“Ngươi thật sự không biết văn tự của nhân tộc sao?” Thật lâu lúc sau Phương Linh mới thử hỏi. Quái thú lấy một móng vuốt gãi gãi đầu. Rồi như nhớ ra cái gì mà bắt đầu phun ra đồ vật. Đúng vậy từ miệng nó phun ra cả đống khối ngọc giống khối hôm trước đưa cho cô. Chỉ chốc lát sau nó đã phun ra một đống cao cả mét ngọc giản. Phương Linh đã bị khiếp sợ đến không khép lại miệng được. Cuối cùng nhịn không được hỏi ra câu: “Ngươi sẽ không cướp đoạt cả kho công pháp của nhân tộc đi?”
Quái thú đang bò lên bò xuống trên đống ngọc giản tìm kiếm đồ vật. Nghe này hoảng hốt quay lại hỏi: “Sao ngươi biết?”
Không phải đâu cô chỉ đoán thôi thế nhưng là sự thật. Cô vô cùng thất vọng mà nhìn nó nói: “Không phải ngươi có truyền thừa sao phải đi cướp đoạt nhân tộc làm gì?”
“Lão tử khi nào nói là cướp đoạt. Là có người nhờ cậy giữ hộ biết không?” Nó oan ức nhường nào. Nhân tộc toàn là kẻ âm hiểm xảo trá.
“Không phải thì ngươi chột dạ làm gì?” Cô mới không tin đống ngọc giản này đến tay nó mà không dùng thủ đoạn gì. Đối mặt với sự chấp vấn của Phương Linh quái thú đành phải kể chuyện xưa của đống ngọc giản này. Chẳng là năm xưa khi nó vừa hóa hình đã bị tộc lão một chân đạp xuống nhân tộc mỹ kỳ danh là rèn luyện. Thực tế là tên quái thú này từ lúc sinh ra đã quậy phá gây họa khắp nơi, tộc lão nhóm dạy dỗ bất lực. Quyết định thả nó ra đi tai họa tộc khác. Quả như tộc lão nhóm dự báo quái thú một đường đi một đường gây họa. Không phá hư trận pháp của môn phái này lại đánh gẫy chân đệ tử của môn phái khác. Một lần nó lẻn vào trộm linh quả của một môn phái gặp phải lão tổ của môn phái đó bị bắt lại. Sau đó là mấy trăm năm làm trấn sơn thần thú miễn phí cho họ. Đến khi lão tổ kia thọ nguyên buông xuống trước lúc lâm chung để lại truyền thừa của môn phái gửi gắm cho nó. Nghe mà ảo quá, Phương Linh một chữ đều không tin. Cô trực tiếp vạch trần nó: “Chẳng lẽ môn phái đó không còn ai sao mà lại giao cho ngươi một kẻ khác tộc.”
Quái thú nghe này giọng buồn rười rượi đáp: “Đúng vậy. Cả môn phái đấy đều chết cả. Không chừa một ai.”
Thảm vậy? Ai có thể diệt cả một môn phái đâu. Phương Linh có ý định hỏi tiếp đi xuống nhưng quái thú đã lâm vào ký ức bi thương không để ý đến cô.