“Đan Đan, cậu bây giờ cứ như thiếu nữ ngây thơ hắc hoá vậy đó!”
…
Tống Cẩm Đan không trực tiếp trở về nhà mà đến sở cảnh sát. Cho dù là đêm tối, sở cảnh sát chỉ còn vài người nhưng cô không thể đợi đến ngày mai. Chuyện ba cô không đơn giản là như vậy, ông ấy xảy ra chuyện ở căn biệt thự mà cô sang tên cho Tần Hữu, cũng ở nơi đó có bắt gian được đôi gian phu *** phụ thì chắc chắn đêm hôm đó ba cô đã nhìn thấy gì đó. Bọn họ có thể muốn giết người diệt khẩu.
“Cảnh sát, vụ án của ông Tống Hải Thành tôi muốn lật lại. Chắc chắn là có người đứng sau khiến ba tôi bị như vậy?”
“Cô có căn cứ gì không?” Viên cảnh sát đó bắt đầu lấy giấy bút ra.
“Bằng chứng lúc này tôi chưa có! Nhưng camera cùng hỏng hết trên đoạn đường như vậy rất đáng nghi.”
Viên cảnh sát đó lắc đầu, “Căn cứ này vẫn chưa đủ thuyết phục.”
“Xin các anh, chỉ cần các anh lật lại vụ án…tiền với tôi không thành vấn đề.”.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Phúc Hắc Quyết Đấu
2. Một Kiếp Vấn Vương
3. Xuyên Thành Tra Công Đi Ngược Kịch Bản
4. Phược Tâm
=====================================
“Cục trưởng cục cảnh sát là bạn ba tôi.”
Nghe đến Cục trưởng, viên cảnh sát đó liền thay đổi sắc mặt: “Cô Tống, vụ án này chúng tôi sẽ tra thật rõ.”
Ra khỏi cục cảnh sát, Tống Cẩm Đan bước đi trong màn mưa. Cô lấy tay hứng mấy giọt nước từ ô chảy xuống, trong lòng cô tràn ngập suy lo. Nếu như Tống Cẩm Đan không phát hiện ra Tần Hữu ngoại tình thì cô đã đưa hết quyền quản lí cho Tần Hữu không?
Cô cảm thấy bản thân thật dễ dãi, lại quá tin người! Đây chắc chắn sẽ là lần đầu cũng như lần cuối cô mắc phải.
Ngô Châu ngồi trong xe thấy cô thẫn thờ liền tít còi xe ôtô một tiếng. Tống Cẩm Đan mới giật mình mà bước nhanh về phía xe.
“Đan Đan, tối nay qua nhà mình đi. Lâu lắm chúng ta chưa nhậu cùng nhau rồi. Đồ nhậu mình mới đi mua ở siêu thị đủ rồi.”
Hoá ra vừa rồi, khi cô vào cục cảnh sát Ngô Châu đã lái xe đi mua đồ để nhậu cùng cô. Tống Cẩm Đan không chút do dự mà đồng ý, đây cũng coi như lời chúc mừng cho bước tiến mới của cô.
Nhà của Ngô Châu là một căn hộ cao cấp rất rộng rãi, lại gọn gàng. Xuất thân của cô ấy lại không phải dạng vừa, bố mẹ đều là các doanh nhân thành đạt phát triển sự nghiệp bên Ý. Còn cô ấy từ nhỏ đều sống với bà nội, ngoài quản lí cho cô còn là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng. Những trang phục Tống Cẩm Đan đang mặc trên người đều do cô ấy thiết kế.
Tống Cẩm Đan uống rất nhiều rượu. Hai má cô đỏ ửng, hết nói lớn, cười rồi lại mếu.
“Châu Châu… mình đúng là… đúng là… đồ ngu. Ực… có mắt như mù.”
Ngô Châu vẫn chưa say, cô ấy vỗ lưng an ủi Tống Cẩm Đan: “Cậu vừa rồi phải đối mặt với rất nhiều tin xấu, sự thật vừa rồi cũng khiến cậu khó chấp nhận. Nhưng cậu rất mạnh mẽ, cậu phải đứng lên “vả” từng người bọn họ!”
“Huhu… mình vô dụng, không thể bảo vệ ba… khiến ông ấy lâm vào tình cảnh như bây giờ … Còn tập đoàn họ Tống… mình sợ… không đủ năng lực … để gánh vác.”