“Khi cậu ấy đi qua chỗ tớ, đúng lúc bị trẹo chân. Tớ là một bạn học tốt bụng, thì nhất định phải đỡ cậu ấy rồi.” Nghê Yến Quy nở nụ cười đắc ý. “Cảm giác tuyệt lắm.”
“Ấn tượng của Trần Nhung về cậu là gì?”
“Tớ không biết. Cậu ấy quá hướng nội.” Nghê Yến Quy đặt tay giữa đùi, đo chiều dài: “Tớ vén váy đến đây, cậu ấy nhìn cái đã đỏ mặt ngay. Sau đó, cậu ấy cũng không dám quay đầu lại nữa.”
“Nhất định là vì vẻ ngoài quyến rũ của cậu làm cậu ấy không thể không lùi bước.”
“Tham gia câu lạc bộ rồi, tớ cậu ấy và tớ sẽ có rất nhiều cơ hội.” Nghê Yến Quy cười tươi như hoa: “Tình yêu, nở hoa rồi.”
*
Lớp phác họa.
Như mọi lần, Nghê Yến Quy ngồi bên cửa sổ nhìn lén Trần Nhung.
“Yến Quy.” Lâm Tu đẩy giá vẽ qua: “Tôi có một thằng bạn, yêu cậu ngay từ cái nhìn đầu tiền trong Hội nghị Toàn trường.” Cậu có rất nhiều bạn thân, rất nhiều người thích Nghê Yến Quy. Cậu làm nguyệt lão bao nhiêu năm rồi nhưng thành quả vẫn là con số không tròn trĩnh.
“Yêu từ cái nhìn đầu tiên?” Nghê Yến Quy để kính viễn vọng xuống. “Trông mặt mà bắt hình dong là không được đâu.”
“Chẳng phải cậu cũng yêu Trần Nhung ngay từ cái nhìn đầu tiên à?”
“Tôi thích bạn trai có chiều sâu, bổ sung cho tôi.” Nghê Yến Quy quay về chỗ ngồi, cột bừa kiểu tóc đuôi ngựa. Tay phải cô cầm dao dọc giấy, xoay giữa các ngón tay vài vòng.
Ánh sáng chói buộc Lâm Tu phải dừng: “Cậu ta có chiều sâu, thật đấy. Là nòng cốt trong hội sinh viên, thành tích cũng nằm trên bảng danh dự. Cậu chưa đăng ký tham gia câu lạc bộ nào, hay là tham gia hội sinh viên nhá?”
Nghê Yến Quy không ngẩng đầu, dao dọc giấy đang nằm giữa ngón giữa và ngón áp út của cô: “Tôi đăng ký tham gia câu lạc bộ rồi.”
“Câu lạc bộ nào?”
“Tán thủ.”
“…” Lâm Tu thở dài, “Con gái con nứa đánh đánh đấm đấm, sợ, đáng sợ quá.”
“Cậu không được để bố tôi biết chuyện này đâu đấy.” Nghê Yến Quy giơ dao dọc giấy lên, “Lộ ra là tôi xẻo cậu hẻo đấy.”
Lâm Tu vẽ phác thảo trên giấy, chợt nhớ ra, Lữ Vĩ nói rằng cậu nào đó cũng tham gia câu lạc bộ tán thủ.
Đồ mọt sách yếu như sên gầy như mắm mà cũng tập tán thủ được?
Lâm Tu kết luận: “Trần Nhung mới là hồ ly tinh”, câu linh hồn của Nghê Yến Quy đi mất rồi.
*
Nghê Yến Quy nghiêm túc điền vào đơn xin tham gia câu lạc bộ.
Có hay không kinh nghiệm liên quan… Có chứ! Cô đánh nhau, thắng rất nhiều. Năm tháng tuổi trẻ bồng bột, cô từng có khoảng thời gian kiêu ngạo như thế.
Chủ tịch câu lạc bộ xin nghỉ, đợt tuyển thành viên lần này do một tay phó chủ tịch “từ trên trời giáng xuống” Triệu Khâm Thư lo liệu.
Tiếng tăm Triệu Khâm Thư nổi như cồn, dí dỏm hài hước, độ nổi tiếng trong nhóm nữ sinh ăn đứt Trần Nhung. Các nữ sinh tham gia câu lạc bộ tán thủ vì cậu ta chẳng phải chuyện lạ, cậu ta đã kéo được một nhóm các bạn học nữ dễ thương tham gia câu lạc bộ này.
Còn, số người tham gia vì Trần Nhung chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Triệu Khâm Thư đánh giá Nghê Yến Quy đứng trước mặt mình.
Cuộc thi hoa khôi khoa Sơn dầu đang bước vào giai đoạn gay cấn. Trong Hội nghị Toàn trường, gương mặt xinh tươi của Nghê Yến Quy đã nhận được đề cử, nhưng chỉ có số ít nam sinh bầu chọn cho cô. Nhìn chung, hoa khôi khoa nhiều năm nay đều là những nữ sinh thân thiện gần gũi. Con trai thích gái xinh, lại càng thích gái xinh hay cười.
Nghê Yến Quy tránh ánh mắt của Triệu Khâm Thư, nhìn ra ngoài cửa sổ. Khung cửa sổ đóng khung lấy thân cây to lớn của cây may mắn trong khuôn viên trường.
Ở đây là tòa nhà thực nghiệm cũ, cách cây may mắn rất gần. Ngày hôm ấy, có lẽ một ai trong lớp học gần đó đã thấy “Mười hai điếu thuốc”? Lại thêm một lý do khác để ở lại câu lạc bộ tán thủ.
Cô quay sang nhìn Triệu Khâm Thư, mỉm cười.
Triệu Khâm Thư bỗng choáng ngợp.
Cậu ta biết khuôn mặt của cô rất quyến rũ. Nhưng lại không biết, khi cô cười, lưu dấu thanh xuân độ tuổi này, có một loại phong tình đặc biệt, nửa ngây thơ, nửa quyến rũ.
Triệu Khâm Thư định nói chuyện, bỗng cửa mở ra.
Trần Nhung đi vào, trong tay ôm một tập tài liệu. Trông thấy bên trong có người ngoài đang đứng, cậu dừng bước lại.
“Trần Nhung.” Triệu Khâm Thư vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình. “Cậu đến đúng lúc lắm, lại đây phỏng vấn thành viên mới đi.”
Trần Nhung để tập tài liệu xuống, nâng kính lên, nhìn Nghê Yến Quy, biểu cảm bối rối giống như không quen biết cô.
Nghê Yến Quy càng cười tươi hơn, để lộ tám chiếc răng trắng tinh ở hàm trên.
Triệu Khâm Thư gọi cậu: “Ngồi, ngồi đây.” Nói rồi, cậu ta cũng ra hiệu cho Nghê Yến Quy: “Cậu cũng ngồi đi.”
Cô vuốt váy, dè dặt ngồi xuống, mỉm cười duyên dáng, ngồi rất nghiêm chỉnh.
Đầu tiên, ánh mắt của Triệu Khâm Thư dán vào váy cô, sau đó cậu ta bị thu hút bởi một điều thú vị khác.
Trên mu bàn tay trắng nõn của cô thoáng thấy một hình xăm.
Hút thuốc, đánh nhau, xăm hình,… Quả là đầy đủ yếu tố.
Triệu Khâm Thư đưa đơn đăng ký cho Trần Nhung.
Trần Nhung đọc lướt qua: “Tuyển nhiều thành viên nữ lắm rồi.”
Triệu Khâm Thư: “Có rất ít những cô gái tập được.” Đa số đều đứng bên làm khán giả.
Triệu Khâm Thư ôm vai Trần Nhung, thì thầm: “Nghê Yến Quy thật sự là chị đại đấy. Thú thật, trong câu lạc bộ chẳng có cô gái nào biết đánh cả, trong cuộc thi đấu hàng năm, nhóm nữ toàn hít bụi, luôn đứng sau đít người ta. Giờ là lúc thay đổi thời thế rồi!”
Trần Nhung không có ý kiến gì, nói: “Cậu là phó chủ tịch, cậu quyết định đi.”
Triệu Khâm Thư thèm muốn sắc đẹp của Nghê Yến Quy, nên cứ quyết định như vậy.
Nghê Yến Quy thèm muốn sắc đẹp của Trần Nhung, ngồi mãi không đứng dậy.
Hai người Triệu Khâm Thư và Trần Nhung đúng lúc ngồi giữa khung cửa sổ, góc nghiêng phải gọi là đỉnh của đỉnh.
Nghê Yến Quy nhìn hai anh chàng đẹp trai trước mặt mình, tay phải nhét trong túi áo gõ lên hộp thuốc lá.
“Được rồi.” Trần Nhung nhìn Nghê Yến Quy.
Đôi mắt dưới cặp kính của chàng trai trong veo như dòng suối trong núi sâu. Cô ấn bao thuốc lá, sóng lòng như nước xoáy, muốn hút một điếu thuốc để bình phục lại chút.
“Chào mừng cậu, bạn học Nghê Yến Quy.” Triệu Khâm Thư giới thiệu. “Cậu bạn này là Trần Nhung, thành viên bình thường, thi thoảng giúp đỡ những công việc lặt vặt. Sau này mọi người sẽ gặp nhau thường xuyên hơn.”
Nghê Yến Quy mỉm cười.
Bước đầu tiên tìm hiểu cuối cùng cũng thành công.
*
Đóng cửa phòng làm việc, Triệu Khâm Thư và Trần Nhung cùng đến phòng vệ sinh.
Hai người một trái một phải.
Triệu Khâm Thử cởi khóa quần trước: “Nếu tính cách cô nàng này không quá kỳ lạ, thì cô ấy là gu của tôi.”
Trần Nhung không trả lời.
Triệu Khâm Thư lại nói: “Cậu cảm thấy cô ấy xinh không?”
“Cũng được.” Lúc này Trần Nhung mới bắt đầu cởi.
“Trong mắt cậu, lúc nào con gái cũng “tạm được”.” Giải quyết xong, Triệu Khâm Thư kéo khóa: “Nữ thần của cậu đâu? Có ảnh chụp cho tôi được mở rộng tầm mắt không?”
“Tôi sẽ không trông mặt bắt hình dong.”
“Đừng để Nghê Yến Quy biết trong lòng cậu có người khác. Tôi sợ cô ấy không chịu được cú sốc này, ngày mai sẽ rời câu lạc bộ.” Triệu Khâm Thư cười. “Nếu nhóm nữ của câu lạc bộ tán thủ thi đấu có hạng, kinh phí năm sau của câu lạc bộ sẽ thêm được một khoản.”
“Nếu cậu không nói, sẽ không ai biết về ánh trăng sáng.”
– Hết chương 6 –