Đánh xong, hai người ra ngồi nhậu ở cửa sau quán net. Hầu Tuấn Kỳ nói: “Ông đây có thể tự báo thù, không cần cậu nhiều chuyện.”
Trương Chú liếc cậu chàng, “Ảo tưởng sức mạnh.”
Nói thì nói vậy, lon bia đang cầm vẫn tự cụng vào lon của Hầu Tuấn Kỳ. Đoạn ngửa đầu dốc một hơi hết lon bia, lắc lắc lon rỗng cười với cậu.
Hầu Tuấn Kỳ như bị bỏ bùa, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Tên này ngầu quá đi mất.
Rồi cũng dốc một hơi hết lon bia.
Như chén rượu kết nghĩa vườn đào năm xưa, từ đó hai cậu trai trở thành huynh đệ.
Hầu Tuấn Kỳ không tài nào nghĩ nổi Trương Chú lại rành rẽ đánh đấm như thế, vì trông vẻ ngoài rõ là ốm nhom.
Sau này chơi với nhau, cậu mới biết tài đánh đấm của Trương Chú từ đâu mà có.
Trương Chú là người có quá khứ. Cậu từ nhỏ mồ côi, không cha không mẹ.
Bố cậu đột tử chết vì trúng nắng trên công trường, sự việc còn được đưa lên báo, ngày nào quản đốc và nhà đầu tư cũng tìm tới cửa xin hòa giải. Mẹ cậu vì chuyện này mà mắc chứng trầm cảm trong thai kì, đã ra đi ngay hôm sinh cậu ra đời, từ đó Trương Chú được người chị gái lớn hơn mười tám tuổi nuôi lớn.
Chị cậu Trương Tô Cẩn vốn là ca sĩ. Tuy rằng phát hành mấy bài hát vẫn không gây được tiếng tăm gì song tuổi tác còn trẻ, ngoại hình xinh đẹp khác thường, tiếp tục cố gắng thì tương lai ắt vô cùng khởi sắc.
Nhưng để nuôi lớn Trương Chú, Trương Tô Cẩn từ bỏ ước mơ âm nhạc, rời Đông Châu trở về Nam Lý, ở lại quê cũ bán cơm sáng cáng đáng gia đình. Chị nấu ăn ngon lại xinh đẹp, việc làm ăn tấp nập đông đúc, song cũng vì xinh đẹp mà bị không ít kẻ chèn ép gây sự. Vì thế mà từ nhỏ Trương Chú đã giỏi đánh đấm, bản lĩnh ấy chẳng biết phải trải qua bao trận đòn đau mới rèn luyện ra được.
Trương Tô Cẩn dành dụm được ít tiền. Năm Trương Chú lên lớp chín, chị chuyển lên mở quán đồ ăn nhanh ở cửa bắc trường trung học phụ thuộc trực thuộc đại học Nam Lý.
Vốn dĩ Trương Chú chỉ học hành chơi chơi qua ngày, chính vì chuyện này nên mới thi vào trung học phụ thuộc. Kể cũng khó cho cậu, chỉ trong học kì 2 của năm lớp chín mà từ một học sinh trường huyện thoắt chốc nhảy lên xếp hạng gần tám trăm toàn thành phố.
Nếu nói mẹ Mạnh Tử ba lần chuyển nhà khiến đất trời cảm động, vậy chị cậu cũng không khác là mấy.
Quán ăn của chị nhờ nấu nướng ngon miệng vừa ăn mà tiếng thơm đồn xa. Khách cũ giới thiệu thêm khách mới, Trương Tô Cẩn cũng bắt đầu mở dịch vụ đặt cơm và cho thuê chỗ nghỉ trưa.
Năm nay chị ba mươi lăm, chưa lập gia đình, thậm chí chưa từng yêu đương, chỉ bảo do chưa tìm được người thích hợp.
Trương Chú biết nguyên nhân là vì mình.
Cậu mong Trương Tô Cẩn có hạnh phúc riêng cho bản thân, có thể sống cuộc đời riêng của chính mình.
Một tuần trước khai giảng, Trương Chú bắt gặp một người đàn ông theo đuổi Trương Tô Cẩn. Anh ta và Trương Tô Cẩn ôm hôn nhau. Anh ta cầu hôn Trương Tô Cẩn, Trương Tô Cẩn đẩy anh ta ra.
Người nọ có vẻ thư sinh nho nhã, đôi mắt chất chứa rất nhiều tình cảm, từng lời nói cử chỉ đều thể hiện sự tôn trọng với Trương Tô Cẩn, hiểu được nỗi lo của chị, chủ động xin cùng nhau chăm sóc cho em trai, thậm chí chấp nhận chờ đợi.
Trương Chú còn nhìn thấy chiếc Maybach đỗ bên cạnh hai người.
Một người dù là xét về kinh tế, ngoại hình, tính cách hay giáo dục đều không thể chê bai.
Rõ ràng Trương Tô Cẩn cũng khó cưỡng lại tình cảm với người nọ.
Nhưng chị từ chối mối quan hệ này.
Tối hôm đó Trương Chú và Trương Tô Cẩn đã cãi nhau một trận. Trương Chú thề sẽ không ăn thêm một miếng cơm của chị, còn đòi chia nhà, khuyên chị nên sớm bỏ ý nghĩ làm “chị đỡ đầu”.
Hầu Tuấn Kỳ cũng đặt cơm ở chỗ Trương Tô Cẩn. Trương Tô Cẩn chỉ lấy cậu nửa giá, không những thế nhờ quan hệ với Trương Chú mà còn hay được đối xử đặc thù.
Lời cậu nói cũng không phải nói dối. Trong lòng cậu, Trương Tô Cẩn có vị trí không khác gì chị ruột.
Nói về Trương Chú, người này khó mà định nghĩa, không phải kiểu sẽ theo khuôn phép.
Nói cậu gương mẫu, ra khỏi cổng trường lại giang hồ không kém ai, ai gặp cũng ngán. Bảo là du côn, đầu óc cậu lại nhanh nhạy khôn khéo, muốn thi được hạng đầu là thi ngay được hạng đầu.
Hầu Tuấn Kỳ vừa thương cũng vừa phục Trương Chú. Dường như không việc gì Trương Chú không làm được, mà nếu có cũng chỉ là vấn đề thời gian. Người như Trương Chú chịu kết bạn với mình, Hầu Tuấn Kỳ thấy rất vinh hạnh. Tuy vậy đôi khi cậu cũng có những suy nghĩ ủy mị, rằng cậu và Trương Chú chỉ có thể là bạn chơi với nhau thôi, còn về tư tưởng chí hướng thì dường như không phải kẻ cùng đường.
Vậy nên lời Trương Chú nói hôm nay mới khiến cậu thấy như tâm tư bị bóc trần, thấy mình ủy mị yếu đuối, suốt ngày nhằng nhẵng theo sau người ta như con chó vẫy đuôi mừng chủ, lúc chia lớp cũng xin bố dùng quan hệ cho vào cùng lớp với nhau, tuy vậy người ta thì lại như chẳng buồn để tâm là mình có đi theo hay không.
Rồi cậu lại nghĩ, lúc nào Trương Chú chả ăn nói độc địa gợi đòn kiểu vậy, có khi chỉ là lời nói đầu môi thế thôi.
Tự dưng thấy hơi hối hận vì mình bỗng nhiên trở mặt.
Giống bọn tiểu học giận lẫy.
Rốt cuộc cậu ta có coi mình đây là bạn không vậy!
—
Ve sầu buổi trưa kêu râm ran xé lòng, song với người đang mơ màng gà gật thì nghe cứ như bài hát ru.
Hầu Tuấn Kỳ nằm bò ra bàn ngủ say sưa, nước bọt chảy ướt tay vẫn không một cảm giác, chỉ thiếu điều chưa ngáy mà thôi.
Song người bối rối nhất thì lại là Thịnh Hạ.
Lúc trưa cô mới mua khay đựng sách để ở cạnh bàn, còn trên bàn chỉ để sách cần dùng cho bài học hôm nay, nhờ vậy mà bàn học gọn gàng, tầm nhìn trở nên thoáng hơn.
Hệ quả của việc tầm nhìn trở nên thông thoáng là bây giờ, chỉ cần hơi cúi xuống cô đã nhìn thấy –
Hầu Tuấn Kỳ dài cả bề ngang lẫn bề dày, nửa người trên giờ bò rạp ra bàn, áo đồng phục tớn lên để lộ ra… cái quần sịp in chữ cái tiếng Anh bên trong.
Suốt tiết học, chỉ có ngẩng lên cúi xuống mà mặt mày Thịnh Hạ lúc nào cũng đỏ ửng, gian nan cầm cự đến hết tiết, cô lập tức chạy ra khỏi phòng đi lấy nước. Tiếc thay lấy nước xong rồi lại vào nhà vệ sinh một hồi, khi về lớp Hầu Tuấn Kỳ vẫn đang say giấc nồng.
Đang là giờ lên lớp tập trung, cả lớp học như cái chợ vỡ mỗi người một việc, ngoài hành lang còn có bạn chơi đá cầu, dù vậy vẫn không thể ảnh hưởng tới giấc ngủ ngon của cậu.
Tân Tiểu Hòa và Dương Lâm Vũ đang kháo nhau xem lúc nào thì nước miếng của Hầu Tuấn Kỳ có thể nhấn chìm cậu ta. Hai bạn cười hự hự kiểu rất đểu, rõ là cũng đã trông thấy cái quần sịp của Hầu Tuấn Kỳ.
Tân Tiểu Hòa chả hề thể hiện một phản ứng gì.
Thịnh Hạ cũng ngại gợi chuyện. Cô ngồi vào chỗ mình, cúi xuống lấy những cuốn sách mới xếp vào khay ban nãy chuyển lên trên bàn, xếp từng cuốn từng cuốn thành một bức tường sách cao cao.
Ngăn mắt khỏi hình ảnh không hay ho không nên nhìn này.
Vừa xếp xong thì thấy Trương Chú ngồi ở góc phải, một chân đạp lên thanh ngang dưới ghế, cùi chỏ chống lên đùi, chống cằm nhìn cô chẳng biết từ lúc nào. Ánh mắt ấy cứ như đang nhìn một tên ngốc.
Tự cô muốn làm đồ ngốc cất sách vào lại dọn sách ra chắc?
Lúc này cậu đang đeo mắt kính. Người khác đeo kính gọng đen trông cứ như con mọt sách, riêng cậu lại thấy thêm vẻ thư sinh, cái ngang bướng đã bị che khuất một phần, trông ra cái nét thông minh nửa lịch sự nửa thì thời thượng.
Mắt giao vào mắt, cậu không tránh ánh nhìn, hơn thế chẳng biết có phải ảo giác hay không mà cô còn cảm thấy khóe môi cậu cong lên nhè nhẹ như cười giễu.
Thịnh Hạ nghĩ: Cười mà chẳng giống cười, có phải chính là chỉ như vậy?
Ánh sáng phản chiếu từ thấu kính làm Thịnh Hạ lóa mắt.
Trong ánh mắt cô, cậu đứng dậy đi tới bên Hầu Tuấn Kỳ, ngón tay gõ lên mặt bàn: “Ra tạp hóa không?”
Tiếng cậu không to, âm lượng nhỏ hơn những tiếng ồn ào khác trong lớp. Dù vậy Hầu Tuấn Kỳ vẫn bật ngay dậy như nghe tiếng quân lệnh, giọng nói ngái ngủ lơ mơ, “Đi đâu cơ? Tạp hóa? À, đi, đi!”
Hai cái dáng cao cao biến mất ở cửa sau.
Tầm nhìn của Thịnh Hạ trở về trong sạch.
Tác giả có lời:
Thịnh Hạ: Trẻ con cãi nhau.
Hầu Tuấn Kỳ: Cảm ơn em dâu đứng giữa hòa giải.
Thịnh Hạ:?