Khóe mắt còn vương chút lệ khí, vô hình chung tạo thành một cảm giác áp bách người đối diện
Mắt đen không có chút độ ấm giống như màn đêm buốt giá, lại như là sao trời mênh mông, cuồn cuộn rộng lớn. Sâu trong đôi mắt đen kịt kia như ẩn dấu một hang động tối đen, có thể hút người vào trong đó.
Đối diện với ánh mắt của anh, đột nhiên cô không còn cảm thấy sợ hãi như vậy nữa, có lẽ do bản thân Hứa Trúc Linh tự ép mình không được sợ anh, ý chí thôi thúc phản ứng thân thể, đã có hiệu quả!
Cô hít sâu một hơi, thật thà nói: “Chờ tới khi em hai mốt tuổi, chờ tới khi em đủ tuổi đi đăng ký kết hôn, em đương nhiên sẽ gọi ngài một tiếng chồng yêu. Hiện tại, chúng ta chỉ là quan hệ đính ước, còn… Còn chưa thân mật tới mức như vậy”
Nói xong lời cuối cùng, Hứa Trúc Linh có chút thẹn thùng.
Cô mới 18 tuổi, thế mà đã là vợ chưa cưới của người khác, sau này còn phải chung chăn gối với người đó, còn phải cùng nhau xây dựng gia đình với người đó. Nghĩ tới thôi là đã thấy khó tin rồi.
Cố Thành Trung nghe cô nói như vậy, đột nhiên lại có cảm giác chờ mong, hy vọng cô nhóc này mau chóng lớn lên.
Nhìn bộ dạng thẹn thùng của Hứa Trúc Linh, anh đột nhiên rất muốn trêu chọc cô.
“Nếu đã là chồng chưa cưới, vậy em hôn tôi một cái”
“Hả?” Hứa Trúc Linh ngơ ngác, máu toàn thân như đổ đồn hết lên tai, tai cô đỏ ửng, bộ dạng xinh đẹp mê người.
Nhưng Cố – da mặt dày = Thành Trung lại không hề ý thức được da mặt là cái gì, nghiêng đầu qua: “Không phải là nói không sợ sao? Không phải nói tôi là chồng tương lai của em sao? Như thế nào, hôn chồng tương lai cũng không được sao?”
Hứa Trúc Linh nghe vậy khẽ cần môi. Đây rõ ràng là phép khích tướng, nhưng là cô lại không thể phản bác, nếu không cô sẽ thua.
Đáy lòng Hứa Trúc Linh bực bội, gan cũng đột nhiên lớn lên, cô dùng hai tay nâng mặt anh lên.
Cố Thành Trung cố ý đem nửa khuôn mặt hoàn hảo lại gần, nhưng cô lại hôn ở phía bên vết sẹo xấu xí của anh.
Nếu như cô đã chặt đứt đường lui của bản thân, vậy thì phải dũng cảm đối mặt với hiện thực!
Cố Thành Trung rất hài lòng với nụ hôn này của cô, nếu như cô hôn ở trên môi, anh lại càng cảm thấy hài lòng.
Đúng lúc này, thư ký đột nhiên gõ cửa, nói với anh răng còn chút chuyện cần anh phải xử lý. Tuy rằng có hơi bực bội vì hứng thú bị cắt ngang, nhưng anh vẫn đứng dậy đi ra ngoài.
Sau khi Cố Thành Trung rời đi, Hứa Trúc Linh vẫn còn ngơ ngác mơ màng.
Cô hôn anh, đây có tính là nụ hôn đầu tiên không?
Cô chôn mặt vào trong chăn, cũng không rõ cảm giác hiện tại của bản thân là gì.
Hối hận sao? Hay là ngại ngùng?
Cố Thành Trung vào phòng đọc sách, thư ký đã đưa cho hẳn một tệp tài liệu.
Chú An lại đứng một bên gỡ lớp mặt nạ da người trên mặt anh xuống, lộ ra gương mặt vốn có của anh
Một gương mặt hoàn mỹ lập tức hiện ra, ngũ quan tỉnh tế, đường nét góc cạnh rõ ràng, chẳng khác gì bức tượng hoàn mỹ được ông trời tạo ra, hoàn hảo không một góc chết.