*bàn đặt lư hương
Sau nửa đêm tuyết mịn mới rơi, Thẩm Trạch Xuyên nghe thấy hai tiếng cú đêm kêu. Y ngồi dậy vén tấm vải, nhìn thấy Kỷ Cương trước cửa đang sải vào.
“Ăn cơm thôi, ” Kỷ Cương mở cái bọc ra, “rồi đánh quyền. Đêm nay không tránh được gió, lạnh lắm, lúc ngủ sư phụ sợ con ốm.”
Thẩm Trạch Xuyên nhìn gà chiên được bọc bao giấy dầu, nói: “Bệnh kỵ thức ăn mặn. Sư phụ, người ăn đi.”
Kỷ Cương xé gà chiên cho y, nói: “Nói linh tinh! Giờ con phải ăn cho no bụng. Sư phụ thích ăn phao câu gà, ở nhà cũng thích ăn lắm, con để nó cho ta.”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Con theo người, người ăn cái gì, con ăn cái đó.”
Kỷ Cương liếc y một cái, cười mấy tiếng: “Tiểu tử thối.”
Hai sư đồ chia nhau gà chiên. Kỷ Cương như thể trời sinh răng cứng như sắt, nhai nát cả xương gà. Ông đưa hồ lô cho Thẩm Trạch Xuyên, nói: “Nếu mà lạnh không chịu được thì uống rượu. Mà đừng có uống nhiều, giống như ca của con ấy, có chừng mực.”
Mấy ngày nay bọn họ không nhắc tới Trung Bác, không nhắc tới Đoan Châu, càng không nhắc tới hố trời Trà Thạch. Sư nương và Kỷ Mộ như vết thương mà hai sư đồ ngầm hiểu trong lòng. Bọn họ đều tự xem đây là bí mật che đậy lại, thật không ngờ máu đã chảy rồi, nỗi đau vẫn tồn tại.
Thẩm Trạch Xuyên nhấp một ngụm, đưa cho Kỷ Cương.
Kỷ Cương không nhận, ông nói: “Kiêng rượu rồi, sư phụ không uống nữa.”
Trong điện lắng xuống, không có cửa che chắn, tuyết mịn đang rơi trước mắt trở thành cảnh sắc duy nhất trong đêm dài.
Kỷ Cương nói: “Ngây ngốc gì đấy?”
Thẩm Trạch Xuyên nói: “Sư phụ.”
“Có chuyện thì nói đi.”
“Xin lỗi.”
Kỷ Cương trầm mặc hồi lâu mới nói: “Không phải con sai.”
Ngón tay Thẩm Trạch Xuyên siết chặt, y nhìn chằm chằm màn tuyết, giống như nháy mắt thôi sẽ rơi lệ. Giọng y khàn khàn: “Người đã đi Trà Thạch tìm chúng con sao?”
Kỷ Cương chậm rãi dựa vào hương án, chìm thân trong bóng tối. Ông như đang tìm kiếm giọng mình, qua thật lâu mới nói: “Đi rồi, tìm được rồi.”
Tìm được rồi.
Kỷ Cương tìm được đứa con trai khắp mình cắm mũi tên trong hố sâu tuyết lớn. Ông nhảy xuống đó, giẫm lên đống thi thể dày tầng kia, vớt thân thể Kỷ Mộ ra.
Kỷ Mộ mới hai mươi ba tuổi, vừa được thăng làm tiểu kỳ của thủ bị quân Đoan Châu. Áo giáp là áo mới, ngày ấy mới mặc lên, Hoa Sính Đình treo tấm bùa bình an vào khoá cho con mình. Khi Kỷ Cương tìm tới nơi, hắn đã cóng đến xanh tím, đông cứng cùng đồng liêu của hắn rồi.
Thẩm Trạch Xuyên hơi ngẩng đầu lên, nói: “Sư phụ, xin lỗi.”
Kỷ Cương già rồi, ông xoa xoa tóc bạc, nói: “Nó là huynh trưởng, phải làm thế. Đó chẳng phải con sai.”
Tuyết lại rơi một hồi.
Kỷ Cương co tay chân, nói: “Ai ngờ được tên trọc Biên Sa sẽ đến. Kỷ Mộ làm lính rồi, xông lên đi đầu là chuyện đành phải làm. Ta dạy nó quyền pháp, nó lại còn có tính cách kia, con mà bảo nó chạy, không bằng giết chết nó. Nó xưa nay thấy người chịu khổ đều không đành lòng. Nó làm sao, nó làm sao mà bỏ chạy được?”
“Không phải là lỗi của các con, là sư phụ không tốt. Ta say rượu vô độ, sư nương con mắng lâu như vậy mà ta đều không cai. Lúc kỵ binh đến ta còn chẳng đánh nổi quyền. Ta ở cái tuổi này, già rồi phế rồi, vốn đã không còn có ích nữa.”
Hồ lô bị thấm ướt, Thẩm Trạch Xuyên nắm chặt hồ lô, không nói một lời.
“Già rồi phế rồi.” Phía sau tượng phật đột nhiên có cái đầu thò ra, cười hì hì nói, “Già rồi phế rồi!”
Kỷ Cương nhảy lên như con báo, quát: “Ai!”
Người này tóc rối bù xù, từ từ thò thân ra, nhại theo Kỷ Cương: “Ai, ai!”
Kỷ Cương nghe rõ một tiếng này, nhấn Thẩm Trạch Xuyên xuống, thất thanh ngạc nhiên: “… Tề thái phó!”
Người này bỗng chốc lại rụt đầu về, đá vào tượng phật, réo lớn: “Không phải! Không phải thái phó!”
Kỷ Cương đuổi mấy bước tới sau tượng phật, thấy ông ta muốn chạy liền nhào lên bắt lấy mắt cá chân. Người này lập tức kêu tiếng như giết lợn, ông ta gào lên: “Điện hạ! Điện hạ mau chạy!”
Thẩm Trạch Xuyên bịt kín miệng ông, cùng Kỷ Cương dốc lực kéo người lại.
“Đây là ai vậy ạ?” Thẩm Trạch Xuyên hỏi.
“Con nhỏ tuổi, chưa từng nghe tới.” Giọng Kỷ Cương không vững, nhấn người kia nói, “Tề thái phó, hay lắm! Ông còn sống! Chu đại nhân đâu, Chu đại nhân cũng ở đây sao?”
Tề thái phó gầy gò còm cõi, đạp người không nổi, bèn trừng lớn hai mắt thều thào: “Chết rồi, chết rồi! Ta chết, điện hạ chết, tất cả mọi người đều chết rồi!”
Kỷ Cương trầm giọng nói: “Thái phó, ta là Kỷ Cương! Cẩm y vệ Đồng tri Kỷ Cương!”
Tề thái phó sợ hãi không thôi, do dự nhìn Kỷ Cương nói: “Ngươi không phải Kỷ Cương, ngươi là ác quỷ!”
Kỷ Cương bi thương nói: “Thái phó! Năm Vĩnh Nghi hai mươi ba, ta hộ tống ông vào đô, thái tử điện hạ đứng ở ngay đây đón. Ông đã quên rồi sao?”
Ánh mắt Tề thái phó lấp loé, lão điên dại nói: “Bọn hắn giết thái tử… Thái tử điện hạ!” Ông nghẹn ngào, “Kỷ Cương, Kỷ đại nhân! Ngươi đưa điện hạ đi đi! Đông cung đã thành mục tiêu công kích rồi, điện hạ có tội gì đâu!”
Kỷ Cương chán nản buông lỏng tay, nói: “Thái phó… hai mươi chín năm Kỷ Lôi nhận giặc làm cha, ta đã bị đá khỏi Khuất Đô rồi. Trong hai mươi năm ta ở ẩn giang hồ, đã cưới vợ sinh con tại Đoan Châu Trung Bác.”
Tề thái phó kinh ngạc nhìn ông, nói: “… Điện hạ mới đi, hoàng tôn vẫn còn! Ngươi dẫn hắn đi, ngươi, ngươi dẫn hắn đi!”
Kỷ Cương không nhịn được nhắm mắt nói: “Năm Vĩnh Nghi ba mươi, thái tử tự vẫn ở đây, đông cung không còn ai sống nữa.”
Tề thái phó ngửa mặt nghẹn ngào, nói: “Đúng, đúng rồi…” Lão như trẻ con khóc không thành tiếng, “Sao lại thành như vậy?”
Đêm nay Kỷ Cương đã quá mệt mỏi, lão nói: “Phù vân thoáng xa cách, đã mười năm trôi chảy. Sao liệu được kiếp này gặp lại sẽ là tình cảnh như vậy.”
Tề thái phó quay mình che mặt nói: “Ngươi cũng bị giam lại sao? Giam lại đi! Để bọn chúng giết hết văn nhân thiên hạ này đi.”
Kỷ Cương nói: “Đồ đệ của ta phải chịu tội thay cha.”
Tề thái phó nói: “Chịu tội thay cha… Được, phụ thân nó là ai, cũng chọc giận hoàng thượng sao?”
Kỷ Cương than thở: “Năm ngoái, Thẩm Vệ binh bại…”
Chẳng ngờ Tề thái phó nghe tới hai chữ “Thẩm Vệ” bất chợt quay phắt lại, dùng cả tay cả chân bò đến chỗ Thẩm Trạch Xuyên hỏi: “Đây là, con của Thẩm Vệ?”
Kỷ Cương phát giác không ổn, đang định ra tay, Tề thái phó đã nhào ra trước một bước. Ông chỉ ngón tay gầy khô vào Thẩm Trạch Xuyên, dữ tợn nói: “Thẩm Vệ! Thẩm Vệ đã giết điện hạ!”
Thẩm Trạch Xuyên nhanh chóng nắm lấy cổ tay Tề thái phó. Kỷ Cương lập tức giữ Tề thái phó lại, nói: “Thái phó! Hoàng tôn đã chết vì gì, hôm nay ông cũng bắt đồ đệ của ta phải chết vì vậy sao? Bất kể Thẩm Vệ đã làm chuyện ác gì, có liên quan tới đồ đệ ta đâu!”
Tề thái phó thở dốc nặng nề, run run nói: “Nó là con của Thẩm Vệ, con của Thẩm Vệ …”
“Lúc sinh ra nó là con của Thẩm Vệ.” Kỷ Cương tóm chắc Tề thái phó, gật đầu mạnh, nói, “Nhưng sau đó nó chính là con của Kỷ Cương ta. Nếu tối nay ta mà nói dối, sẽ chết không tử tế! Thái phó, ông muốn giết con ta sao?”