Vệ Hiên lắc đầu.
“Đối phương đạt cảnh giới Tiên Thiên, lại tu luyện Thiết Hình Công, ngoài miệng nói từng là cao thủ công môn ở Đại Trinh, nhưng hiện tại cũng chưa chắc đã thật sự lui xuống. Loại người này có kinh nghiệm giang hồ, thậm chí là khảo nghiệm chốn sa trường, một ít thủ đoạn không tới nơi tới chốn cũng vô dụng thôi.”
Vệ Hiên gọi mấy thủ đoạn không tới nơi tới chốn thực ra cũng chỉ là khói mê các loại.
Chỉ là lời này của Vệ Hiên vừa mới dứt, còn chưa ra lệnh sẽ động thủ như thế nào, phía trước cách đó mười mấy bước, cánh cửa lớn của gian phòng bỗng nhiên mở ra mà không hề có một tiếng kẽo kẹt. Tất cả mọi người ở bên ngoài đều nhìn về phía cửa phòng.
Thiết Mạc đứng trong phòng, nhìn xuyên qua cánh cửa ra bên ngoài, tầm mắt nhìn thẳng đám người Vệ Hiên.
“Bái kiến Vệ trang chủ. Chỉ là diện mạo trang chủ lại trẻ tuổi như vậy, thật sự khiến ta có chút kinh ngạc. Xem ra khi võ công cao đến một cảnh giới nhất định thì có thể phản phác quy chân đấy nhỉ…”
Vệ Hành thấy Thiết Mạc mở cửa, hơi kinh ngạc một chút, sau đó mỉm cười ôm quyền, vô cùng nhiệt tình nói.
“Quấy rầy Thiết tiên sinh nghỉ ngơi. Đại ca ta đã trở lại, đang muốn tới mời tiên sinh dời bước đi xem sách. Thật không dám giấu diếm, Vô Tự Thiên Thư chỉ có ban đêm mới có thể hiện ra văn tự.”
“Ồ? Vậy đám người Giang Thông chẳng phải là không được xem sao?”
Kế Duyên lại hỏi một câu mang theo ý trêu chọc.
“Ha ha ha ha… Vô Tự Thiên Thư của Vệ gia ta trân quý cỡ nào, há ai cũng có thể xem ư? Ban ngày chẳng qua là an ủi bọn họ một chút, trên thực tế cũng chỉ có Thiết tiên sinh đủ tư cách này!”
Vệ Hành còn đang khách sáo nói chuyện, Kế Duyên đã cảm thấy không còn thú vị nữa, trực tiếp nhìn về phía Vệ Hiên, nói.
“Vệ trang chủ, nếu các ngươi không động thủ thì trời sắp sáng rồi, ngày mai sẽ là một ngày nắng lớn đấy. Với trạng thái hiện tại của ngươi, có phải dưới ánh mặt trời thì không mở mắt ra được, cảm thấy đặc biệt khó chịu, đặc biệt chán ghét ban ngày đúng không?”
Vốn Vệ Hiên đang chuẩn bị lập tức ra tay, nhưng vừa nghe nói như vậy thì nhất thời tâm thần chấn động, sắc mặt hoảng sợ nhìn Thiết Mạc trước mặt.
“Thiết tiên sinh, ngươi… ngươi làm sao biết được?”
Sau khi nhìn thấy Vệ Hiên, Kế Duyên cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu rõ rồi. Lúc này, ánh mắt của hắn mang theo thương hại, nhưng cũng không đồng tình.
“Sắp bị luyện thành cương thi còn không tự biết, buồn cười chính là các ngươi còn chủ động giúp đỡ người ta luyện hóa bản thân mình, ha ha, cũng đúng, cũng đúng…”
Kế Duyên cười ra tiếng. Trong tiếng cười mang theo trào phúng làm Vệ thị nghe cực kỳ chói tai, cũng làm cho nội tâm đám người bao gồm cả Vệ Hiên vừa sợ hãi vừa phẫn nộ. Sợ hãi chính là chuyện luyện thi mà Kế Duyên nói ra, tức giận chính là thái độ lúc này của Kế Duyên, sau đó tức giận chiếm thế thượng phong.
“Họ Thiết kia, ngươi bị điên rồi, ở đây ăn nói bậy bạ!”
Vệ Hiên nổi giận lên tiếng, một giây sau liền đạp mạnh chân xuống đất, thân hình giống như quỷ mị, thế như sấm chớp, nhanh chóng tiếp cận trước cửa căn phòng. Một tay phải thành móng vuốt, xé rách không khí bóp về phía cổ của Kế Duyên. Loại bạo phát kinh khủng và tốc độ này căn bản làm cho người ta không kịp phản ứng, ngay cả thân hình trong mắt người ngoài cũng có vẻ mơ hồ.
Mà trong mắt Kế Duyên, cái gọi là “thế như sấm chớp” còn chẳng sánh bằng dùng chưởng quạt gió. Hắn lạnh lùng nhìn Vệ Hiên đang cấp tốc tiếp cận, nhìn biểu tình điên cuồng trên mặt cùng vẻ đỏ tươi sâu trong mắt gã. Người ngoài chỉ nhìn thấy Thiết Mạc tựa như phản ứng không kịp, đứng ngây ngốc tại chỗ, nhưng ngay sau đó.
“Bịch….”.
Thanh âm tựa như tiếng chùy đục lên tảng đá cứng vang lên, Vệ Hiên bay ngược ra ngoài với tốc độ còn nhanh hơn so với lúc xông tới….
“Ầm~” một tiếng, Vệ Hiên đập vỡ cửa chính của một tòa nhà đối diện, bay thẳng vào trong đó.
Kế Duyên thu hồi tay trái vừa xuất chưởng, tầm mắt đảo qua Vệ Hành đang kinh ngạc, rồi nhìn về phía Vệ Minh cũng đang sợ hãi.
“Là ai dạy cho các ngươi phương pháp hại người, thư văn ta lưu lại và Thiên Lục Thư chân chính ở đâu?”
“Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?”
Những lời này do Vệ Hiên nói ra. Lúc này y đã một lần nữa lao ra khỏi phòng ốc bị hư hại đối diện, trên trán có dấu vết tụ huyết. Mà những người Vệ gia khác, bất luận có phản ứng kịp hay không, cũng đều nhìn chằm chằm Kế Duyên.
Kế Duyên cười cười. Nếu Vệ Hiên không phải là hắc thủ sau màn trong suy đoán thì hắn cũng không cần giấu giếm nữa. Chỉ thấy dưới ánh trăng, Thiết Mạc vốn được coi là cao nhân công môn Đại Trinh, thân hình dần dần biến hóa. Chỉ trong hơi thở, hắn đã hóa thành một thanh sam tiên sinh, sắc mặt lạnh nhạt, tóc mai rủ xuống trên vai, trên búi tóc tản mạn có cây trâm mặc ngọc, một thân áo dài màu xanh, tay áo rộng, đây chính là bản thân Kế Duyên.
“Ngươi nói ta là ai?”
Vừa nhìn thấy Kế Duyên, một ít cao tầng của Vệ gia lập tức nhớ ra phương là ai, trong lòng tự nhiên sinh ra một ý niệm duy nhất, chính là ‘Chạy’.
“Bắt lấy hắn, bắt được người này có thể công lực đại tiến! Cùng nhau xông lên, tất cả đều xông lên!”
Vệ Hiên điên cuồng hét lớn, sau đó điên cuồng chạy ra ngoài. Thanh âm của y tựa như có ma lực. Rất nhiều đệ tử Vệ thị nghe vậy lập tức sắc mặt trở nên dữ tợn xông về phía Kế Duyên, ngay cả một vài người vốn muốn chạy trốn cũng như vậy. Chân chính chạy trốn chỉ có Vệ Hiên, Vệ Hành và không đến mười cao tầng của Vệ thị.
Trong đó duy nhất chỉ có Vệ Minh kiệt lực đè nén nỗi sợ hãi của mình. Vào thời khắc tâm tư chuyển biến nhanh chóng, y theo bản năng quỳ xuống đất.
“Xông lên!” “Bắt lấy người này!”
“Giết hắn đi! “Hút khô hắn!
Rất nhiều đệ tử Vệ thị cùng nhau nhào về phía Kế Duyên…
“Định…”
Chỉ một thanh âm nhàn nhạt vang lên, tất cả những người giương nanh múa vuốt đều đứng yên tại chỗ. Kế Duyên vung tay áo, một tờ giấy phù hình người bay ra, bên cạnh hắn có rất nhiều “mẫu hình người khác nhau” hóa thành một Kim Giáp lực sĩ khôi ngô.
“Tôn thượng!”
Lực sĩ hành lễ như bình thường, nhưng dư quang đã quét qua xung quanh.
“Bắt tất cả những người chạy trốn trở về; ngoại trừ Vệ Hiên ra, ngươi không cần phải quan tâm đến việc sống chết của những kẻ còn lại.”
“Lĩnh pháp chỉ!”
Trong nháy mắt tiếp theo sau khi Kim Giáp lực sĩ nói xong câu đó.
“Phanh…” một tiếng, mặt đất vỡ vụn, một đạo thân ảnh kéo ra kim ảnh cấp tốc đi xa.