” Chào thiếu gia, cho hỏi thiếp mời của ngài?”
Bảo vệ thấy anh đứng một lúc lâu, tựa như thiên tiên, khí chất ngời ngời cực kì chói mắt liền chạy tới, ngữ khí cung kính.
” Kinh Bắc đã tới chưa?”
” Hả?” Đối với câu hỏi đột ngột của Cẩm Lý, bảo vệ ngẩn người một lúc mới đáp lại:” Chúng tôi không thể tiết lộ thưa ngài.”
Cẩm Lý dùng ánh mắt dò xét sắc lạnh nhìn tay bảo vệ, cuối cùng vẫn là đưa thiếp mời trong túi ra.
” Cẩm thiếu gia, mời vào.”
Cẩm Lý nhận lại thiếp mời, khí thế tại thượng bước vào.
” Trong vòng này, có tập đoàn nào họ Cẩm à?” Bảo vệ thắc mắc hỏi nhau.
” Có thể là mới nổi.”
” Nhưng khí chất kia, không thể nào là mới nổi được đâu.”
” Cũng có lý…”
…
Không gian sảnh tiệc rất lớn, lượng người không nhiều, thế nhưng ánh sáng mờ ảo, không đủ để Cẩm Lý có thể nhìn rõ mặt bất kì ai trong đám này. Cẩm Lý lại đối với những nơi này không có cảm tình lắm, sau khi đi một vòng không tìm thấy người, Cẩm Lý quyết định trở ra khuôn viên.
” Xin chào.”
Trước mặt bỗng xuất hiện một tiểu cô nương, ăn mặc cực kì gợi cảm.
Cẩm Lý cau mày không đáp, lách người muốn đi qua.
” Này, bổn tiểu thư gọi anh đấy.”
Tiểu cô nương dáng vẻ hùng hổ, vươn tay bàm lấy cổ tay Cẩm Lý.
Cẩm Lý nhanh chóng giật tay ra, cau mày nhìn tiểu cô nương kia rét lạnh.
” Ngươi là ai? Tại sao bổn tiểu thư không biết mặt? Thiếu gia mới nổi hay nhân viên?”
” Phải biết?” Cô là ai, tại sao trẫm phải để cô biết trẫm? Cô cũng không phải mục tiêu nhiệm vụ của trẫm.
” Ngươi… dám vô lễ với bổn tiểu thư.”
Cẩm Lý nhìn tiểu cô nương trước mặt tức giận cực kì phiền chán, không muốn tiếp tục dây dưa.
” Ngươi tốt nhất đừng có để bổn tiểu thư điều tra ra ngươi… ” Tưởng ngươi đẹp trai là bổn tiểu thư đây sẽ nương tay hay sao?
Cẩm Lý khó khăn lắm mới tới được chỗ yên tĩnh, cảnh vật xung quanh khiến Cẩm Lý cực kì hoài niệm, có hồ cá, có dương liễu hai bờ, có đình hóng mát. Cẩm Lý ngồi trong đình, nhìn ra mặt hồ in bóng trăng, để gió mát tùy tiện thổi vào mặt, hai mắt chầm chậm nhắm lại.
Cảnh vật hữu tình, mỹ nhân trong đình. Thời không tựa như dừng lại.
* Bùm*
” Kinh ca ca… Kinh ca ca… người đâu, Kinh ca ca rơi xuống nước rồi.”
Không biết qua bao lâu, Cẩm Lý bị tiếng động lớn kéo lại, anh mở mắt, phía mặt hồ vốn yên ả hiện nổi đẩy bọt trắng, từng vòng từng vòng nước lan ra khắp hồ.
Cẩm Lý vốn muốn chuồn trước, tránh để phiền phức rơi đến người mình, ai ngờ chân chưa bước, hệ thống đã nhảy lên cảnh bảo.
[ Thiết lập tình tiết gặp mặt đã xong, mời kí chủ vớt người lên.]Vớt người?
[ Khụ khụ… cứu người… ký chủ, mục tiêu nhiệm vụ sắp không xong rồi, người đừng nên để ý mấy cái tiểu tiết.] Là kẻ nào đã thay đổi thiết lập của bản hệ thống… bản hệ thống chắc chắn không thể tự mình phát ra những từ ngữ này.