Đây rõ ràng là trắng trợn ghi thù.
Rất nhanh bọn họ đã đến trạm tàu vũ trụ, đặt hai khoang hạng nhất đi đến thủ đô tinh rồi lên tàu chờ đợi tàu khỏi hành.
Đầu thỏ tựa vào cửa kính trong suốt, nhìn tàu vũ trụ dân dụng rời bến đi vào không gian.
Bỗng cậu quay qua hỏi “Hàn Tiêu Hãn, nếu như năng lượng trên tàu hết thì sẽ ra sao?”
Thoải mái nằm trên giường nghỉ ngơi, y nhắm mắt đáp “Sẽ không có chuyện đó đâu. Cho dù hết năng lượng thì cũng có thể gửi tín hiệu cầu cứu rồi sử dụng nguồn cung dự phòng.”
Nói chung chính là không giống như thời điểm mấy ngàn năm trước.
Thỏ nhỏ nhảy vài cái rồi chui vào lòng y, thanh âm ngái ngủ nói “Tôi cũng muốn ngủ.”
Hé mắt nhìn thỏ con coi mình như ổ thỏ để ngủ, đến cuối cùng y cũng chỉ có thể thở dài rồi chìm vào giấc ngủ nông.
Từ hành tinh Farrer đi đến thủ đô tinh mất hơn hai ngày, đến trưa ngày thứ ba tàu đã đậu xuống cảng vũ trụ.
Thủ đô tinh thuộc tinh hệ Lam Giới.
Đứng trên đất bằng, Bạch Niên ngửa đầu nhìn bầu trời xanh biếc với vô vàn thông đạo dành cho huyền phù cùng tàu con thoi loại nhỏ.
Nói là Lam Giới nhưng nhìn thế nào cũng toàn là kim loại nha, thật là lừa người.
Trước mặt họ rất nhanh đậu xuống một chiếc huyền phù đen tuyền, đường nét sắc bén trông rất có khí thế.
Thấy Hàn Tiêu Hãn bước lên thì Bạch Niên cũng lên theo.
Đến khi huyền phù xuất phát thì cậu mới ngây ngốc hỏi y “Hồ Hồ và Dai không đi cùng chúng ta sao?”
Ánh mắt Hàn Tiêu Hãn một vẻ bất lực, y nói “Tôi còn muốn hỏi cậu sao lại lên đây đây này! Sao không ở lại đi với Hồ Cơ và Dai?”
Cậu chớp chớp mắt ngây thơ nói “Tôi nghĩ là cả bốn chúng ta đi cùng nhau nha.”
Hít sâu một hơi, Hàn Tiêu Hãn nhịn xuống buồn bực mà nói “Tôi có nhà thì tôi về nhà. Cậu lên đây theo tôi về nhà làm gì hả?”
Tự biết bản thân sai, Bạch Niên ngồi nghiêm chỉnh nghe giáo huấn.
Huyền phù chạy một đường đến trước một khu biệt thự rộng lớn, đi vào cổng sắt, theo cửa hầm đi vào nơi đậu.
Bước chân cậu lon ton đi theo y, dáng vẻ im lặng dịu ngoan thật đáng yêu làm sao.
Vậy nhưng y hiểu rõ, đáng yêu là thế, bởi tài bán đứng đồng bạn với vẻ ngoài của cậu là tỉ lệ thuận với nhau.
Theo thang máy đi lên, đợi khi cửa thang máy mở ra thì đối diện với bọn họ là một nữ sinh duyên dáng đang mong ngóng nhìn chằm chằm.
Đến khi cửa thang máy mở ra, nữ sinh đứng hình nhìn thiếu niên tai thỏ đáng yêu đang tròn mắt nhìn mình.
Đợi khi phản ứng lại, Hàn Tiêu Hãn chưa kịp ngăn cản thì một tiếng rống đã vang vọng khắp biệt thự.
“Ông nội! Ba mẹ! Anh mang người yêu về nhà kìa!”