“Vâng ạ”
Lục Chính Thiên bên cạnh gượng gạo gọi Lục phu nhân.
“Chị dâu, em có chuyện muốn nói với chị”
“Được, vậy chúng ta ra ngoài nói chuyện”
Hai người họ rời đi, Lục Vĩnh Tâm liền đến khoác tay chị dâu.
“Chị dâu, chúng ta ra chỗ khác chơi đi”
“Hả ?”
Lục Thành kéo tay em gái ra.
“Chơi cái gì ? Khách vẫn còn ở đây, em còn muốn đi đâu ?”
“Khách là đối tác của mẹ, liên quan gì đến em chứ ?”
“Em nên học cách quản lí giống mẹ đi, sau này còn đảm nhận công ty nữa”
“Em không muốn đó thì sao ? Anh có giỏi thì tự về mà quản”
“Em…….”
Lục Thành tức giận định mắng em gái thì bị Nhậm Nhã Lâm ngăn lại.
“Đừng la em ấy, em ấy chưa hiểu chuyện mà”
“Em còn bênh vực em ấy, lớn từng này mà còn không hiểu chuyện”
Lục Vĩnh Tâm bất mãn với anh trai nên đã rời đi.
“Đồ hung dữ”
Nhậm Nhã Lâm bật cười hỏi Lục Thành.
“Em thấy anh không ở công ty nhưng có vẻ vẫn hiểu về Tần thị lắm thì phải”
Lục Thành trầm tư.
“Dù sao cũng là tâm huyết của ba anh, nói không quan tâm thì có hơi không hợp lý”
Nhậm Nhã Lâm trong lúc đang nói chuyện với Lục Thành thì có một người đàn ông trung niên đi đến.
“A Thành, lâu quá không gặp”
Lục Thành vừa thấy ông ấy thì bất ngờ.
“Chú Vạn, lâu rồi không gặp, chú về nước khi nào vậy ?”
“Chú về được vài hôm rồi, chỉ là bận việc nên chưa đến gặp mặt gia đình thôi”
“Nếu mẹ cháu biết chú quay về rồi thì có lẽ sẽ rất vui đó”
“Vậy à ? Vậy để lát nữa chú sẽ tìm bà ấy”
Vạn Lân Quân nhìn sang Nhậm Nhã Lâm vẫn còn đang ngơ ngẩn nhìn.
“Đây là ?”
“Cô ấy là Nhậm Nhã Lâm, vợ của cháu”
“À……vậy xin chào cháu dâu”
Vạn Lân Quân đưa tay chào hỏi làm Nhậm Nhã Lâm giật mình luống cuống.
“Vâng……..vâng ạ”
“Sao cháu nhìn ta khó hiểu vậy ?”
“Cháu…….cháu chỉ là hình như đã gặp chú ở đâu rồi thì phải, nhưng có lẽ cháu đã nhớ lầm”
Vạn Lân Quân mỉm cười không nói gì rồi đã rời đi ngay sau đó.
“Vậy hai đứa nói chuyện đi, chú đi tìm mẹ cháu”
“Vâng ạ”
Vạn Lân Quân đã đi nhưng Nhậm Nhã Lâm vẫn còn đang nghi hoặc nhìn theo ông ấy.
“Em sao vậy ?”
“Lần trước ở nhà hàng, em đã gặp chú ấy…….em cứ có cảm giác đã gặp chú ấy ở đâu, nhưng lại không thể nhớ ra được”
“Em quen chú ấy sao ?”
“Em không biết, cũng rất mơ hồ nên……..”
Vừa định nói tiếp thì Nhậm Nhã Lâm nhận được cuộc gọi. Sau khi nghe máy thì Nhậm Nhã Lâm đã vui vẻ quay sang Lục Thành.
“Anh có thể cho em mượn xe của anh không ?”
“Em định đi đâu à ?”
“Em có việc cần làm, khi nào xong em sẽ quay lại”
“Nhưng em có thể lái xe sao ?”
Nhậm Nhã Lâm tỏ vẻ giận dỗi nói.
“Anh không tin tưởng em sao ?”
“Không có, anh tin em mà”
Nói xong Lục Thành đưa chìa khoá cho Nhậm Nhã Lâm, trước khi cô rời đi anh ấy còn không quên cởi áo khoác lên cho Nhậm Nhã Lâm.
“Cẩn thận bị lạnh”
“Cảm ơn chồng”
Lời nói ngọt ngào làm cho Lục Thành đỏ mặt yêu cầu vợ mình nói lại lần nữa.
“Em nói lại một lần nữa có được không ?”
Nhậm Nhã Lâm bật cười nói.
“Không muốn”
Nói xong cô rời đi để lại Lục Thành đang hạnh phúc bật cười ngây ngô, nhưng anh ấy lại không để ý từ xa có người đang quan sát họ.
“Không muốn”