Đám tân binh dưới đài dạ ran lên một tiếng, bắt đầu nhắm hướng ngọn núi kia cắm đầu chạy đi.
Phủi phủi tay vào mông, Mạnh Hổ xoay người định rời đi, vừa quay về đột nhiên bắt gặp tên tân binh khi nãy vẫn nằm trên giáo trường, hiện tại đầu óc còn quay cuồng chưa phân biệt rõ phương hướng. Mạnh Hổ không khỏi bực mình hừ mũi một tiếng, quát lên với tên lão binh trực nhật:
– Đem tên khốn này treo lên cột cờ, bỏ đói ba ngày! Dám khiêu chiến quyền uy của bản trưởng quan, muốn làm phản sao! Hừ!
– Dạ!
Hai tên lão binh trực nhật mặt lộ ra nụ cười hung ác, bước lại đem kẻ xấu số kia treo lên cột cờ, nhìn động tác của hai tên lão binh này cực kỳ mau lẹ, có thể biết được trước kia bọn chúng thường xuyên làm những chuyện hành hạ người như thế này, thật là không có biện pháp, ai bảo bọn họ là lão binh xuất thân từ trung đội Mãnh Hổ cơ chứ!
o0o
Rất nhanh đã đến trưa, đã có một số tân binh lục tục trở lại giáo trường, trải qua mười dặm đường trường không nghỉ, bọn tân binh này tên nào tên nấy thở hồng hộc như trâu, vừa về đến giáo trường đã nằm lăn ra trên mặt đất, sải tay sải chân, ra vẻ có đánh chết ta cũng không ngồi dậy nổi, trông thật là vô lại.
Nhìn đám tân binh trên giáo trường nằm ngổn ngang đầy đất, Mạnh Hổ lại nở nụ cười lạnh lùng quen thuộc. Là một tên lão binh bao phen vào sinh ra tử, hắn đương nhiên có biện pháp thu phục đám tân binh này, năm đó hắn là tân binh không phải cũng từng bị lão binh thu thập như vậy hay sao?
Đáng tiếc là Mạnh Hổ không thể trở về thế giới kia, gặp lại tên trưởng quan từng hành hạ hắn khi xưa…
Mạnh Hổ phất tay, lập tức quân trực nhật và hoả đầu quân đã mang ra mười cái nồi to và mười cái sọt to lên đài duyệt binh. Trong nồi chính là cháo loãng, còn trong sọt là bánh bao, mùi thơm ngát của bánh bao và cháo loãng lập tức hấp dẫn sự chú ý của đám tân binh. Đám tân binh này vừa mới thở hồng hộc mệt gần chết, lập tức đứng lên cả đám, nếu không phải Mạnh Hổ vẫn đứng trên đài, cả đám đã xông lên một lượt mà tranh đoạt.
Nụ cười trên khoé miệng của Mạnh Hổ càng đậm hơn, lớn tiếng quát hỏi:
– Đói không?
– Đói!
– Muốn ăn không?
– Muốn!
Gần như tất cả tân binh đã trở lại giáo trường đều ầm ầm đáp lại. Cả bọn lấy ánh mắt thiết tha nhìn Mạnh Hổ, chỉ hận không nghe được hắn ra lệnh ăn cơm ngay lập tức. Bọn tân binh của sư đoàn số Bốn này cũng không phải là bọn ngốc, bọn chúng đến đây đã được mấy ngày, nhưng chưa từng ăn được một bữa no nê. Mỗi người chỉ được ăn nửa chén cơm và hai cái bánh bao, sao có thể no đủ được chứ?
– Vậy các ngươi còn chờ gì nữa?
Đám tân binh còn đang ngơ ngác nhìn Mạnh Hổ, đột nhiên Mạnh Hổ quát to với bọn chúng:
– Chờ đám cừu dê kia trở về giành với các ngươi sao? Các ngươi đúng là một bầy dê xuẩn ngốc!
– Ách…
Đám tân binh trước tiên là ngạc nhiên sửng sốt, thế nhưng chỉ trong chớp mắt đã hồi phục tinh thần lại, sau đó hoan hô một tiếng vang trời, đồng loạt phóng lên đài duyệt binh. Cả đám tranh nhau bê cháo loãng và bánh bao mà chạy, có mấy tên không may chạy quá mau, không cẩn thận ngã lăn ra đất, nhất thời bị đồng bọn dẫm lên, đau đến kêu cha gọi mẹ, nhưng căn bản không tên nào thèm để ý đến chúng.
Khoảng chừng nửa giờ sau, số tân binh còn lại cũng lục tục trở về, nhưng lúc đó đừng nói đến bánh bao, ngay cả cháo loãng cũng không còn một giọt. Đám tân binh về trước cũng đã ăn uống no đủ, cả bọn nằm lăn ra trên giáo trường phơi bụng lên trời.
Số còn lại khoảng chừng hơn ba ngàn tên thật là thê thảm, bọn chúng từ sáng đến giờ chưa có hạt cơm nào vào bụng, đã sớm đói đến hai mắt mờ đi. Bọn xấu số đáng thương này nhìn chăm chú Mạnh Hổ đang đứng trên đài duyệt binh, trông cậy vào trưởng quan có thể thưởng cho khẩu phần ăn, nhưng bọn chúng đã thất vọng rất nhanh, vì trên nét mặt Mạnh Hổ, ngoại trừ lãnh khốc ra chỉ còn lãnh khốc!
– Các ngươi nghĩ không công bằng, đúng không?
Mạnh Hổ nói một câu rồi dừng lại, đưa tay chỉ đám tân binh đã ăn uống no đủ đang nằm phơi nắng trên mặt đất giáo trường, nói tiếp:
– Cũng cùng là tân binh vừa nhập ngũ, cũng cùng chạy tới ngọn núi kia, dựa vào cái gì mà bọn họ có thể ăn uống no đủ, còn các ngươi phải uống gió Tây Bắc?
Rất nhiều tên tân binh về trễ hay chưa cướp được thức ăn liên tục gật đầu.
Mạnh Hổ nói tiếp:
– Có phải các ngươi nghĩ rằng, đúng ra bọn họ phải chờ các ngươi về tới, sau đó cùng nhau ăn cơm, để hoả đầu quân chia cho các ngươi mỗi người một phần: một chén cháo nhỏ, hai cái bánh bao? Bởi vì những đội quân khác cũng làm như vậy, cho nên chúng ta cũng phải làm như vậy, đó mới gọi là công bằng! Có đúng hay không?
Đám tân binh chưa ăn cơm gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, thấy rằng trưởng quan nói như vậy thật là chí lý.
Vẻ mặt Mạnh Hổ dần dần trở nên hung ác hẳn lên, đột nhiên hét to:
– Vậy các ngươi thử nói ta nghe, hai chữ công bằng này viết như thế nào?
Đám tân binh ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
– Để bản trưởng quan nói cho các ngươi biết vậy!
Mạnh Hổ hung hãn quát lên:
– Trên thế giới này cho tới bây giờ chưa từng có công bằng, có những người có thể ăn sung mặc sướng, mỗi ngày đều có rượu thịt no say, nhưng có những người ngay cả ăn cũng không được ăn no, chỗ ở cũng không có. Có những người vợ đẹp thiếp xinh cả một đoàn, mỗi đêm ngủ với một người thay phiên đến một năm mới giáp, lại có những người ngay cả con dâu cũng không cưới nổi cho con mình, ban ngày thở dài, ban đêm than ngắn… Vậy có công bằng hay không? Chó má!
Đám tân binh muốn cười, nhưng phát hiện ra cười không nổi, cảm giác như có tảng đá đè nặng trong lòng, thật là hoảng sợ.
-… Trong quân đội, hoả đầu quân có thể chia phần ăn cho các ngươi, có thể làm chuyện công bằng, nếu ra chiến trường, hoả đầu quân có thể chia mạng cho các ngươi được hay không? Họ có thể quyết định các ngươi ai sống ai đi chết hay không? Nếu hoả đầu quân bảo các ngươi đi chết, bảo người khác sống, các ngươi thấy có công bằng không?
-… Ngươi nhất định sẽ thấy không công bằng, bởi vì ở trên chiến trường, sinh tử của các ngươi chỉ có thể do một mình ngươi quyết định, chỉ có thể do một mình ngươi tranh đoạt. Bởi vì mạng của ai cũng là mạng cả, không có mạng của người nào quý hơn mạng của người nào, trên thế giới này không ai có thể quyết định sinh tử của người khác!
-… Cùng một đạo lý như vậy, ở trong quân đội, phần ăn của các ngươi cũng chỉ có thể do các ngươi đi tranh, đi đoạt, không có bụng người nào quý hơn bụng của người nào, muốn no bụng phải nhớ, chỉ có thể dựa vào chính mình! Ta mặc dù là trưởng quan của các ngươi, nhưng cũng như vậy không thể quyết định để cho ai no ai đói!
-… Bắt đầu từ hôm nay, bản trưởng quan đặt ra quy củ nghiêm ngặt cho các ngươi! Trong liên đội Mãnh Hổ của ta, người không có bản lãnh phải chịu đói bụng, muốn no bụng, phải bỏ sức ra tranh đoạt! Đoạt không được? Đó là do ngươi không có bản lãnh, ngươi đáng phải chịu đói! Ta có thể thương hại mà cho các ngươi ăn cơm, nhưng trên chiến trường, địch nhân của các ngươi có thương hại các ngươi hay không? Bọn chúng có vì thương hại các ngươi mà tự cắt đầu của chúng dâng lên cho các ngươi hay không?
-… Đàn dê xuẩn ngốc các ngươi có phải trong đầu chứa đầy đậu hủ hay không? Hiện tại các ngươi là binh lính, là quân nhân, không còn là nông phu nữa!
Lời của Mạnh Hổ vừa lãnh khốc vừa tàn nhẫn, bên trong đó thậm chí sặc mùi máu tươi.
Rất nhiều tân binh sau khi nghe lời giáo huấn của Mạnh Hổ, ánh mắt bắt đầu thay đổi, trong mắt bắt đầu lộ vẻ hung hăng.
Thế nhưng chiến tranh không phải là như vậy sao? Chiến tranh cho tới bây giờ là trò chơi dơ bẩn nhất, gian lận nhất trên thế giới này, quân nhân là nghề nghiệp đầy máu lạnh, tàn khốc nhất trên thế giới này. Thân là quân nhân, đánh giặc và giết người chính là sứ mạng của bọn họ, thân là một tên trưởng quan, Mạnh Hổ phải nghĩ hết mọi biện pháp huấn luyện binh lính thành cỗ máy giết người máu lạnh.
Nhưng làm thế nào để đám nông phu vừa buông liềm cắt lúa trong tay xuống lại có thể trở thành cỗ máy giết người máu lạnh?
Chuyện cần phải làm có rất nhiều, nhưng quan trọng nhất là phải đánh thức thú tính trong lòng bọn chúng. Mạnh Hổ sở dĩ định ra quy củ “tranh ăn” cho liên đội của hắn, chính là muốn đánh thức thú tính nguyên thuỷ nhất từ dưới đáy lòng bọn chúng. Mạnh sống yếu chết, khôn sống dại chết, cho đến bây giờ vẫn là quy tắc bằng thép của thế giới này, một cánh quân muốn trở nên hùng mạnh, dĩ nhiên cũng phải tuân theo quy tắc này mà thôi.