Ông chủ vội khoát tay: “Không không, đây là việc nên làm mà.”
Bạch Thời phát hiện bọn họ tới gần, nhìn sang.
Ngoại trừ người của nhà máy thì còn có thêm năm gương mặt xa lạ nữa, người đàn ông mặc âu phục đang nói chuyện với ông chủ có thân hình rất cao lớn, nho nhã lễ độ. Bạch Thời dò xét một chút, cảm thấy quần áo kiểu này rất giống trang phục của quản gia, vì vậy nhanh chóng dời mắt nhìn về mấy đứa trẻ bên cạnh ông ta.
Đây cũng là một cặp sinh đôi long phượng, tầm mười tuổi, giờ phút này cả hai tò mò nhìn cậu.
Bạch Thời ngơ ngác nửa giây, bỗng ý thức được cái gì đó, lập tức cố định ánh mắt trên người cô bé kia, cô bé mặc một bộ váy màu sáng, dung mạo rất xinh đẹp, nụ cười ngọt ngào, ánh mắt dịu dàng, còn có một mái tóc dài mềm mại, ấn tượng tổng thế tương đối tốt.
Trong đầu Bạch Thời lập tức hiện lên hai chữ cho tướng: em gái!
Muốn để nhân vật chính được xem linh kiện cơ giáp phải có cơ hội, đám người kia hoàn toàn có thể thêm thắt chi tiết vào đoạn văn này, vì vậy những người này đã đến đây, không chỉ có thế mà còn mang theo một cô bé rất xinh đẹp, tất cả đúng là quá trùng hợp!
Nếu cậu đoán không lầm, cô bé trước mặt chính là hậu cung của nhân vật chính, cũng chỉ là một trong số hậu cung của cậu.
Bạch Thời quả thực không nhịn được chỉ muốn chửi thề, bây giờ cậu mới bao lớn hả? Tiết tháo của đám người kia bị chó ăn hết rồi à! Không không, yêu sớm và thích trẻ con không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là cậu là gay, hoàn toàn không có cảm giác với phái nữ được chứ?!
“Cậu cũng là thợ máy sao?” Giọng nói của cô bé rất mềm, bị cậu nhìn chằm chằm như vậy cũng không giận, không đành hanh như các quý tiểu thư khác… Đương nhiên, Bạch Thời cảm thấy việc này còn liên quan tới sự hấp dẫn của nhân vật chính với hậu cung nữa.
Vì vậy cậu tàn nhẫn quay đầu đi, xin lỗi nha em gái, giới tính của chúng ta không thích hợp!
Trì Hải Thiên và ông chủ đang tiếp khách, tự nhiên phát hiện Bạch Thời vừa mới nhìn chằm chằm vào người ta ngơ ngác, giờ phút này lại biểu lộ rất ngu xuẩn, ai cũng cho rằng cậu thẹn thùng, khóe mặt cố gắng không co giật. Trì Hải Thiên vỗ đầu Bạch Thời một cái: “Người ta đang nói chuyện với ngươi đấy!”
Bạch Thời ôm đầu yên lặng quay lại, mặt vô cảm: “Tôi không phải là thợ máy.”
Cô bé tò mò: “Nhưng vừa nãy tớ mới thấy cậu đang giúp đỡ mà.”
“Tôi đang học tập thôi.” Bạch Thời đáp lại, trong lòng bỗng nhiên chấn động, nhớ tới một sự kiện rất rất không ổn, trong thế giới của truyện chủng mã, ngoài việc làm ấm giường thì hậu cung cũng có khả năng thúc đẩy nội dung cốt truyện, cũng có tác dụng cực kỳ quan trọng trong việc khiến thế lực của nhân vật chính trở nên lớn mạnh, nếu cậu muốn qua cửa, ắt không thể thiếu mấy em gái này.
Bạch Thời im lặng, bắt đầu uy nghĩ một vấn đề: Luận, nhân vật chính trở thành khuê mật với tất cả hậu cung có khả năng khiến cho cốt truyện phát triển thuận lợi không.
Lật bàn, độ khó quá lớn được không hả?!
Lỡ có em gái nào tính cách mạnh mẽ không chịu làm bạn, dùng thuốc cường cậu thì phải làm sao bây giờ? Chắc chắn cậu sẽ sinh ra tâm lý oán hận! Lại nói… Vung đao tự tiến có tác dụng không? Như vậy sau này có thể yên lòng rồi, nắm tay!
Bạch Thời âm thầm gật đầu, quyết định về nhà tìm sợi dây thắt cổ, chết là hết.
Cô bé thấy Bạch Thời yên lặng nhìn mình, liền mỉm cười với cậu, vừa đẹp vừa dịu dàng.
“…” Bạch Thời lại lặng lẽ quay đầu.
Chủ đề nhanh chóng bị ông chủ nắm giữ, bắt đầu bàn về việc sửa chữa, hai chị em vây quanh Bạch Thời lòng vòng, nhớ tới những mảnh ruộng lớn phía bên ngoài, liền nói với người mặc âu phục kia rằng muốn đi xem. Người nọ không có ý kiến, gọi một cấp dưới tới đi cùng họ. Thân là bạn cùng lứa tuổi, Bạch Thời cũng bị ông chủ đá vào làm bạn.
Ở thời đại khoa học kỹ thuật phát triển thế này, việc gieo trồng cày cấy đều được hoàn thành bởi các loại máy móc tinh vi, ruộng đồng cực kỳ sạch sẽ, gió khẽ thổi qua, tạo nên từng đợt từng đợt gợn sóng.
Bạch Thời nhìn, mặc dù ở đây không có hoa, nhưng không khí trong lành, hơn nữa tầm mắt toàn một màu xanh lục, rất khoan khoái dễ chịu, cậu cứ tưởng với tính cách của đám người kia sẽ thừa cơ tạo thành thế giới hai người, ai ngờ lại không có, chẳng lẽ đám đó không vô sỉ như cậu tưởng tượng?
Bạch Thời đang do dự có nên tỉnh lại hay không, bé trai bên cạnh đột nhiên trượt chân ngã, cả người lấm lem, đòi về thay quần áo, thuộc hạ bên cạnh gật gật đầu, dẫn cậu bé về trước. Lúc này xung quanh chỉ còn mỗi Bạch Thời và cô bé kia.
Bạch Thời: “…”
Tâm can tỳ phổi của Bạch Thời cùng run rẩy, tỉnh lại cái con quỷ, quả nhiên đám người kia quá vô sỉ, đều chết hết cho ông!
Cô bé đã tự giới thiệu từ trước, tên là Đường Hân, thấy thế liền nói phải đợi em trai trở về. Bạch Thời không có ý kiến, trò chuyện với cô vài câu, phát hiện tính cách của Đường Hân rất hướng nội, rất thùy mị, thuộc về loại hình em gái nhà bên. Bạch Thời không khỏi cảm khái đây quả nhiên là kiểu hậu cung thường xuất hiện trong truyện chủng mã, sau đó lại nghĩ tính cách người này khá tốt, có lẽ kế hoạch khuê mật có thể thực hiện.
Này em gái, anh mua kẹo cho em, chúng ta làm bạn thân nha?
Bạch Thời mong đợi nhìn cô, còn chưa nói ra miệng, một cỗ xe bay đột nhiên vèo tới đỗ ngay trước mặt, tiếp sau đó cả hai người họ đều bị kéo vào.
Bạch Thời nhạy bén nhận ra rất có thể đây là một vụ bắt cóc, nhưng chưa kịp giãy dụa, phía gáy đã truyền tới một cơn đau kịch liệt, lập tức mất ý thức. Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đợi lúc cậu mở mắt lại mới phát hiện mình bị đưa tới một kho hàng nhỏ cũ nát, ngoài cửa truyền tới tiếng nói chuyện, trong không gian an tĩnh này nghe rất rõ.
“Bắt nhầm rồi, còn thiếu một đứa!”
“Ai bảo mày nhìn không rõ, chẳng nhẽ mày không biết thiếu gia nhà người ta sao lại ăn mặc nghèo nàn như thế chứ?!”
“Tại gấp quá, tao chỉ biết muốn bắt một nam một nữ, ai mà ngờ lại biến thành thế này, làm sao bây giờ? Dù sao chúng ta cũng xác định được thân phận của con bé này rồi, không bằng làm thịt nó trước, sau đó lại đi bắt em trai nó, còn đứa thừa ra kia cứ giết luôn là xong.”
“Nói thì dễ nghe, chắc chắn bọn chúng đã bắt đầu cảnh giác, bắt kiểu gì?”
Hai người thương lượng phải đi tìm lão đại, tiếng nói dần dần nhỏ hơn, nhưng không biến mất hoàn toàn, đoán chừng là vẫn đang ở phụ cận. Tay chân Bạch Thời đều bị trói, nhìn Đường Hân bên cạnh, nghĩ thầm rõ ràng đây là tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân mà, nhân vật chính đúng là số khổ!
Lúc này Đường Hân cũng tỉnh, chậm rãi ngồi dậy.
“Đừng kêu.” Bạch Thời thì thào, “Bọn chúng đang ở ngay bên ngoài, đừng sợ, không sao đâu, tôi sẽ nghĩ cách để cho chúng ta đào tẩu.”
Đường Hân bình tĩnh một cách bất ngờ, nhìn xung quanh một vòng, không nhịn được mà hừ lạnh: “Mẹ kiếp, tiện nhân kia bảo ta tới đây sửa máy, quả nhiên là không yên lòng mà!”
Bạch Thời: “…”
Đường Hân lạnh lùng nhìn cậu: “Trong chốc lát cứ giao cho tôi xử lý, cậu cố gắng ngậm miệng lại, nếu dám cản trở, tôi sẽ giết cậu đầu tiên, hiểu chưa?”
Bạch Thời: “…”
Bà nội nó, đây là tình huống gì thế, cứ tưởng em gái nhà bên ngoan ngoãn cơ mà? Em gái, cách em tỉnh lại không đúng rồi!!!