Tần Tiêu khoát tay:
– Dẫn đi.
Hai tên tiểu tốt liền kéo Sử Sùng Huyền khỏi đại sảnh, trước khi được kéo ra ngoài, lão còn cố kêu to:
– Đại Đô Đốc, ngươi cần phải nói lời giữ lời đó!
Mặc Y nghi hoặc tiến tới bên tai Tần Tiêu:
– Lão công thật sự định cầu tình cho tên cẩu tặc này sao?
Tần Tiêu quỷ quyệt cười cười:
– Nàng nói xem?
Mặc Y nở nụ cười:
– Sao ta biết được, ta cũng có phải Tiên nhi đâu.
– A!
Tần Tiêu nở nụ cười:
– Cái này cũng có thể ghen tỵ sao? Thật đúng là nàng. Nói miệng không có bằng chứng mà, ta dựa vào đâu phải coi trọng chữ tín với loại tiểu nhân hèn hạ như Sử Sùng Huyền chứ. Chữ tín, cũng chỉ dùng cho những người chính trực trung nghĩa tương ứng, đối với những tên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ, lại giữ chữ tín, thì đúng là làm nhục chữ “tín” này rồi. Tên Sử Sùng huyền này, ta đây chẳng những không cầu tình cho lão, mà còn phải đạp cho lão một cước thật mạnh, làm cho lão trăm kiếp không thể siêu sinh!
Toàn bộ mọi người trên công đường đều là những người đã theo Tần Tiêu vào sinh ra tử, tâm phúc huyết nhục giao tình, nghe thấy mấy câu này đều ồn ào cười nói. Sử Sùng Huyền bị ném vào trong nhà giam, trong lòng luôn mãi bồn chồn, chỉ cảm thấy khiếp đảm.
Tần Tiêu đang chuẩn bị đi đến Ngự Sử Thai, mời Ngự Sử đại phu Lư Hoài Thận. Dù sao hai bên cũng không quá xa, chỉ qua một con phố là tới. Không ngờ Lư Hoài Thận không mời tự đến, đến cửa bái phỏng. Dù sao đã xảy ra những chuyện dường này, toàn bộ Hoàng thành đều chấn kinh, lão làm Ngự Sử đại phu mà còn ngồi không nhất định sẽ bị người ta chỉ vào cột sống mà mắng lão bất tài không làm việc.
Tần Tiêu liền mời Lư Hoài Thận vào trong thư phòng ngồi, cười ha ha với lão:
– Xin lỗi, Lư đại nhân, lần này Tần mỗ đúng là vượt quyền rồi, vượt quyền rồi!
Không nghĩ tới Lư Hoài Thận lại cảm động đến rơi nước mắt, kích động đứng lên chắp tay vái lạy Tần Tiêu, chính sắc nói:
– Đại Đô Đốc, nếu không phải có người mang vạn quân lôi đình bắt lấy Kim Tiên Quan, dựa theo quy củ của Ngự Sử Thai, điều tra từng chút từng chút một, căn bản không thể tra được đầu mối. Hơn nữa, triều đình cũng chưa chắc đã phê chuẩn án do Ngự Sử Thai lập. Ài! Nhắc tới chuyện này cũng là do lão phu yếu đuối, tuy rằng sớm đã có người đến mật báo Kim Tiên Quan có quỷ, nhưng vẫn không dám xuống tay thăm dò. Hồ đục này vẫn là sâu khó dò mà!
Tần Tiêu liền vươn tay đỡ lấy Lư Hoài Thận, cười to nói:
– Lư đại nhân, làm gì khách khí như thế, ta với đại nhân vốn là nên hợp tác chặt chẽ mà! Những chuyện mà đại nhân không tiện làm, ta đây liền động thủ. Ta làm xong, sau đó đại nhân lại theo trình tự ti pháp mà làm việc. Không chỉ có Kim Tiên Quan, “hồ đục” Đại Từ Ân tự còn sâu hơn nữa. Nhưng mà bây giờ hai cái “hồ đục” này đều bị ta tháo cạn rồi, cá tôm rác rưởi đều lộ ra hết. Lư đại nhân, phải nhanh chóng dọn hết rác rưởi, sớm định án cho bọn họ đi chứ!
Lư Hoài Thận vuốt râu cười to:
– Tốt! Thật sự quá tốt! Đúng là vô cùng thống khoái, đại khoái nhân tâm! Lão phu giờ cuối cùng cũng có khả năng làm được một việc đáng để hãnh diện rồi!
Giờ Mùi canh ba, Hoàng Thành nổi sóng dữ.
Đại Từ Ân tự vốn được xưng là “thiên hạ đệ nhất tự”, phật đường của hoàng gia cư nhiên lại bị diêm vương Tần Tiêu này đến càn quét. Năm ngàn tăng lữ ở đây đều bị bắt lại, trụ trì Phương trượng Huệ Phạm cùng mấy đại tăng nổi danh hàng đầu đều bị buộc vào Hoàng thành ngự suất ti.
Lần này, toàn bộ thành Trường An đều muốn nổi điên, trong vòng thời gian có một ngày, đạo quan cùng phật đường nổi danh nhất đều bị tận diệt. A, Tần Tiêu này quả nhiên đúng là tên không sợ trời không sợ đất làm cho người ta đau đầu mà.
Tần Tiêu nhìn Huệ Phạm bị trói tới, không khỏi cười rộ ha ha lên. Lão nhìn chừng năm sáu chục tuổi, chòm râu thật dài đã đổi sang màu hoa râm, mấy vết giới ba trên đỉnh đầu trông thật bắt mắt. Hơn nữa tên hòa thượng này béo trắng mập mạp, bộ dạng cù lần, thịt ở cằm đều chảy hết xuống, không thể nhìn thấy cổ đâu nữa. Từng đống thịt trên mặt chen chúc nhau thành một đoàn, mày rậm mắt to, nhìn thật hiền lành phúc hậu, không nghĩ tới lại là tên hòa thượng dâm tằng vô cùng.