Nàng thực sự gấp tới mức muốn rời khỏi đây rồi, các người chơi với nhau thì chơi đi, việc gì kéo nàng vào cái tròng này chứ.
“Được. Trẫm phong Hạ Uyển Đồng là Huyện chúa, bổng lộc hai trăm hộ huyện phía Tây kinh thành này. Vậy đi, dù sao đảm bảo cho Huyện chúa một đời không cơ cực.”
“Sau này… nếu như có ý trung nhân, cứ tìm trẫm làm chủ.”
Nói xong Thanh đế còn bày ra bộ mặt thương tiếc.
“Đa tạ Hoàng thượng ban ân. Thần nữ không có gì báo đáp, chỉ biết ghi tạ ân này.”
Hạ Uyển Đồng cúi sát đầu, thể hiện sự sợ hãi tôn kính.
Nhưng trong lòng có bao nhiêu phỉ nhổ, đây chẳng phải là nhét tiền vào miệng để được tiếng thơm.
Thanh đế cũng chỉ cho nàng bổng lộc cả đời vô lo, chứ không nói sẽ bảo vệ nàng một đời bình an.
Này là tự nàng phải lo cho bản thân mình rồi còn gì.
Nàng tự nhủ với bản thân, không sao cả, đi một bước tính một bước.
Có tiền sẽ có cách.
Bảo toàn mạng nhỏ của nàng đã.
Không thể vừa xuyên qua đã chết thì không ổn.
Hàn vương bên này nhếch miệng cười, chí ít đây là những gì mà hắn có thể làm cho Hạ tướng.
Phần đường còn lại vẫn là dựa vào Hạ tiểu thư rồi.
Hắn cũng không quản nhiều được.
“Thần này cả đêm bị kinh động, mong quay về phủ nghỉ ngơi.”
“Được. Đi đi. Sau này phủ Hạ tướng vẫn để ngươi ở, cứ yên tâm mà tĩnh dưỡng.”
“Đa tạ Hoàng thượng thánh ân.”
Thanh Đế phất phất tay như đồng ý.
Hàn vương cũng cúi đầu cáo lui.
Mà Hạ Uyển Đồng mãi khi lên xe ngựa cùng Hàn vương mới bỏ đi bộ mặt được hưởng thánh ân.
“Xem ra Hạ tiểu thư có chút giảo hoạt rồi.”
Hạ Uyển Đồng cũng không cần giả vờ trước mặt Hàn vương.
Chỉ cũng ban rồi, việc cũng đã định, còn khác được sao.
“Hàn vương quá lời, ta cũng chỉ là muốn bảo toàn mạng.”
Nàng thoải mái dựa vào thành xe, không có chút gì là yểu điệu thục nữ.
“Hạ tiểu thư là biến cố thay đổi, hay là… vốn dĩ đang diễn kịch.”
Hàn vương nhíu mày nguy hiểm, cảm giác trên người Hạ Uyển Đồng có khí tức rất lạ.
Không giống trước.
“Hàn vương quá lời, tiểu nữ chỉ chân thành muốn yên ổn bảo vệ mạng nhỏ này.”
Nàng nhắm mắt lại không hề nhìn hắn.
“Chỉ đơn giản vậy thôi? Ngươi nghĩ bản thân có thể an ổn?”
“Tất nhiên là không rồi. Nhưng tiểu nữ vẫn chỉ có thể bước đến đâu tính đến đó, trước mắt vẫn tránh được ma trảo của Đại hoàng tử cùng đám người kia.”
Hạ Uyển Đồng chợt mở mắt, ánh mắt như lóe lên tia sáng có thần sắc khác lạ.
“Hàn vương đã giúp tiểu nữ nhiều rồi, ân này xin đa tạ.”
Như nghĩ gì đó nàng tiếp lời.
“Ngươi biết người sẽ gặp nguy hiểm, vậy mà vẫn ung dung như thế, không cần bổn vương giúp?”
Hàn vương cười nhạt nói.