Tại vì cô khen cậu tốt bụng ư?
Nên cậu lập tức tốt bụng chân tình thành thật cho cô xem luôn?
Đến bài thi gốc cũng ở trước mặt rồi, không chép thì có lỗi với bản thân quá.
Nhanh chóng nhận bài thi, Thịnh Thác Lý lại nhân lúc giáo viên không để ý quay xuống la lên, “Anh Thành, anh Thành, đáp án, đáp án…”
“Ai đang nói chuyện đấy? Tự mình làm bài mình đi, đừng có liếc sang bài của người khác!” Giám thị tiết này là giáo viên hóa, 50 tuổi hơn rồi, đúng chuẩn một bác già, mắt đeo kính, tay chắp sau lưng, mặt mày nghiêm nghị.
“Thẩm Nhất Thành, em có thể nộp bài được rồi.” Giáo viên hóa đi thẳng tới thu bài của Thẩm Nhất Thành, “Lấy thẻ cơm đi ăn cơm đi.”
Mỗi lần kiềm tra, khu của Thẩm Nhất Thành là tai họa nhất.
Thẩm Nhất Thành thật ra cũng chưa nói được câu nào, mượn thẻ cơm tung tẩy ra khỏi phòng thật luôn.
Nghe thấy được ăn cơm, cả đàn còn chưa được giải phóng sáng hết cả mắt.
“Anh Thành, gọi cho em cái đùi gà với, chậm thì hết mất.” Bạn nam béo tốt ngồi cuối lớp hét to một tiếng.
“Này lấy xương sườn cho em với.” Thịnh Thác Lý không chịu tụt hậu.
Giáo viên Hóa trừng mắt thổi râu, “Ăn ăn ăn, chỉ biết có ăn thôi, đừng có làm bài nữa, đi ăn hết đi.” Lớp rắc rối đúng là lớp rắc rối, nếu mà là lớp khác thì làm gì có cái tình trạng trắng trợn như này?
Thẩm Nhất Thành người ra đi đầu không ngoảnh lại ra dấu OK một cái, rời khỏi phòng học trong cái nhìn hâm mộ của mọi người.
Mắt thấy cứu tinh đi mất rồi, Thịnh Thác Lý thở dài một hơi, chuyển mục tiêu lên người Thời Hạ, “Bạn học này, cho tớ cái đáp án đi.”
Thời Hạ không nghĩ ngợi nhiều, vứt tờ đáp án đầu tiên Thẩm Nhất Thành đưa cô cho Thịnh Thác Lý.
Thịnh Thác Lý ôm quyền với cô, “Mạng của tớ hôm nay đều do cậu hết!”
*
Bài thi chấm cực nhanh, ngày hôm sau đi học đã có kết quả rồi.
Kiến thức kiểm tra đều là kiến thức lớp 10 cả, bài kiểm tra hôm qua chỉ mang tính chất thức tỉnh học sinh sau mùa hè nghỉ ngơi chơi bời điên loạn, chấm nhanh, nói đơn giản ra thì để nhanh học chương trình mới, dù sao cũng đã lớp 11 rồi, cái gì cũng vội vàng.
Đến tiết văn, Thời Hạ bị chìm trong trạng thái khủng hoảng nhẹ.
Cô thi Văn được 105 điểm.
Đối với một người tốt nghiệp cấp 3 đã quá lâu mà vẫn thi văn được điểm như thế, quả thực không hề dễ dàng chút nào.
Thời Hạ tương đối hài lòng.
Nhưng nguyên nhân khiến cô khủng hoảng là bài thi tổ hợp của cô cơ.
Bài ngữ văn phát trước rồi mới tới bài tổ hợp.
Điểm của cô là 64/240.
Sau khi chép bài của người giỏi nhất cả huyện, cô được tận 64 điểm.
Hẳn là không ai trong cái lớp này thấp hơn được cái điểm đấy.
Thời Hạ nhìn đề thi đến mức muốn hôn mê luôn, phản ứng đầu tiên là lo lắng hộ cho Thẩm Nhất Thành.
Tuy rằng cô không chép toàn bộ bài của Thẩm Nhất Thành, nhưng xem bài của cô thì cũng đủ hiểu cậu thi không tốt tí nào.
Thành tích đứng đầu của cậu lần này khó mà giữ được.
Nhưng cho đến lúc cô vô tình nhìn thấy bài thi điểm tối đa của Thẩm Nhất Thành xong.
Toàn thân không có chỗ nào gọi là thoải mái hết.
Tại sao Thẩm Nhất Thành được điểm tối đa, còn bài cô chỉ được 64 điểm?
Điểm của Thịnh Thác Lý ngồi trên cô cũng chẳng chênh so với cô là bao.
Thịnh Thác Lý ngồi tựa vào tường, ánh mắt nhìn Thời Hạ tràn ngập u oán, cô muốn xem nhẹ cũng khó.
Ánh mắt kia giống như đang nói, cậu hại mình rồi, cậu hại mình rồi, cậu hại mình rồi….
Vô hạn lặp lại, kéo dài không ngừng.
Thời Hạ vô cùng khẩn thiết muốn giải oan cho bản thân, cái tờ đáp án kia là của anh Thành cậu đấy, anh Thành cậu đấy, anh Thành cậu đấy…
Không liên quan gì tớ cả, không liên quan, không liên quan, không liên quan…
“Tôi phát hiện mới qua có một cái hè thôi mà học sinh lớp mình đã trở nên vô cùng tài hoa uyên bác rồi.” Giáo viên Ngữ Văn tuổi hơn 40, dáng vẻ vẫn trẻ trung xinh đẹp, biết cách ăn mặc, nhìn không nhận ra được con cô đã 16 tuổi rồi.
Tay cô văn cầm một bản soạn thảo lưu ý sau khi chấm bài.
Lúc này một tay cô cầm tập, một tay cầm phấn viết lên bảng, “Nhìn xem thành tích thi văn lần này đi, hai câu trắc nghiệm đầu tiên đã có bao nhiêu người làm sai rồi? Ghép vần cũng làm sai được cơ à? Chữ đa âm cũng không biết phải không? Nghỉ hè chỉ lo chơi bời cho đã đời, sách cũng chẳng thèm đụng.”
“Còn cả câu viết chỉnh tả nữa, sao, bài học trên lớp chữ trả cho tôi hết rồi phải không?”
“Đã thế còn có cả bạn học nào đấy rất tự do phát huy, giáo viên tôi đây vô cùng bái phục, “người bệnh đang hấp hối vội ngồi dậy, cười hỏi khách tự nơi nào tới đây”, câu tiếp theo liệu có phải là “cùng nhau uống chung một bầu rượu” không vậy?”
Lúc đấy Thời Hạ vẫn không kiềm chế nổi đắm chìm trong không gian điểm thi của bài tổ hợp, nghe thấy mọi người cười mới mơ hồ thắc mắc, câu tiếp theo của “người bệnh đang hấp hối vội ngồi dậy” không phải là “cười hỏi khách tự nơi nào tới đây” à?
Thời Hạ vẫn đang cầm tờ bài thi tổ hợp, bài thi văn của cô còn đang để trên chồng sách vở, từ góc của Thịnh Thác Lý nhìn sang chính là câu chính tả.
Thịnh Thác Lý cầm bài làm của Thời Hạ cười to, “Thời Hạ, cậu cũng tài tình thật đấy, “người bệnh đang hấp hối vội ngồi dậy, cười hói khách tự nơi nào tới đây”, hahahhahaha, hahahahaha,…”
Thời Hạ nổi danh, bởi một câu thơ, nhưng hơn cả là bởi Thịnh Thác Lý.
Giáo viên văn không định công bố danh tính, nhưng cô chẳng ngờ rằng có người làm người phát ngôn thay cho cô luôn rồi.
Câu thơ này khiến cho toàn thể học sinh lớp 11-6 nhỡ kỹ tên của Thời Hạ, cũng làm cho toàn khối 11 thậm chí toàn trường biết tới Thời Hạ lớp 11-6.
Ừ, cái người này hơi bị tài năng đấy!
– —–
Đây là bài “Nghe Bạch Lạc Thiên bị giáng làm tư mã ở Giang Châu” của Nguyên Chấn
Tàn đăng vô diễm ảnh đồng đồng,
Thử tịch văn quân trích Cửu Giang.
Thuỳ tử bệnh trung kinh toạ khởi,
Ám phong xuy vũ nhập hàn song.
Dịch là
Đèn đã tàn hầu như không còn ánh sáng, bóng mờ mờ
Đêm nay nghe tin ông bị giáng chức đi Cửu Giang
Đang bịnh nặng trên giường, tôi hốt hoảng ngồi dậy
Ngọn gió ảm đạm thổi, đưa mưa lạnh qua cửa sổ