Chúc Vi Tinh ra một đầu mồ hôi, tựa ở bên tường, uể oải hít thở.
Bị người ta nhìn một chút thôi làm sao cậu lại hoảng loạn như vậy chứ? Là ánh mắt của đối phương quá sắc bén hay là do di chứng chấn động não của cậu ảnh hưởng?
Chúc Vi Tinh cảm thấy cái sau có khả năng lớn hơn một chút.
Xem ra chính mình còn chưa đủ bình tĩnh, phải học cách bình tĩnh khi gặp chuyện, Chúc Vi Tinh tỉnh táo trở lại.
Ban đêm cũng phải kéo kín màn cửa nữa, cậu nhịn không được bổ sung thêm trong lòng.
Lúc này, ngoài phòng có một tiếng vang trầm kéo đầu óc chu du của Chúc Vi Tinh trở về.
Lắng nghe một hồi, cậu bước ra ngoài.
Cửa nhà được mở ra, có một bóng người đứng giữa phòng khách tối om.
Chúc Vi Tinh bật đèn lên, cậu cũng không dọa người, thế mà bóng người kia lại bị ánh sáng đột ngột làm cho giật nảy mình, một trận âm thanh cuồn cuộn vang lên.
Một người đàn ông tay xách nách mang một đống túi đồ tròn tròn, bị dọa đến làm đổ hết mớ đồ bên trong, trên sàn liền vương vãi đầy bình nhựa, giấy các-tông cùng các loại rác rưởi khác.
Người đàn ông vội vã muốn nhặt lên, lại suýt bị dép lê cạnh cửa làm trượt chân.
“Cẩn thận.”
Chúc Vi Tinh nhắc nhở, muốn tiến lên giúp đỡ, lại phát hiện khi mình động một cái thì đối phương còn khủng hoảng hơn nữa, gấp đến độ tránh lui về phía sau, như thể cậu là sài lang hổ báo, tránh còn không kịp.
Chúc Vi Tinh sau khi ngạc nhiên thì chỉ đành đứng tại chỗ, nhất thời không biết nói cái gì cho phải.
Đối phương mặc áo gió lớn, quần ông lão, trên tấm thảm trước cửa là đôi giày thể thao màu vàng vừa xoàng vừa cũ, mũi chân nứt ra, đế giày bong tróc, một vòng đen xám bám bẩn. Tay phải của anh so với tay trái thì ngắn một đoạn, mất tự nhiên co quắp bên cạnh thân người, ánh mắt không cách nào tập trung, lúc chớp mắt tròng mắt liền chuyển loạn, nét mặt run rẩy, không giống người bình thường.
Phát giác được Chúc Vi Tinh đang dò xét, anh chớp mắt liên tục, kéo lấy bao tải lui ra ngoài cửa, miệng lẩm bẩm mấy từ mơ hồ, Chúc Vi Tinh nghe mồi hồi mới miễn cưỡng giải mã được nội dung.
“Không để ở nhà…Tôi không để ở nhà…Không có bẩn, không để ở nhà…”
Đáng tiếc miệng túi không được buộc chặt, giấy vụn bên trong theo chuyển động của anh lăn xuống ngày càng nhiều, rơi đầy xung quanh.
Do vẻ sợ hãi của đối phương, Chúc Vi Tinh không dám bước lên, chỉ thầm mong người nọ hạn chế tay chân lại, thẳng đến khi sau lưng khẽ vang lên tiếng gọi.
“Vi Thần…”
Cửa phòng ngủ nhỏ mở ra, bà nội đứng ở nơi đó, đối với người đàn ông gọi một tiếng.
“Vi Thần, không cần đi xa, đồ vật đặt trước cửa là được, ngày mai bà với con cùng đi bán, không ai lấy đâu. Đã muộn rồi, về nhà ăn cơm đi.”
Bà nội nói xong, Chúc Vi Tinh liền nghe thấy tiếng bước chân đã xa ngoài cửa nghe lời dừng lại, một lát sau từ từ quay về, ngừng chân ở ngoài hành lang bận rộn một trận sột sột soạt soạt.
Thấy Chúc Vi Tinh tỏ ra luống cuống, bà nội giải thích: “Đây là anh trai cháu, nó khi còn bé sinh bệnh ngã tàn tật, đầu óc cũng không tốt, cháu không cần so đo với nó, nó cũng sẽ không ảnh hưởng cháu cái gì.”
Chúc Vi Tinh đã nhìn ra người kia không bình thường, nhưng đối với bà nội vẻ mặt bình tĩnh nói ra những lời này, đáy lòng cậu như bị đè nén lại. Qua một lúc, Chúc Vi Tinh ngồi xổm xuống, nhặt chai nhựa cùng giấy vụn vương vãi trước cửa lên.
Ôm giấy cứng và chai nhựa đi ra ngoài cửa, cậu nhìn thấy Chúc Vi Thần đang khom người loay hoay với mớ bao tải kia, giống như là muốn tìm một chỗ giấu bọn chúng đi, không để người khác ngấp nghé. Sợ lại hù đến đối phương, Chúc Vi Tinh chỉ đem rác thải lặng lẽ đặt xuống phía sau anh, rồi lui vào trong, cầm cây lau nhà dọn sàn sạch sẽ lần nữa.
Bà nội đã trở về phòng, Chúc Vi Tinh do dự một chút cũng quay về phòng ngủ lớn, nhưng không đóng cửa lại, mở hé một chút, lẳng lặng ở bên trong nhìn xem động tĩnh bên ngoài.
Hồi lâu sau, Chúc Vi Thần sắp xếp cẩn thận bảo bối xong mới trở về, không thấy Chúc Vi Tinh thì rõ ràng thở phào ra mặt, thuần thục tìm tới đồ ăn mà bà nội chừa lại góc bếp, cũng không hâm nóng, cầm đũa lên lùa vào miệng, do tay tàn tật khiến tư thế ăn cơm của anh trông rất kì lạ, nhưng tốc độ lại rất nhanh, như rất đói.
Như hùm như sói ăn xong, Chúc Vi Thần rửa chén, thế mà so với động tác của Chúc Vi Tinh thành thạo hơn nhiều, còn lau sạch sẽ cả bếp lò mà cậu đã quên dọn.
Nhìn bóng lưng anh trai nghiêng bả vai đứng trước bồn nước vắt khăn lau, Chúc Vi Tinh chậm rãi đóng cửa lại. Cậu đứng ở đó một hồi, không có tâm tư đọc sách, lại sợ Chúc Vi Thần đi vào cảm thấy không được tự nhiên, cậu bèn leo lên giường trên tắt đèn lớn, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ trên bàn học.
Không lâu sau, Chúc Vi Thần vừa tắm xong còn mang theo hơi nước đi đến, bước chân soàn soạt giẫm trên sàn nhà, lúc bước tới cửa phòng nhìn thấy bóng dáng ở giường trên thì liền thả nhẹ bước chân, rón rén đi vào.
Chúc Vi Tinh đương nhiên là chưa ngủ, nhưng cậu cảm thấy để cho anh trai nghĩ mình ngủ rồi sẽ tốt hơn một chút, thế là làm bộ khép hờ mắt, xuyên qua mí mắt nửa mở nhìn động tác của người dưới giường.
Chúc Vi Thần lấy một cái áo lót trong hộp nhựa cạnh tủ mặc vào, trên tay áo còn có thể trông thấy hai cái lỗ rách sáng loáng. Lúc đóng hộp lại vang lên một tiếng giòn tan, Chúc Vi Thần lập tức khẩn trương quay đầu nhìn về bên này, sợ rước lấy phiền toái, đến khi thấy em trai vẫn còn y nguyên không hề nhúc nhích, mới lại yên tâm bận rộn tiếp.
Lấy ra một cuộn nhang muỗi từ bên cạnh bàn học run rẩy đốt lên, hương khói thoang thoảng bắt đầu tràn ngập gian phòng, loại mùi hương này khiến Chúc Vi Tinh không quen, không khỏi tò mò ngửi ngửi, không chú ý hít một hơi lớn liền sặc ho hai tiếng.
Ngay lập tức, Chúc Vi Thần vốn đã đi đến bên giường dưới liền cấp tốc quay người, đem cuộn nhang muỗi kia chuyển xuống dưới bàn học, điều chỉnh phương hướng nhiều lần, xác định không ảnh hưởng tới giường trên nữa thì mới tắt đèn lên giường.
Trước khi đi ngủ, anh vẫn không quên đem dép lê của Chúc Vi Tinh chuyển ra phía trước, để cậu có leo xuống thang liền có thể mang vào.
Từ đầu tới đuôi Chúc Vi Tinh đều nhìn anh không chớp mắt.
Chúc Vi Thần hẳn là rất mệt mỏi, mới nằm được hai phút đã ngủ say.
Nhưng Chúc Vi Tinh không ngủ được, cậu nhìn trần nhà, lại nhìn gian phòng.
Đèn đã tắt nhưng căn phòng vẫn rất sáng, bởi phòng ngủ nhỏ của thanh niên nhà đối diện căn bản không che màn cửa hắt sáng sang đây, buộc phòng bọn cậu phải hưởng ánh sáng miễn phí.
Đồ đạc trong phòng bị chiếu sáng hiện lên hình dáng rõ ràng, Chúc Vi Tinh nhìn tủ đồ chất đầy quần áo của mình, lại nhìn chiếc hộp nhựa nhỏ mà anh trai cất giữ quần áo của anh trong đó, nhìn dép lê của mình được bày ngay ngắn gọn gàng, lại nhìn dép lê của anh trai đặt ở nơi hẻo lánh trong góc, nhìn nhang muỗi, nhìn máy tính, nhìn hộp ống sáo giá cả không ít của cậu, cuối cùng ánh mắt rơi vào cuốn sách nhạc lý mới toanh trên bàn kia.
Bà nội nói anh trai sẽ không làm ảnh hưởng đến cậu, bà nói đúng, anh trai sẽ chăm sóc cậu, nhưng anh ấy lại sợ cậu.
Cậu không thể quên được lần đầu tiên Chúc Vi Thần nhìn thấy ánh mắt của mình, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, sau đó là hết sức dè dặt từng li từng tí. Cậu cũng không thể quên được ánh mắt lần đầu tiên bà nội nhìn thấy mình, ngày đó cậu cho đó là lạnh lùng xa cách, thực ra có lẽ chỉ là bà nội đối với kết quả này của cậu có ý là ‘sớm biết sẽ như vậy’.
Cậu lại nghĩ đến lời của mấy dì hàng xóm, nghĩ đến khẩn cầu của dì Tiêu, đến hộp tiền giấy bà nội gấp, rồi đến sổ tiết kiệm vô tình bị cậu nhìn thấy kia.
Chúc Vi Tinh nghiêng người, ngón tay vắt ngang qua bả vai khoác lên trên lưng của mình, vô thức xoa xoa hình xăm đỏ rực trên xương bướm.
Cậu nghĩ, Chúc Vi Tinh, xem ra mày trước kia không chỉ khiến người ta chán ghét, mà còn không phải thứ tốt lành gì.
Một đêm này cậu không ngủ, cứ như vậy suy nghĩ miên man.
Kỳ quái là, đèn phòng thanh niên đối diện cũng mở suốt một đêm, là thói quen ngày đêm đảo ngược hay là cũng có tâm sự buồn bực cho nên vẫn thức? Giữa đêm hè dai dẳng, tiếng bước chân của hắn tới tới lui lui, âm thanh hắn khép mở cái bật lửa cùng tiếng ve kêu thỉnh thoảng vang lên. Hắn hút tận mấy điếu thuốc, mùi khói nhàn nhạt thỉnh thoảng thuận theo bệ cửa sổ từ phòng 407 phiêu tán đến phòng 401, hòa lẫn với mùi nhang muỗi trong phòng, lộn xộn thành một mùi phức tạp khôn tả. Mùi vị kia vừa cay lại vừa ngọt, vừa sặc lại vừa say, giống như vô cùng cô quạnh, lại giống như bừng bừng sự sống, muốn thoát khỏi, lại không thể thoát khỏi.
Buổi tối đó kỳ diệu lại quái lạ, có một người – cách một cánh cửa sổ, cách một gian phòng, cách một tòa nhà, cách ánh đèn cùng bóng đêm – cùng cậu vượt qua một đêm mất ngủ.