Phù Ngạn nhìn dải lụa choàng theo cảm ứng bay đến trên người Đế nữ, ánh sáng lập tức thu lại, hóa thành dây thắt lưng bình thường cùng màu với phục sức trên người.
Phù Ngạn sững sờ.
Điện hạ thật sự không giống trước, không choàng dải lụa đàng hoàng mà lại xem như một đai lưng bình thường.
“Chuyện ta muốn đến Ma giới đã truyền ra chưa?”
Phong Thầm tùy tiện hỏi.
Phù Ngạn: “Đã truyền ra. Có điều muốn truyền đến Ma giới, nhanh nhất cũng phải nửa ngày.”
Phong Thầm không bất ngờ.
Không biết Đế nữ kia có thông minh hay không, sau khi nghe tin tức biết bảo người Ma giới thả cho “Đế nữ” đi vào, nếu không một khi hắn lấy thân phận hiện tại ra khỏi Bất Ngự Môn, Ma giới nhất định sẽ tìm tới gây nhiều phiền phức.
Hắn không sợ phiền toái, nhưng không muốn lãng phí thời gian vào mấy chuyện này.
Bằng không, một Đế nữ muốn gặp được “hắn”, ắt cũng phải mất không ít công sức.
Nếu đối phương không hiểu.
Phong Thầm hơi nheo mắt.
Vậy thật sự là ngu không ai bằng, hoặc là… trong lòng có mục đích khác.
“Hiện tại Ma tu đang gây rối ở nơi nào?”
“Ở ngoài Bất Ngự Môn gần Ma giới nhất.”
Mũi chân Phong Thầm đổi hướng.
Phù Ngạn thấy hướng nàng muốn đi liền biết sẽ đến đâu, nhất thời không kiềm được mà cất cao giọng nói: “Điện hạ! Chuyện người muốn đến Ma giới vẫn chưa báo lên Tiên Đế! Hộ, Hộ Thiên Vệ bây giờ cũng chỉ triệu tập được mười người!”
“Đủ rồi.”
Giọng điệu này khá là không quan tâm.
.
Lạc Vân Thành ngoài Bất Ngự Môn, mấy trăm Ma tu canh giữ, dùng đủ loại cách đập vào thần tích thượng cổ như chó điên, màn chắn vô hình kia cứ thỉnh thoảng lại “bịch” một chút hiện ra vết lõm nông, rồi lại khôi phục nguyên trạng, sau đó lại “bịch” một tiếng.
Trăm người cùng đâm một lúc, tiếng vang này càng có vẻ đinh tai nhức óc.
“Nữ nhi Tiên Đế kia đâu! Kêu nàng ta ra đây!”
“Sao nào? Đã qua mấy ngày, nàng ta không thể vẫn còn hôn mê chứ! Phế vật đến thế à!”
“Ai da ngươi xem mấy người Tiên giới các ngươi đi, rụt đầu trong Bất Ngự Môn thật sự không xấu hổ à, ngươi thấy Ma giới bọn ta có mấy thứ này sao?”
“Mau kêu Đế nữ kia ra đây! Để ông đây lấy đầu của nàng ta đến gặp Tôn chủ bọn ta!”
“Ngươi trừng cái gì mà trừng! Nhìn Hộ Thiên Vệ các ngươi đứng ở đây canh cửa cũng vững đấy, bọn ta kêu gào nửa canh giờ ở bên ngoài cũng không thấy các ngươi ra được một bước, thật sự là bảo hộ hay là đang e sợ đấy! Ngươi có bản lĩnh trừng thì có bản lĩnh ra ngoài! Đánh với ông đây một trận!”
“Ấy, tiểu tiên tử đi ngang qua kia có vài phần tư sắc, nhưng nghĩ lại hình như còn kém hơn Đế nữ của các ngươi, mấy ngày trước vừa nhìn thấy ôi thật là con mẹ nó khiến người ta không thể quên được, mấy ngày này ta ngủ cũng mơ thấy Đế nữ của các ngươi ha ha ha ha ha!”
……
Ngoài Bất Ngự Môn các Ma tu đang nói đủ thứ lời, Hộ Thiên Vệ ở Lạc Vân Thành bên trong đang bất động như núi, chỉ thầm nghiến răng.
Bọn họ không phải không thể ra ngoài đánh một trận rồi đuổi đi, nhưng chỉ cần vừa ra ngoài, không khác nào tăng thêm mâu thuẫn giữa hai giới Tiên Ma, thậm chí có thể sẽ dẫn đến chiến hỏa giữa hai giới, e rằng tức khắc sẽ khai chiến ngay. Sự tình quan trọng, lúc này bọn họ chỉ có thể nhẫn nhịn.
Tứ giới Tiên Ma Yêu Minh hiện tại không giống mấy trăm năm trước, đã hòa bình từ lâu, bởi vì các loại nguyên nhân nên bây giờ Tiên Đế đứng đầu, còn người chưởng quản Tứ giới không được xưng Đế, chỉ có thể xưng là Ma chủ, Yêu Chủ, Minh chủ. Ngày thường dù có phân tranh, chỉ cần không phải chiến tranh giữa các giới, chưởng quản Tứ giới đều không can thiệp vào, chỉ khi có sự tình quan trọng mới nghe theo chỉ thị của Tiên Đế.
Có điều Ma giới không biết từ khi nào xuất hiện một Ma Tôn không biết tên, cũng không biết hắn thu phục nhân lực từ khi nào, càng không biết trong đầu đối phương đang nghĩ gì lại đột nhiên bắt đầu đánh vỡ sự hoà bình này!
Bọn họ triển khai công kích và giết chóc nhằm vào người Tiên giới, khiến người Tiên giới bắt đầu dè chừng Ma giới. Mấy Ma tu này đôi lúc gặp phải người của hai giới kia, cũng giết thẳng luôn, nhưng ác ý lớn nhất của bọn họ vẫn hướng về phía Tiên giới, chưa từng nghe nói chủ động khiêu khích hai giới kia, như thể trở về những ngày tháng Tiên Ma đối đầu mấy trăm năm trước.
Dù cho mấy trăm năm trước đối đầu, Ma giới cũng sẽ không vừa nhìn thấy Tiên giới là lập tức giết ngay!
Đây thật sự là… một cục phân chuột làm hỏng một nồi cháo.
Lúc trước Đế nữ quăng chiến thư nguyện vì Tiên giới giải quyết mối họa này, giờ thì tốt rồi, ngược lại đẩy thẳng mối họa lên người mình, trực tiếp đưa chiến hỏa của hai bên vẫn chưa làm rõ sáng tỏ ra ngoài!
Đế nữ này thật sự là ——
“Đế nữ tới rồi?!”
Từ xa vang lên một tràn tiếng kinh hô, là người trong Lạc Vân Thành.
Càng lúc càng nhiều người kinh ngạc kêu to: “Thật sự là Đế nữ Điện hạ?”
Có người thấp giọng nói: “Sao nàng ta lại tới? Nàng ta tới làm gì? Còn chê chuyện nàng ta gây ra không đủ nhiều sao?”
“Chỉ… ỷ vào mình là Đế nữ, gây biết bao phiền toái cho chúng ta, hiện tại ta ra ngoài phải đi từ thành khác, gặp Ma tu còn phải đi đường vòng.”
“Ta không phải là Huyền Tiên, cũng không biết nuôi dưỡng linh thực linh vật gì đó, nhưng ta muốn sinh sống, ngọc thạch linh thạch dược liệu bảo vật tốt nhất lại ở bên ngoài, nên cũng phải ra ngoài kiếm chút đồ đem bán! Ta thấy nàng ta chính là tai họa!”
Hộ Thiên Vệ của Lạc Vân Thành quay đầu nhìn, ngày trước Đế nữ ra ngoài một hai đòi kiệu tám người nâng, cỗ kiệu còn phải được chế tạo từ linh thạch thượng đẳng, điêu khắc sinh động như thật, trận pháp kim quang lưu chuyển, ngàn người hộ tống, hết sức xa xỉ…
Ơ, nàng ta đâu?
Các Hộ Thiên Vệ tìm một lúc lâu, mới theo đám người tránh sang một bên tìm được mười vị Hộ Thiên Vệ đang hộ tống Đế nữ, chậm rãi bước đến.
A… Hôm nay Điện hạ đổi phong cách à?
Cách một lớp chắn, Ma tu ngoài Bất Ngự Môn không biết bọn họ đang thầm kinh ngạc, sau khi thấy người, nhìn đến gương mặt kia lập tức mắt sáng lên, liên tục huýt sáo, hô lớn: “Đế nữ! Xem ông nội của ngươi tới này!”
Đế nữ nhìn sang.
Ánh mắt đó, lập tức khiến Ma tu kia im bặt, đứng yên tại chỗ.
Nàng bước tới tựa như bộ bộ sinh liên*, dáng người, eo thon nhỏ cùng khuôn mặt kia khiến Ma tu nuốt một ngụm nước miếng.
(Ji: *步步生莲 – mỗi bước đi tạo ra hoa sen, ý chỉ dáng đi nhẹ nhàng duyên dáng)
Lúc sắp đến trước mặt, Ma tu đã quên cảm giác sợ hãi trước đó, nhìn chằm chằm khuôn mặt lãnh khốc đó rồi gọi: “Sao tiểu tiên tử không vui thế này, ngươi yên tâm, ông đây nhất định để ngươi trước khi chết hưởng thụ cái gọi là ngủ thật sướng! Đi theo gia, hầu hạ tốt không chừng sẽ để ngươi sống thêm mấy ngày!”
Kẻ này nhục nhã Đế nữ bọn họ trước mặt mọi người, Hộ Thiên Vệ sắp nổi giận, nhưng thấy Đế nữ tiến lên một bước, thủ lệnh thông hành của Tiên quân treo bên hông sáng lên, nàng bước ra ngoài mà không bị ngăn trở chút nào.
Không tốt!. Truyện Đông Phương
Ma tu bên ngoài chính là kẻ ăn người không chớp mắt ——
“Vút” một âm thanh nhỏ vang lên.
Lúc tất cả mọi người chưa kịp phản ứng, một sợi dây lưng như mũi kiếm sắc bén nhanh đến mức chỉ còn tàn ảnh, trực tiếp chặt đầu của Ma tu kia xuống!
Mười Hộ Thiên Vệ kinh ngạc đến ngây ngốc tại chỗ.
Phù Ngạn cũng kinh ngạc.
Người Lạc Vân Thành phía sau cũng kinh ngạc.
Chúng Ma tu cũng ngây ngốc.
Sau khi sững sờ là tức giận, nàng ta dám trực tiếp giết người của bọn họ!
Sao lại thế này? Tiên giới không phải sợ phiền phức sao! Đế nữ này không phải từ trước đến nay chẳng có bản lĩnh gì sao?!
Chúng Ma tu đang định ra tay, Đế nữ nâng mắt, nhìn về một nơi, nhẹ nhàng nói một câu: “Đoạt Kiêu, xử lý sạch sẽ.”
Ma tu bị gọi trúng tên kia theo thói quen nói: “Vâng!”
Chúng Ma tu đồng loạt nhìn về phía hắn, mang ánh mắt dò xét, Đoạt Kiêu cũng phát hiện không đúng.
Hắn xử lý cái gì thế, Đế nữ này cho rằng nàng ta là ai chứ!
“Kẻ này không phải người trong thành các ngươi.”
“Gì mà thành hay không thành……” Đoạt Kiêu chợt đứng hình, trên đường tới hắn cảm thấy mang quá ít người, xác thật trên đường đã tiêu tiền tìm vài Ma tu khác tới xem náo nhiệt, gom thêm người để trông có vẻ lớn mạnh một chút.
Lúc tới cũng đã nói rồi, những người này muốn giết muốn chọc người Tiên giới thì tùy ý, mượn tên tuổi Ma Tôn bọn họ cũng không sao, mượn đoàn người của bọn họ lấy mấy cái đầu hay đoạt vài pháp bảo cũng không sao, có điều sống chết tự chịu.
Từ khi Ma chủ tiền nhiệm của Ma giới bọn họ thân vong, đã gần mấy thập niên không có Tân Ma chủ, cũng không biết tại sao không có ai thông qua thử nghiệm của Định Ma Bia.
Phàm là vị trí Ma Tôn, mỗi người đều tự chiếm lĩnh một vùng đất, tự xây thành, hiển nhiên cũng có thành không phải của bọn họ, cũng có Ma tu không muốn ở trong thành.
Chỉ là…
“Làm sao ngươi biết được?” Đoạt Kiêu trừng mắt hỏi.
“À.”
Tất nhiên là thành của hắn sẽ không nhận kẻ tởm lợm như vậy.
Phong Thầm chợt cười, ngữ khí lạnh lùng nói: “Ma Tôn các ngươi nói.”
Nụ cười này ít nhiều cũng khiến người ta cảm thấy có chút kinh sợ.
Chúng Ma tu nhìn nàng đầy khiếp sợ và khó tin.
Đoạt Kiêu nói tại trận: “Ngươi thả rắm à!” Dứt lời lấy đao ra.
Mũi đao ánh lên, Hộ Thiên Vệ hoảng hốt!
Đế nữ lùi về sau một bước, cứ như thế lui trở về bên trong Bất Ngự Môn.
“Bụp!” Đao pháp chớp ánh đỏ cứ như vậy mà mạnh mẽ va chạm vào lá chắn.
Trong mắt Phong Thầm hiện ra một tia ghét bỏ, xoay người rời đi.
“Ngươi chậm đã! Ngươi đi cái gì! Vừa rồi còn kiêu ngạo như vậy, ngươi đừng có chạy đấy!”
Chưa đi được hai bước, Phong Thầm vào một quán trà bên cạnh.
Phù Ngạn và mười Hộ Thiên Vệ chỉ đành đuổi theo “nàng”, thấy “nàng” ngồi xuống liền có chút hoang mang không thôi.
“Điện hạ, ngài không đến Ma giới sao?”
Phong Thầm rót trà, hờ hững nói: “Không vội.”
Nếu Ma giới thật sự cử người tới, tới đây nhanh nhất cũng phải nửa ngày.
Đương nhiên không vội.
Chỉ có Ma tu ngoài Bất Ngự Môn sốt ruột thôi.
Nữ nhi Tiên Đế này sao dám ngang nhiên tung tin đồn về Tôn chủ của bọn họ chứ! Quả thực là nói hươu nói vượn!