”Từ nay về sau con không còn là Tuyết Lạc nữa, con là Vương Tuyết Lạc là con gái của Vương Thiên Phương ta, là tỷ tỷ của Vương Khả Như và là đại công chúa của Thiên Giới.” Chỉ cần dụ ngọt con bé thì mình có thể lấy được Hồng hoang chi lực và thống nhất Lục giới rồi. Phiền thật, nếu không phải vì Hồng hoang ta cũng sẽ không nhận lại nó.
”Thiên Quân chính là phụ quân của ta sao? Ta có nhà rồi? Còn có một muội muội nữa, đây là thật sao? Ta không còn là mồ côi nữa.” Tuyết Lạc hai mắt ngấn lệ nhìn mọi người.
”Nhưng Tuyết Lạc là Ma Tôn tương lai thì đương nhiên sẽ về Ma Giới với ta.” Châu Hạ Vỹ nhìn Thiên Phương rồi nàng quay sang Tuyết Lạc ”Muội thấy thế nào?”
”Muội muốn ở lại Nguyệt Như cung hai ngày nữa dù gì muội cũng ở đó một năm rồi nên cũng có chút lưu luyến.” Rồi cô quay sang Thiên Phương ”Phụ quân tha lỗi cho Tuyết Lạc, con muốn ở lại Ma Giới cùng Châu tỷ tỷ một thời gian.”
”Tỷ tỷ không ở đây với muội sao?” Khả Như tỏa vẻ đáng thương nhìn Tuyết Lạc.
”Tỷ sẽ quay lại với muội mà phải không Châu tỷ tỷ.” Tuyết Lạc vui vẻ nói.
”Chỉ cần muội muốn là được, tỷ sẽ làm theo thỉnh cầu của muội.” Hạ Vỹ mỉm cười với Tuyết Lạc và nói với mọi người ”Bọn ta xin cáo từ trước.” Hạ Vỹ đưa Tuyết Lạc về Nguyệt Như cung rồi bay về Ma Giới.
Một lát sau, Bạch Thanh Phong vừa về thì đã nghe mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ nhà bếp. Tuyết Lạc bày xong thức ăn trong phòng ăn cũng vừa lúc hắn đi vào, nhìn thấy y cô liền nói ”Điện hạ ngon miệng a.”
Hắn ”ừ” rồi ngồi xuống nhưng vẫn không ăn và quay sang nhìn nàng ”Cô có thể ngồi xuống ăn cùng ta xem như là từ biệt.” Nghe vậy Tuyết Lạc nhẹ nhàng ngồi xuống và đưa tay lên đầu tháo cây trâm y tặng rồi đưa cho y ”Trả cho ngươi, nếu ta giữ nó chỉ sợ khi ta không có ở đây thì ngươi không thể ngắm cây trâm này nữa.”
”Cô cứ giữ lấy đi xem như là kỷ vật.” Tại sao nàng vẫn không hiểu ý của ta chứ? Là ta thích nàng đó nha đầu ngốc.
”Điện hạ mau dùng cơm đi không thức ăn sẽ nguội đó a.” Chẳng lẽ hắn thích mình sao? Hay do mình tự luyến?
Hai người cứ thế ngồi đối diện thỉnh thoảng nhìn đối phương nhưng chẳng ai nói câu nào.
Tối đến, Tuyết Lạc ngồi bên ngoài ngắm trăng một mình thì nghe thấy tiếng bước chân. Đó là Thanh Phong đang đến người nồng nặc men rượu không biết đã uống bao nhiêu giò rượu, hắn nhẹ giọng hỏi nàng ”Trăng đêm nay đẹp không?”
”Đẹp.” Tuyết Lạc ngỡ ngàng đáp.
”Nàng thích là được rồi.”
”Ngày mai điện hạ hãy kêu tên thư đồng về hầu hạ người vì ta phải về Ma Giới rồi.” Nghe những lời này Thanh Phong cảm thấy rất chói tai.
”Tuyết Lạc, nàng nghe cho rõ đây! Bạch Thanh Phong ta yêu nàng. Còn nàng thì sao?”
”Ta cũng thích… thích chàng.” Tim của cô không ngừng đập thình thịch tựa như đang bắn pháo hoa. Cô ôm lấy hắn, kiễng chân và trao cho y một nụ hôn, hắn cũng ôm lấy cô và đón nhận nụ hôn của cô.
”Thanh Phong tại sao chàng lại thích ta?” Hôn xong cô nhẹ nhàng hỏi hắn.
”Một năm qua ở bên nàng trải qua rất nhiều chuyện và ta cũng không ta thích nàng từ khi nào nữa.” Nói xong hắn ngủ luôn tại đó. ”…”