làm bác sĩ tư nhân?” Trịnh Thiểu Hoa hỏi ngượclại, thay đổi tư thế ngồi: “Làm việc cho nhà họ Du, được tiền lương cao, có thêm một chức vụ cũng không có gì là không tốt.”
Chính là…. …….Anh không thiếu cái gì, cảm giác không thể nào nói nổi.
“Tiểu Nhạc, không có ai lại ghét có nhiều tiền.” Trịnh Thiểu Hoa cười bổ sung thêm một câu.
Hơn nữa, Du Lăng Thần nói tiền lương như thế nào, chỉ có hai người bọn họ mới biết rõ.
Dư Tư Nhạc im lặng, không tiếp tục hỏi nữa.
Du Lăng Thần bỗng nhiên đứng lên, hất cằm về phía Trịnh Thiểu Hoa dươngdương tự đắc nói: “Không ngại qua bên kia nói chuyện chứ?”
Dư Tư Nhạc nghi ngờ nhìn hai người, bọn họ muốn nói riêng cái gì?
Nhìn ra vẻ tò mò trong ánh mắt Dư Tư Nhạc, Du Lăng Thần nhẹ nhàng vuốtve trán cô: “Là chuyện trên công việc, đứa bé không cần phải xem vào.”
Trời ơi! ai là đứa bé chứ?
Về tâm lý cô là người trưởng thành thật sự.
Được rồi…. ………Thật ra không phải tuổi sinh lý, Dư Tư Nhạc cũng nhận thức được.
Trịnh Thiểu Hoa không do dự đi theo phía sau Du Lăng Thần, hai người điđến một rừng cây bên cạnh, cách Dư Tư Nhạc một khoảng rất xa, xa đến nỗi không thể nghe thấy bọn họ nói chuyện.
“Du thiếu, có lẽ tôi và anh không có chuyện công việc để bàn.” TrịnhThiểu Hoa móc một điếu thuốc ra, đưa cho Du Lăng Thần, nhưng mình thìkhông đốt lên.
Huống hồ bình thường anh ta không hút thuốc, nhiều lắm chỉ uống rượuvang hơi có nồng độ nhẹ. Anh ta rất thích hương vị thuần khiết, rất đáng giá để người ta nhấm nhấp lần nữa.
Du Lăng Thần cảm thấy trong lòng rất bực bội, lấy bật lửa ra, nhóm lửa lên, hung hăng hít một hơi.
“Vừa rồi cậu cố ý gợi ra với Tiểu Nhạc, muốn nói với cô ấy cái gì?” Du Lăng Thần hỏi.
Trịnh Thiểu Hoa cười, lắc đầu: “Như vậy, Du thiếu, anh sợ Tiểu Nhạc sẽ nói cái gì?”
Bầu không khí lập tức bị đè nén.
Hai người ngầm hiểu lẫn nhau.
Cách một lúc lâu sau, Trịnh Thiểu Hoa phá vỡ phần yên tĩnh này, anh tahỏi: “Hai ngày trước tên tiểu tử Dung Húc kia đến tìm tôi.”
Du Lăng Thần nhíu mày, không nói chuyện.
Trịnh Thiểu Hoa nói tiếp: “Dung Húc nổi giận đùng đùng chạy đến phònglàm việc của tôi làm ầm ĩ lên, nói tôi cướp bạn gái của cậu ta. Lúc ấytôi rất nghi ngờ, chính mình từ khi nào thì có quan hệ với bạn gái củacậu ta?”
Về cuộc sống riêng tư của mình thế nào, không ai rõ ràng hơn so vớiTrịnh Thiểu Hoa. Mỗi ngày anh ta đến bệnh viện có bận rộn cũng không hết chuyện, nào đâu có thời gian mà hẹn hò với bạn gái?
“Sau đó thế nào?” Một điếu thuốc nhanh chóng cháy đến phần cuối, DuLăng Thần nhìn thấy ánh mắt của Dư Tư Nhạc nhìn về phía bên này mấy lần, thúc giục Trịnh Thiểu Hoa đừng để lại dấu vết.
Khóe miệng Trịnh Thiểu Hoa nhếch lên nụ cười: “Sau đó tôi mới biếtđược…. ……cái gọi là bạn gái của Dung Húc chính là Tiểu Nhạc.”
Du Lăng Thần lạnh lùng liếc anh ta một cái, ném điếu thuốc trong tay.
Sau khi nghe thấy những lời này, bề ngoài Du Lăng Thần vẫn tỉnh táo,cũng không xuất hiện tâm tình nào khác. Bởi vì trong khoảnh khắc DungHúc tức giận rời đi, anh đã đoán được sẽ xảy ra chuyện như vậy.
“Tiểu Nhạc không phải là bạn gái của cậu ta.” Du Lăng Thần lạnh lùng nói.
Đương nhiên Trịnh Thiểu Hoa không tin lời nói của Dung Húc: “Tôi biết, Tiểu Nhạc không có khả năng không có mắt như vậy.”