Thẩm Như không biết nên phải làm gì thì một tiếng ho nhẹ vang lên. Hạo Thiên một thân tây trang, lạnh lùng nhìn những người bu lại chỗ cô mà nhiều chuyện.
– Giờ giải lao sao?
– Ơ dạ… chủ tịch…
Nói rồi bọn họ nhanh chóng tản đi. Thẩm Như thở nhẹ ra như trút được những nỗi lo. Nhưng chưa vui vẻ được bao lâu thì cô đã đen mặt lại nhìn tên đang ra lệnh kia.
– Trưởng phòng Kim, anh đưa tài liệu doanh số cho cô Thẩm Như mang lên phòng cho tôi.
– Dạ vâng.
Thẩm Như nghiến chặt răng kìm hãm sự bực tức trong người mà cười trừ với anh bằng khuôn mặt thảo mai nhất có thể.
– Chủ tịch đang ở đây… hay là chủ tịch giúp tôi mang lên phòng luôn ạ?
– Cô đang ra lệnh cho tôi?
– …
Thẩm Như bắn đôi mắt lửa giận qua anh rồi nhận lấy tệp hồ sơ từ trưởng phòng Kim. Hạo Thiên đi trước, cô đi sau, trong miệng đã lầm bầm rất nhiều điều bất mãn. Lòng Thẩm Như như lửa đốt vì không thể phản kháng tên trước mặt. Vừa bước vào phòng, Hạo Thiên lập tức xoay người áp cô vào tưởng. Bàn tay anh vuốt nhẹ trên những vết hôn ngân.
– Đẹp thật.
Không hiểu sao anh lại thốt lên câu nói này, chỉ đơn giản anh thấy nó đẹp và hợp mắt anh. Lục Hạo Thiên trước nay chưa từng cùng ai xảy ra quan hệ. Đối với anh cái gì cũng nên có giấy tờ ký kết rồi mới có thể thi công. Lỡ có trường hợp bất trắc thì cũng không bị phạt vì bất hợp pháp. Thẩm Như đẩy tay anh ra, kéo cổ áo mình lên.
– Chiều nay tôi sẽ ghé trung tâm thương mại mua vài chiếc áo cổ lọ. Anh lần sau nên tiết chế con thú điên trong anh lại.
– Chẳng phải con thú điên này làm em đê mê sao?
– Bỉ ổi…ưm…
Hạo Thiên chẳng để cô chửi anh thêm nữa mà trực tiếp cúi xuống hôn lên môi cô. Nụ hôn mạnh bạo rút cạn hơi thở trong cô. Thẩm Như đưa tay lên ngực anh đánh mạnh đẩy anh ra nhưng anh một chút nhúch nhích cũng không có. Lúc này cánh cửa phòng anh bật mở, Liễu Thanh trợn tròn mắt tức giận quát lớn.
– Hạo Thiên!
Anh chẳng quan tâm đến sự xuất hiện của ả, càng chẳng quan tâm đến sự sợ sệt của cô. Mặc Liễu Thanh đang đứng đó, mặc cô đang cố đẩy anh ra. Anh vẫn tiếp tục xoáy sâu nụ hôn xuống môi cô. Hạo Thiên là vậy, bất kể chuyện gì chỉ cần anh muốn làm thì trời có sập, đất có rung chuyển thì anh cũng sẽ chẳng bao giờ dừng lại.
Dứt nụ hôn, Thẩm Như liền chạy ra ngoài không muốn quay mặt lại. Liễu Thanh đứng đó nhìn anh đang vuốt cánh môi mà bực tức.
– Anh làm con mẹ gì vậy hả? Trên cổ cô ta còn có vết hôn ngân. Đừng nói với em anh và ả đã làm chuyện kia rồi đấy!
– Thì sao?Em quản anh?
– Hạo Thiên. Quen em 2 năm, anh đến dẫn em về nhà cũng chưa có lại dám làm chuyện đó với một cô ả bị ép cưới?
Hạo Thiên tiến lại nhíu mày bóp chặt cằm ả, ánh mắt rất tức giận dường như có thể giết chết người bằng ánh mắt đó.
– Em nên biết đường mà yên phận ở bên anh. Đừng nghĩ đến chuyện xen vào cuộc sống của anh, hiểu chứ?
– Anh nói xem, tôi rốt cuộc là gì hả? Tại sao anh dám làm chuyện kia với con ả đó.
– Em là trò chơi của tôi, còn Thẩm Như là vợ của tôi. Biết thân biết phận một chút, hiểu chứ?
Nói rồi anh bước lại bàn việc ung dung như chẳng có chuyện gì xảy ra mặc ả tức tối bỏ đi. Hạo Thiên không rảnh rỗi quản chuyện người khác.