Hình như “chiếc kính phong ấn nhan sắc” là có thật.
– Hmm…cậu bỏ kính ra trông đẹp hơn ấy. – Cố Tiêu Ngữ nhìn nàng, buột miệng nói.
– Biết mà, sao hả? Có cảm thấy thích không?
– Tôi…
Vành tai Cố Tiêu Ngữ đã đỏ lên, nhưng chỉ một giây sau, Hạ Việt An đã cười rộ lên:
– Tôi đùa thôi, sao có thể chứ~
“Tôi…rất thích…”
Cố Tiêu Ngữ nuốt ngược lại lời định nói vào trong.
Từ hồi nhỏ, Cố Tiêu Ngữ đã thầm thích Hạ Việt An, nhưng do bản tính nhút nhát, khép mình nên cô chẳng bao giờ chịu thừa nhận bản thân thích nàng. Cô hy vọng ngày nào đó sẽ có thể nỏi ra điều này với Hạ Việt An, nói rằng cô thích nàng từ rất lâu, rất lâu về trước rồi…
Nhưng không biết ngày đó là ngày nào, cô cũng sợ rằng mình rồi sẽ chẳng còn cơ hội nói ra nữa.
Cô nghĩ rằng Hạ Việt An thuở nhỏ chỉ là hứng thú nhất thời với cô, hiện tại nàng còn có rất nhiều alpha ưu tú khác theo đuổi, đâu tới lượt cô chứ?
– Đang nghĩ gì mà đăm chiêu vậy?
Hạ Việt An khua khua tay trước mắt Cố Tiêu Ngữ, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
– À…không có gì… – Cố Tiêu Ngữ lắc đầu.
Tiếng chuông cửa phá lệ vang lên, Cố Tiêu Ngữ đóng hộp thuốc rồi chạy ra mở cửa:
– Cố Dịch Nhan?
Cố Dịch Nhan là alpha, em của Cố Tiêu Ngữ, lúc này mới 5 tuổi. Cố Dịch Nhan dụi dụi mắt, hình như là vừa mới ngủ dậy:
– Em đói…
Hạ Việt An nghe thấy tiếng trẻ con cũng chảy ra xem:
– Nhan Nhan?
– Chị Tiểu An, em đói~~
Cố Dịch Nhan sà vào lòng Hạ Việt An làm nũng. Nàng cũng ôm em ấy, bế lên. Cố Tiêu Ngữ cau mày khi thấy Cố Dịch Nhan được Hạ Việt An ôm:
– Cậu đừng chiều nó quá.
Dường như không để ý tói lời nói của Cố Tiêu Ngữ, Hạ Việt An xoa xoa đầu của đứa nhỏ trong lòng:
– Nhan Nhan dễ thương thế này, dĩ nhiên là có đồ ăn cho em rồi, em đợi chị chút nha.
– Em yêu chị Tiểu An nhất!! – Cố Dịch Nhan hôn lên mặt nàng một cái.
“Chụt.”
Cố Tiêu Ngữ đen mặt lại, nhấc Cố Dịch Nhan khỏi người “crush”:
– Đừng có nháo!
– Chị Tiểu An, chị Tiểu Ngữ bắt nạt em!!! – Cố Dịch Nhan vùng vẫy.
– Nhóc con, ngoan ngoãn ngồi im trên sofa.
Vừa lúc ấy, Hạ Việt An mang ra 3 cốc caramel lạnh, nàng nhìn Cố Tiêu Ngữ:
– Nhan Nhan còn nhỏ mà, cậu thật là…
Một nhà, ba người ngồi ăn trên sofa, có cảm giác thật ấm cúng.
Tối hôm đó, trên bàn ăn cơm, Cố Dĩ Ninh ái ngại nhìn Cố Tiêu Ngữ:
– Tiêu Ngữ, chủ nhật này con đưa Dịch Nhan đi công viên giải trí được không?
– Saooo ạaa? – Cố Tiêu Ngữ uể oải.
– Cuối tuần này mẹ lớn và mẹ nhỏ có việc bận đột xuất nên không thể đưa Tiểu Nhan đi công viên được.
Nhìn thấy đôi lông mày nhướng lên của Hứa Giản Y, Cố Tiêu Ngữ suýt nữa thì nghẹn, cô cầm vội cốc nước lên uống:
– Dạ dạ, con biết rồi…
Ăn xong, Cố Tiêu Ngữ trở về phòng, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại gửi cho Hạ Việt An một tin nhắn:
“Cuối tuần có rảnh không?”
Hạ Việt An đang ngồi học thì thấy điện thoại rung, nàng thuận tay cầm lên, đọc tin nhắn của Cố Tiêu Ngữ, khoé môi xinh đẹp bất giác cong lên:
“Rảnh, sao vậy?”
Cố Tiêu Ngữ tiếp tục gửi tin nhắn:
“Cuối tuần đi chơi công viên cùng tôi và Nhan Nhan được không?”
Cảm thấy câu từ có hơi không hợp lý cho lắm, cô tiếp tục gửi đi một dòng tin nhắn nữa:
“Là Nhan Nhan muốn cậu đi cùng.”
Rất nhanh phía bên kia đã có phản hồi lại:
“Được.”
Rủ được Hạ Việt An, Cố Tiêu Ngữ cảm thấy có chút vui vẻ, cô lên mạng, đặt vé đi chơi công viên giải trí ngay lập tức.