Lão nhân đã lên núi tự bao giờ. Tô Thanh khi nấu xong cháo liền đặt tại bàn trong nhà bếp. Bản thân ở ngoài sân luyện võ, nàng không muốn ngày mai xảy ra tất tách gia gia đây là muốn xem nàng thực lực, không thể để bản thân thua thiệt.
Lý Mặc Sầu mơ màng tỉnh phát hiện xung quanh nhà gỗ tuy có chút cũ nhưng vẫn còn dùng tốt. Nhẹ cử động thân thể cơn đau từ ngực truyền đến nàng liền hít ngụm khí lạnh.
Trên người nửa thân trên hoàn toàn bại lộ, Lý Mặc Sầu sắc mặt sa sầm trong đầu có suy nghĩ giết chết kẻ khinh bạc bản thân.
Tô Thanh vừa lúc luyện tập xong trở lại nhà. Vừa vào thấy người trên giường đã tỉnh liền hỏi “cô nương tỉnh rồi? Ăn chút gì không?” Tô Thanh đi đến bàn trà đem trà trong ấm uống hết. Vừa uống xong liền thở mạnh một hơi, quả thật tập võ rất mệt a, nàng sắp khát chết rồi.
Không nhận được câu trả lời Tô Thanh khó hiểu quay đầu nhìn đối phương. Sắc mặt người nọ không tốt hơn nữa sát khí đằng đằng mà nhìn nàng, Tô Thanh cảm thấy sóng lưng lạnh toát.
“Cô nương không sao chứ?” Tô Thanh run giọng hỏi. Chuyện gì đây, nàng làm nhìn mình như vậy, mình cái gì cũng không làm. Nàng nhìn mình như vậy làm gì a!
Lý Mặc Sầu nhìn tiểu cô nương, có phải nàng cởi bản thân y phục không? Nếu vậy thì hạ thủ không phải quá sớm sao, để nàng chết dễ dàng vậy đâu có được. Thiết nghĩ nên dày dò một chút. Hơn nữa tiểu cô nương tư sắc không tệ có thể tùy hứng chơi đùa đâu.
“Không sao” Lý Mặc Sầu lạnh nhạt đáp.
“Vậy tốt rồi, mau ăn đi rồi dưỡng sức cô nương thân thể chưa khỏe đâu” Tô Thanh nói xong đi nhà bếp lấy cháo.
Nhìn tiểu cô nương rời đi Lý Mặc Sầu cục cựa thân mình ngồi thẳng. Lát sau người quay lại trên tay còn cầm một bát cháo.
“Được rồi, cô nương dùng đi” Tô Thanh đặt bát trên bàn.
Lý Mặc Sầu nhìn chằm chằm bát cháo trên bàn một lúc cũng không có động đến.
“Làm sao a? Cô nương yên tâm ta không có bỏ cái gì độc dược vào đâu” Tô Thanh thấy người nọ mãi không ăn, liền vội giải thích. Nàng cũng không có tàn ác đến mức hạ độc người bị thương đâu.
“Cô nương không muốn cũng phải ăn a? Thân thể ngươi hiện tại không thể dùng gì thích hợp so với cháo trắng đi” Tô Thanh chỉ chỉ bát cháo.
“Ta…không thể” Lý Mặc Sầu thấp giọng nói. Trên mặt một mảng ửng hồng. Để tiểu cô nương uy mình ăn Lý Mặc Sầu cảm thấy trên đời này không có chuyện gì xấu hổ bằng chuyện này.
“Được, ta giúp ngươi” Tô Thanh nhìn nữ nhân bộ dạng liền nghĩ ra nàng vì sao không động thức ăn, còn không phải bản thân bất tiện, nàng nên đến giúp một chút mới tốt.