Cô nhắm tịt mắt lại, không dám mở mắt ra nhìn anh, vì cô sợ chạm phải ánh mắt của anh.
Cô muốn lắc đầu, muốn phủ nhận rằng cô không sợ, thế nhưng cô không thể làm được.
Cả người cô run rẩy, không nói được lời nào.
Rõ ràng bây giờ đang giữa mùa hè nóng như thiêu như đốt và đang giữa đêm khô ráo, thế nhưng cô lại cảm thấy rất lạnh, rất rất lạnh, giống như rơi vào một hầm băng vậy.
Sắc mặt của Cố Gia Huy vẫn vô cùng ảm đạm, anh khó chịu kéo rộng cổ áo ra.
Việc cô sợ anh là chuyện rất bình thường, hoàn toàn nằm trong dự đoán của anh, thế nhưng… lúc này nhìn thấy cô đang run rẩy, chống cự lại sự tiếp cận của mình khiến cho anh cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nếu như… cô ấy không thể chấp nhận được anh, vậy thì người vợ này cũng không cần cưới nữa.
“Đưa cô ấy về đi.”
Cố Gia Huy vứt cà vạt đi, lạnh lùng nói.
Chú An đứng bên cạnh thầm thở dài, xem ra cô gái này cũng giống với những cô gái trước đây, chỉ nhìn nhận người khác qua vẻ bề ngoài.
Chú An tiến lên phía trước, nói: “Cô Hứa, để tôi đưa cô trở về. Việc cô và ông chủ chúng tôi sẽ phá bỏ, thế nhưng chúng tôi vẫn sẽ giúp đỡ nhà họ Hứa. Ông chủ là người nói được là được, mong cô cứ yên tâm.”
Hứa Minh Tâm mở to nghe mắt khi nghe lời chú An, cô không ngờ rằng hạnh phúc lại đến đột ngột như vậy.
Cô có thể giữ được sự trong trắng của bản thân mình, hơn nữa còn lấy được tiền đầu tư sao?
Cô nhanh chóng bò dậy, từ chối ý tốt của chú An, vội vàng rời đi.
Nơi này quá u ám, cô cảm thấy sợ…
Chú An lắc đầu, nhìn theo bóng lưng của cô.
Sau đó, ông ấy đi đến phòng làm việc của Cố Gia Huy và gõ cửa.
“Cô ấy đi rồi?”
Giọng của Cố Gia Huy từ bên trong vọng ra.