Tên thư sinh khẽ nói.
“Sâm Sơn Vương mười năm tuổi.”
Nhân sâm là dược liệu quý, mà Sâm Sơn Vương chính là loại nhân sâm cực phẩm.
Nếu như đám lái buôn quanh năm phải trèo đèo lội suối này gặp được dược liệu thích hợp thì họ cũng sẽ cẩn thận đào bới lên. Đây chính là một khoản thu nhập kha khá.
Mọi người nghe tới sâm Sơn Vương đều lộ ra vẻ hưng phấn.
Trương Sĩ Lâm nghe xong liền nhăn mày, nhìn Lục thư sinh, hỏi.
“Lục công tử, một người đọc sách như tiên sinh cũng nhận ra hình dạng của sâm Sơn Vương sao?”
“Ha ha ha, Trương huynh nói rất đúng, mặc dù trong tạp thư “Thảo Mộc Tinh Yếu” có nói về đặc trưng của nhân sâm, nhưng cũng không thể nhìn một cái liền nhận ra sâm Sơn Vương. Ta làm không được nhưng người khác thì có thể!”
Lục thư sinh nói đến đây thì cẩn thận nhìn quanh một lượt, rồi sau đó nhỏ giọng.
“Ta là người của trấn Thủy Tiên, thỉnh thoảng cũng biết có một đám người lên núi săn bắn rồi đến chợ trên trấn bán lâm sản và dược liệu. Ta đã từng nói chuyện cùng bọn họ mấy lần, biết được một ít tin tức.
“Sâm Sơn Vương kia có chín lá, cây cao thẳng đứng, hoa có màu đỏ, mấu chốt nhất là…..”
Nói đến đây, tất cả mọi người kể cả Trương Sĩ Lâm đều không kìm được nghiêng đầu tới gần.
“Quan trọng nhất chính là trên thân của cây nhân sâm kia có buộc ba sợi dây thừng màu đỏ. Đây chính là phương pháp cao minh của tên đầu lĩnh đội săn bắn, dùng để đề phòng sâm Sơn Vương chạy trốn!!”
Đám lái buôn thấy cách này rất mới lạ, khiến bọn họ trở lên cực kỳ hưng phấn
“Đúng, ta từng nghe những cụ già nói qua, nhân sâm có số năm tuổi lớn đều biết chạy trốn xuống lòng đất, chỉ có những người thợ săn lợi hại nhất mới có thể bắt được bọn chúng!”
Kim Thuận Phúc kể lại chuyện đã nghe qua trước đây.
“Chính xác! Kim huynh nói không sai.”
Lục thư sinh vỗ tay, gật gù đồng ý.
“Người thợ săn buộc dây đỏ lên mà không đào đi, chắc là muốn chờ Sâm Sơn Vương đạt đến độ tuổi tốt nhất, nhưng các vị thì không cần phải như vậy. Nếu có Sâm Sơn Vương này, chắc hẳn sẽ có không ít lợi nhuận. Nếu không phải lúc đó ta sợ đào lên sẽ làm hỏng dược liệu, nói không chừng ta cũng đào lên rồi.”
“Đúng đúng!!”
“Sĩ Lâm ca, chúng ta đi đào đi!!”
“Thư sinh, Sâm Sơn Vương kia ở đâu?”
Đám lái buôn nhịn không nổi phấn khích, hận mình không thể đi đào sâm Sơn Vương ngay lập tức.
Tiền tài động nhân tâm.
Bị lợi ích tác động, bọn họ càng tín nhiệm đối với lời nói của Lục thư sinh.
Nội tâm Kế Duyên càng ngày càng lạnh hơn, một ý niệm trong đầu lóe lên – Hỏng bét!
Đối mặt với đám lái buôn đang sốt ruột, sau khi suy nghĩ một chút, thư sinh bèn đáp.
“Khoảng cách đến chỗ tránh mưa lúc trước của tiểu sinh cũng không xa, thời gian đi tới đó cũng không hết hai nén nhang. Nếu các vị muốn thì tốt nhất là đi theo ta đến đó trước khi trời sáng.”
“Tại sao vậy? Bây giờ trời tối đường trơn, chẳng phải sẽ quá nguy hiểm sao?
Trương Sĩ Lâm nghi hoặc hỏi một câu.
“Trương huynh không biết rằng thợ săn đều lên núi trước khi trời sáng. Ta thấy sâm Sơn Vương đã nở hoa, lỡ may đám thợ săn sáng mai đến đào sâm. Chúng ta không đi đêm nay thì chẳng phải đã bỏ lỡ sao?”
“Đúng vậy!”
“Có lý!”
“Sĩ Lâm ca, tay chân của ta nhanh nhẹn, để ta đi!”
“Đúng! Chúng ta nhanh đi đào thôi!”
Đầu năm nay, việc nuôi sống gia đình là quan trọng nhất, mà sâm Sơn Vương lại do trời sinh đất dưỡng, không phải người thợ săn nào buộc dây đỏ lên thì sâm là của bọn họ, chỉ cần không chạm mặt thì không sao.
“Không cần đi hết đâu, chỉ cần mấy người tay chân nhanh nhẹn, những người còn lại thì ở đây giữ đồ.”
Trương Sĩ Lâm cũng không do dự thêm nữa, bắt đầu lấy ra bó đuốc từ trong sọt.
“Lão Kim, Tiểu Đông, Lưu Toàn với Lý Quý, bốn người các ngươi đi với Lục công tử. Đường núi trơn trượt, trên đường đi phải đảm bảo an toàn cho Lục công tử!”
“Túi để ta mang theo!” “Sĩ Lâm ca yên tâm, ta sẽ không để cho Lục công tử té ngã đâu!”
“Làm phiền! làm phiền rồi!”
Lục thư sinh thở dài, nói cám ơn. Vào lúc không có ai chú ý đến một bên ánh lửa, y lộ ra nụ cười trắng xám với đường cong quỷ dị.
Kế Duyên chỉ cảm thấy ý lạnh chạy thẳng lên trên đầu, trong lòng gào lớn.
“Đừng đi! Chớ đi cùng y!!!”