“Đau…”
Hứa Minh Tâm che đầu, tràn đầy oán niệm nhìn anh.
“Đừng có suy nghĩ bậy bạ, chuyện này làm sao có thể trách em được. Em đấy, cái đầu này vốn không lớn, sức chứa của não có hạn, em có thể dành thời giờ quan tâm anh, đừng lúc nào cũng nghĩ đến những chuyện ngổn ngang kia hay không?”
“Nhớ đến anh làm gì? Không phải anh rất ổn sao?”
“Không ổn, anh không hề ổn chút nào hết.”
Cố Gia Huy nắm chặt tay nhỏ bé của cô, cô mới cảm nhận được lòng bàn tay Cố Gia Huy lạnh như băng, thấm ra mồ hôi lạnh.
Chẳng qua chỉ có bề ngoài của anh là tỏ ra táo, trong lòng… thật ra đã rối như tơ vò.
Xảy ra như vậy chuyện, một người là bạn tốt, một người là em gái, trong lòng anh đương nhiên khổ sở vô cùng.
Nhưng mà anh là đàn ông, không giống Hứa Minh Tâm có thể thẳng thắn bày tỏ cảm xúc, khóc một chút, đau một chút là được rồi.
Cảm xúc của đàn ông kín đáo, luôn giấu trong lòng, rất nhiều lúc như bị nghẹn ở cổ họng, khó mà nói ra được.
Hứa Minh Tâm thoáng chốc hiểu ra nói: “Xin lỗi anh… Đúng là em đã không để ý đến anh.”
“Không có sao, trở vê nhà đền cho anh là được rồi.”
Cố Gia Huy trên đường đều nắm chặt tay cô, không hề buông ra.
Trở lại nhà cũ, ông cụ đang ngôi trên ghế sa lon rên rỉ than thở, chú An đứng bên cạnh yên lặng không tiếng động.
Cô vừa đi vào, cũng cảm giác được bầu không khí nặng nề trong nhà.