Quân Thư Ảnh theo giữa không trung hạ xuống, ngã thật mạnh trên đất, khụ ra vài lớp huyết, gãy giụa bò lên.
Sở Phi Dương theo giữa không trung phiêu nhiên đáp xuống đất, lại giơ kiếm lên không chút đình trệ, bình thản như nước chảy mây trôi.
Quân Thư Ảnh ra sức ngăn cản, dần dần không thể chống đỡ nổi.
Sở Phi Dương biết rõ bị một quyền đầy nội lực của mình đánh vào người nhất định sẽ bị nội thương nghiêm trọng, Quân Thư Ảnh hiện tại cũng chỉ cố gắng chống đỡ. Sở Phi Dương lập tức xoay người xuất ra kiếm pháp linh hoạt kỳ ảo, giơ kiếm chém từ đầu xuống dưới.Quân Thư Ảnh phản ứng kịp thời, đem trúc địch để ngang đỉnh đầu ngăn cản.
Trúc địch kia không biết thêm vào vật liệu gì mà cứng rắn vô cùng, ở dưới một kích cường lực như thế tuy không vỡ ra nhưng cũng xuất hiện vài đường nứt.
Quân Thư Ảnh lại trượt té trên mặt đất. Mới vừa rồi hắn luôn kiềm chế khí huyết trong yết hầu, hiện tại khí lực nhất tiết lập tức phun ra mấy ngụm máy tươi.
Quân Thư Ảnh giãy giụa lui về phía sau tránh thoát một kiếm đoạt mệnh nhưng vẫn lãnh đường kiếm khí cường lực. Trước ngực xuất hiện một vết thương thật dài, hắc y lập tức thâm lại mấy phần.
Sở Phi Dương lại giơ kiếm, bên tai bỗng vang lên một trận tiếng trúc địch. Giai điệu nhu hòa tuyệt đẹp kia hoàn toàn không phù hợp với chiến trường tràn đầy sát khí.
Sở Phi Dương hơi sửng sốt lại phát hiện mình đã mất cơ hội giết nam nhân đang ở tư thế chật vật thổi trúc địch kia.
Tiếng trúc địch phát ra trong nháy mắt, cùng lúc đó vô số độc xà to nhỏ xuất hiện từ tứ phía, vô số độc hạt tử to nhỏ, độc trùng đủ loại kiểu dáng, phát ra âm thanh tê tê, rậm rạp bao trùm cả mặt đất, chậm rãi hướng về phía hắn.
Sở Phi Dương chỉ có thể thối lui về phía vách huyền nhai, độc vật này lại gắt gao xông tới, cùng tiếng trúc địch ngày càng xuất hiện nhiều hơn, đột nhiên hướng đến Sở Phi Dương đã đứng bên vách đá.
Sở Phi Dương toàn thân xông lên, mũi kiếm họa hai vòng kiếm khí xung quanh hắn, kiếm khí hướng ra phía ngoài, tiêu diệt độc trùng. Độc trùng bị hạ rơi rụng lả tả, một mùi tanh hôi tràn ngập khắp nơi.
Luc này tiếng trúc địch đã chấm dứt, những độc xà độc trùng còn lại lập tức rút lui, ẩn xuống đất.
Sở Phi Dương đưa mất nhì tứ phía, tuy nhiên làm sao còn có thể nhìn thấy bóng dáng kẻ địch?
Khẽ thở dài, Sở Phi Dương tra kiếm vào vỏ, hướng xuống chân núi.