Từ ngày về kinh đã hơn 1 tháng Âm Nguyệt Tuyết vẫn còn cự tuyệt hắn, trước cửa phòng luôn đóng chặt không tiếp.
Ngày nào cũng thế, hắn đến đều đứng ở ngoài nhìn vô, Âm Nguyệt Tuyết luôn giữ khoảng cách, từ lúc gả cho hoàng đệ, là nữ nhân của nam nhân khác, nàng ta sinh hổ thẹn, còn e dè chưa chịu tiếp nhận hắn. Mặc dù trong lòng có tình ý, cũng đã phục tùng làm phi tần của hắn, thậm chí sắp tới sẽ là hoàng hậu.
“Về Ngự Thư phòng.”
Minh Hiên Nhiên hiện tại không ép, suy cho cùng cũng là nữ nhân hắn yêu nhất, đã hứa đối xử với người thật tốt thì không nên miễn cưỡng.
Hắn rảo bước rất nhanh rời đi, không lâu Âm Nguyệt Tuyết cũng mở cửa ngó theo bóng lưng dần dần khuất xa, trong lòng thấp thỏm khó chịu.
– Nhiên…ta xin lỗi…
Nàng ta và hắn là thanh mai trúc mã, yêu nhau từ nhỏ, năm 9 tuổi đã hứa hẹn sẽ là phu thê, lớn lên thành một nữ nhân quốc sắc thiên hương, dễ dàng chiếm trọn trái tim hắn mê đắm, nên rất được hắn sủng. Nhưng khi phụ thân gả nàng ta cho hoàng đệ hắn, lại không có lời phản đối nào, âm thầm thừa nhận gả đi.
Nghĩ cả đời sau này sẽ làm hoàng hậu của Minh Dung Phục, vì gia tộc bắt buộc gạt bỏ tình cảm, quên đi Minh Hiên Nhiên, bởi cho rằng hắn sẽ không cho nàng ta được ngôi vị cao nhất.
Không ngờ, giờ đây nam nhân kia đã trở thành vua của một nước, quyền lực từng bước nằm trọn trong tay hắn khiến nàng ta dè chừng con người hiện tại.
Mấy năm trôi qua, hắn đã trở nên lạnh lùng tàn bạo, không còn là Minh Hiên Nhiên nho nhã của ngày xưa.
Âm Nguyệt Tuyết đứng ở cửa không ngừng nhìn ra, xoa xoa vào bụng mình, gả cho Minh Dung Phục mấy năm không có thai, đến lúc quay về bên cạnh Minh Hiên Nhiên lại phát hiện mình mang thai.
Nàng ta trong lòng đang sợ…cái thái này đã gần 3 tháng rồi, một góc áo của hắn cũng chưa chạm vào, khiến giờ đây muốn bắt người ăn ốc đổ vỏ cũng không được.
Nhưng từ đầu đến cuối, nàng ta chưa từng nói muốn bỏ đi cái thai này, Minh Hiên Nhiên, hắn thích những nữ nhân thiện lương, nhút nhát. Nếu bỏ nó, chẳng khác nào mất điểm trong mắt hắn, mà giữ…thì người đời cười chê.
– Không được, Âm Nguyệt Tuyết, Minh Dung Phục sớm đã tiêu tan rồi, cuối cùng người cho ngươi tất cả là Minh Hiên Nhiên đấy thôi
– Phải nắm chắc cơ hội, nếu bị thất sủng, gia tộc, nhi tử này, ngay chính bản thân cũng không có kết cục tốt đẹp
– Âm Nguyệt Tuyết, ngươi phải tự tin lên, phải khiến hắn cả đời thuộc về ngươi như trước đây
– Hắn đã vì ngươi mà phế hậu Thương Ánh Tuyết rồi còn gì
Trầm luân một hồi lâu, Âm Nguyệt Tuyết cũng hạ quyết tâm, từ nay về sau không từ thủ đoạn lấy lòng vị hoàng đế kia.
– Con thì giữ, nhưng Nhiên, chàng vẫn phải thuộc về ta, ngôi vị hoàng hậu mãi mãi là của ta
…..
Ngoài cổng Kinh Thành, ngọn núi Bắc Thiên.
Manh Tử Ngọc cưỡi ngựa tìm đến Khưu Thế, một thợ rèn mai danh ẩn tích.
Theo như tình tiết tiểu thuyết, Khưu Thế là một ông lão đã ngoài 60, ở tuổi đó thì tay chân đã bắt đầu yếu nhược, thế nhưng ông khác hẳn hoàn toàn, tay nghề rèn luyện vũ khí vô cùng thâm cao.
Ông cũng là người rèn ra Phích Liệt kiếm cho sư huynh của Thương Ánh Tuyết – Khương Bằng đang đi lại trong giang hồ, Phích Liệt kiếm uy lực chém sắt như chém bùn.
Tuy nhiên, để Khưu Thế rèn vũ khí cho ai đó thì phải lấy được lòng ông, có tài năng thật sự xứng đáng với vũ khí ông rèn ra.
Manh Tử Ngọc từ khi đến thế giới này cực kì biết quan sát, có nhiều tình tiết trong truyện không nhắc đến hoặc có nhưng cực kì ít.
Điển hình như Khưu Thế, là người chỉ nhắc qua vài dòng chữ, căn bản không có tình tiết rõ rệt để cô nắm bắt điểm mấu chốt, hệ thống lại chỉ giao nhiệm vụ, không có hỗ trợ quá nhiều, bắt buộc phải tự mình tùy cơ ứng biến.
Thân chủ này chỉ giỏi đánh xa, làm gì cũng toàn ỷ vào tay phải đây vừa là ưu điểm vừa là nhược điểm. Còn cô ưu điểm trong tầm gần, thuận tay trái, nếu có thể kết hợp tất cả, về sau sẽ không sợ kẻ khác có thể làm tổn thương mình.
Manh Tử Ngọc theo tình tiết, vào sâu trong rừng, trải qua ba cạm bẫy để mới tìm đến được nơi ở của Khưu Thế.
May mắn thay, Manh Tử Ngọc từ nhỏ theo học Ninja, được rèn giũa gắt gao nên những cạm bẫy kia không quá khó để vượt qua.