– Nói cho người biết, ta không phải Thu Đào, ta đến từ một nơi so với chỗ này thì xứng đáng gọi là thiên đường, nơi đó không có ai bị “ép gả”, cũng không cần chung lang quân với ai hết!
– Nơi đó là lãnh thổ của vị quốc vương nào? Quốc hiệu là gì? – Lê Tuấn rất hứng thú với lời nói kỳ lạ của Thu Đào, chàng nghi hoặc hỏi.
– Thành phố Hồ Chí Minh – Thu Đào trả lời xong liền bật cười thành tiếng vì thấy thật sự quá hài hước. Nàng đang nói về một nơi văn minh hiện đại cho người của sáu trăm năm trước nghe, chắc hẳn chàng sẽ chẳng hiểu gì cả, và cảm thấy nàng bị ấm đầu. Nhưng không sao, nàng giờ đây cảm thấy mình giống với những vĩ nhân như Nicolas Tesla hay Edison, người đi trước thời đại luôn bị cho là kẻ điên!
Trái với dự đoán của Thu Đào, Lê Tuấn tỏ ra rất tôn trọng lời nói của nàng, không hề trêu ghẹo hay cho là nàng điên như bao người khác. Chàng trả lời với thái độ như rất tin tưởng và sẵn sàng nghe nàng kể tiếp:
– À, thì ra trong ba ngày hôn mê bất tỉnh, nàng nói đã đến nơi khác, là chỗ thành phố Hồ Chí Minh đó à?
Khá bất ngờ với phản ứng của Lê Tuấn:
– Lê công tử tin ta? Không nghĩ ta điên hay là đang cố tình trêu ghẹo người sao?
Lê Tuấn cười hiền, nói từng câu từng chữ lập luận chặc chẽ, nói đúng hết ý nghĩ của Thu Đào:
– Ta tin nàng, thứ nhất là vì tư tưởng nữ nhi thành thân cần phải có tình cảm, lại được phép tự chọn lang quân thật sự rất mới lạ. Nam nhi ngao du tứ hải như ta cũng mới lần đầu được nghe, nếu như không phải nàng đến từ nơi khác, thì một tiểu thư khuê môn như nàng đã biết được điều đó từ đâu? Thứ hai, ta từng đọc trong sách Phật học của các thiền sư Tây Tạng, trên đời có đến ba vạn tám nghìn thế giới, tâm vào định tự khắc sẽ nhìn thấy hoặc thậm chí tiến nhập vào thế giới ấy được. Nàng trãi qua đại nạn không chết, chưa biết chừng nàng thật sự đến từ một nơi không phải thế gian này. Thứ ba là..
Lê Tuấn bỏ dở câu nói, nhìn Thu Đào mỉm cười với ánh mắt tinh nghịch, khác hẳn với gương mặt cảm thông nghiêm túc như từ nãy đến giờ. Thu Đào sốt ruột:
– Thứ ba là gì?
– Mỹ nhân như nàng chắc chắn là tiên nữ, sao có thể là người phàm được! – Lê Tuấn nhìn vào mắt nàng nói.
Chạm vào ánh mắt chàng, mặt Thu Đào đỏ bừng lên vì thẹn. Nàng lại ném cho Lê Tuấn một câu đậm chất hiện đại:
– Lại “thả thính” nữa!
Lê Tuấn đang thể hiện mình là một chàng trai phong độ ngút trời, lại bỗng hóa “đần” vì ngôn ngữ hiện đại của Thu Đào:
– Thả thính?
Thu Đào đứng lên bỏ chạy:
– Không nói cho người biết!
Lê Tuấn đuổi theo xin xỏ:
– Tiên nữ, nói cho biết đi mà, ta muốn học tiếng nói của thiên đình!
Một người chạy, một người đuổi, tiếng cười đùa vang khắp một góc trời của Quốc Tử Giám.
Nhìn Thu Đào nói cười tự nhiên, Lê Tuấn cảm thấy bản thân thật sáng suốt khi cố tình che giấu thân phận trước mặt Thu Đào, chỉ có như thế mới có thể tự nhiên tiếp cận, hiểu được con người thật nhất của nàng. Không biết Thu Đào tiểu thư trước kia là người như thế nào, nhưng Thu Đào ngôn hành kỳ quái, hoạt bát tinh nghịch lúc này đã chiếm trọn trái tim chàng!
– Bên cạnh nàng ta chỉ muốn là Lê Tuấn, không phải hoàng đế gì cả! – Chàng tự nói với bản thân mình.
* * *
Cầm bức tranh vẻ đóa hoa sen trên tay, Thu Hằng tấm tắc khen tài hội họa của Lê Hạo. Đây là bức tranh chàng vốn định sẽ dùng để đề bài thơ “Hoa Sen Non” lên đấy – đúng như đề bài phải có tranh kèm theo bài thơ của Ngô Tư Nghiệp.
– Đúng là tuyệt bút! Tranh thuỷ mặc (*) vẽ trên nền vải, màu sắc hài hòa, sau khi đề bài thơ tả hoa sen của chàng lên thì chắc chắn đây sẽ là tuyệt tác! Lê công tử quả nhiên.. – Thu Hằng đang nói thì ngước lên nhìn Lê Hạo, để rồi im lặng bỏ dở giữa chừng, vì nàng bắt gặp Lê Hạo đang mãi nhìn Thu Đào và Lê Tuấn chơi đùa cùng nhau, hoàn toàn không để ý đến lời nói của mình.
– Lê công tử! – Thu Hằng gọi một tiếng để kéo chàng quay về câu chuyện của hai người.
Lê Hạo bừng tỉnh, và vì ngại ngùng nên đã chữa thẹn bằng một câu trả lời vô thưởng vô phạt:
– À, được, ta sẽ vẽ tặng nàng một bức!
Thu Hằng ánh mắt hơi trách móc:
– Ta đang nói rằng chàng quả nhiên có tài hội họa mà!
Lê Hạo đành thú nhận rằng đã không chú ý đến lời nói của nàng và thành khẩn nhận lỗi:
– Thật sự xin lỗi nhị tiểu thư, ta đúng là đang có chút chuyện bận lòng nên không tập trung trò chuyện cùng nàng, bức tranh này sau khi đề thơ xong ta sẽ tặng nàng để chuộc lỗi!
Thu Hằng mừng rỡ:
– Vậy tiểu nữ không khách sáo, đa tạ chàng!
– Đừng khách khí – Lê Hạo dịu dàng trả lời nàng.
Thu Hằng vui vẻ nhìn ngắm bức tranh thêm một lượt nữa rồi cẩn thận cuốn lại trao cho chàng mang về đề thơ.
Lê Hạo nhìn Thu Hằng một lúc rồi ngập ngừng:
– Nhị tiểu thư, nàng có nhắc với Thu Đào chuyện của ta và nàng ấy không? Nàng ấy thật sự không nhớ chuyện giữa chúng ta thật à?
Thu Hằng hỏi lại chàng:
– Vậy chàng muốn tỷ ấy quên hay nhớ?
Lê Hạo không nói gì, chỉ cúi đầu vân vê bức tranh trên tay.
Thu Hằng lại tiếp:
– Ta biết từ đầu chàng chỉ dành tình cảm cho tỷ ấy, nhưng lẽ nào ta đối với chàng thế nào chàng quả thật không hề hay biết?
– Nhị tiểu thư.. – Lê Hạo chỉ kịp nói ba chữ đã bị Thu Hằng cướp lời tiếp.
– Sao chàng không thể gọi tên ta như vẫn gọi tên muội ấy, ta rất ghét ba chữ “nhị tiểu thư” này của chàng!
– Tình cảm là không thể miễn cưỡng, xin nàng hiểu cho ta! – Lê Hạo phân trần.
Câu nói của chàng như gươm đao cứa vào tim Thu Hằng, mắt nàng đỏ hoe, mặt nóng bừng lên vì ấm ức, thất vọng. Song nàng vốn là một người rất dõi điều chỉnh cảm xúc, hiếm khi bộc lộ tâm tư trước mặt người khác, nên đã nén cơn giận mà tiếp tục xây dựng hình ảnh một cô nương dịu dàng hiểu chuyện:
– Không cần để ý đến ta đâu, nhưng có lẽ chàng đã biết việc Hoàng Thượng chọn muội ấy làm cung tần, về tình về lý chàng không nên tơ tưởng gì thêm nữa! Để tỷ ấy quên đi cũng tốt, ít ra tỷ ấy không chịu đau khổ cùng chàng, có đúng không?
Lê Hạo không nói gì, chỉ thấy lời của Thu Hằng rất có lý, nên chàng chỉ lặng lẽ gật đầu rồi thở dài, ánh mắt lại lần nữa hướng về phía Thu Đào đang mãi trò chuyện cùng Lê Tuấn.
* * *
Thu Hằng ngồi trước gương đồng trong khuê phòng. Nàng cầm chiếc lược gỗ hờ hững chải mái tóc đen dài, mắt đăm chiêu nhìn ra ánh trăng ngoài cửa sổ. Rồi như chợt nghĩ ra điều gì, nàng quay sang tì nữ Xuân Hoa dặn dò:
– Sáng mai ngươi giúp ta mang một bức thư đến Huy Văn Tự cho Lê Hạo công tử, nhớ là phải đi lúc ta và Thu Đào đá cầu buổi sáng, nếu đại tiểu thư có hỏi thì cứ nói là đi đưa thư cho chàng giúp ta!
– Dạ, nhị tiểu thư!
Xong, Thu Hằng mỉm cười thõa mãn, tự nghĩ:
– Thu Đào đừng trách ta, kiếp này dù sao chị cũng là người của hoàng thượng, vinh hoa phú quý hưởng không hết, hà cớ gì chút tình cảm của chàng lại không thể nhường cho ta?
* * *
Trở về hoàng cung, Lê Tuấn đứng trước bức họa vẽ Thu Đào ngắm nhìn không chán mắt và tủm tỉm cười một mình, chàng không thể ngưng nhớ về khuôn mặt xinh đẹp và tính tình cởi mở phóng khoáng của nàng. Tuy ngôn hành có hơi cổ quái, nhưng lại rất thú vị! Là nữ nhi nhưng rất có chính kiến, lời ăn tiếng nói mạch lạc tự tin, khác hẳn các tiểu thư con nhà quan lại lúc nào cũng khách sáo cung kính, một dạ hai thưa, cố sức tỏ vẻ đoan trang đức hạnh khiến chàng nhàm chán vô cùng. Đặc biệt, cách nghĩ “mỗi một người chỉ được thành thân với một người” khiến chàng bật cười. To gan! Dám bắt Trẫm chỉ được yêu thương một mình nàng! – Chàng tự nói một mình.
Đoạn, Lê Tuấn sai Đào Biểu mang đến cho chàng vải và bút mực vẽ tranh, sau đó tự tay treo mảnh vải trắng hoàn toàn chưa vẽ gì kế bên bức họa của Thu Đào, chàng cầm bút lên, suy nghĩ một chút rồi lại mỉm cười phát họa những nét đầu tiên.
* * * Hết chương 6 —-
Chú thích:
(*) Tranh thuỷ mặc: Hay còn gọi là thuỷ mạc, là một loại tranh xuất xứ từ Trung Quốc, thường là vẽ thiên nhiên, non nước kết hợp với nghệ thuật thư pháp.