– Tình huống thế nào?
Thượng Lưu Hoan trả lời:
– Hành tẩu Chu Diệu Hiển của Nhật Hành cung dẫn đầu trước đi rồi. Lục Đại chấp sự bay đi khắp bốn phương đoán chừng là triệu tập người ngựa rồi. Không thấy dấu vết của cung chủ Thi Khiếu Thiên cùng Hành tẩu Mạc Kiền Vân, hai người chắc còn ở đó.
– Tốt!
Trình Ngạo Phương vén váy phất tay áo:
– Đi!
Vèo vèo! Hơn mười người bay ra đỉnh núi, lao thẳng tới cung điện trung xu của Nhật Hành cung.
– Người nào?
Còn chưa tiếp cận Nhật Hành cung, liền nghe từ trên núi chỗ Nhật Hành cung truyền đến một tiếng quát to.
– Thi Khiếu Thiên! Bạn cũ giá lâm, còn không mau mau ra nghênh tiếp!
Tiếng cười của Trình Ngạo Phương vang dội thiên địa, một đạo ánh sáng màu tím rời tay, một thanh trường mâu màu vàng hiện lên ánh sáng màu tím mang theo tiếng sấm đánh ngang nhiên đánh thẳng tới đỉnh núi.
Gần như đồng thời, một đạo trường thương màu vàng hiện lên ánh sáng màu tím đột nhiên bắn ra từ trong cung điện.
Ầm! Thiên địa rúng động, một đạo sóng gợn gần như hữu hình khuếch tán, trong nháy mắt san bằng cả cả tòa Nhật Hành cung thành bình địa.
Hai món pháp bảo sau khi đột nhiên đụng nhau, song song chấn động tung bay trở về. Chỉ thấy trong bụi mù do cung điện bị phá hủy nháy mắt bốc lên đó, Thi Khiếu Thiên một thân cẩm bào phóng lên cao, đi theo phía sau còn có hai thị nữ.
Hai người gần như chụp lại pháp bảo bị đánh bay về cùng thời điểm, nắm ở trong tay. Hư không hai đạo mị ảnh, cấp tốc đụng vào nhau.
Nhất thương một mâu giằng co cùng một chỗ, một vớt lên một đè xuống, không ai nhường ai. Thi Khiếu Thiên vóc người khôi ngô cùng Trình Ngạo Phương dáng người đầy đặn bốn mắt nhìn nhau, quanh thân cuồn cuộn tuôn ra pháp lực đánh loạn.
Thi Khiếu Thiên gầm lên giận dữ:
– Tiện nhân! Ngươi muốn làm gì?
Trình Ngạo Phương cười khanh khách nói:
– Ngươi cái tên thất phu này, tự mình đoán đi!
Trên một ngọn núi khác, Nhật Hành cung Hành tẩu Mạc Kiền Vân mới vừa dẫn hai thị nữ bay lên không. Mộc Hành cung bên này có Trang Hữu Văn, Thượng Lưu Hoan cùng Bá Ngôn lập tức dắt tay nhau đánh tới.
Mạc Kiền Vân kinh hãi, nhanh chóng múa may một thanh trường đao ứng chiến, đồng thời quát:
– Các ngươi đi mau!
Nhưng mà đâu còn có thể đi được nữa. Mười mấy tên Hồng Liên tu sĩ đã phân nhau đánh về phía thị nữ của hắn cùng hai thị nữ của cung chủ Thi Khiếu Thiên. Phàm là người có thể bay lên không, lập tức xông lên vây công.
Trang Hữu Văn, Thượng Lưu Hoan, Bá Ngôn đã vây khốn Mạc Kiền Vân, trong nháy mắt đánh cho kẻ này luống cuống tay chân, cố hết sức chống chỏi.
Mấy thị nữ kia cơ hồ là chớp mắt liền bị trảm sát hết một người.
Thi Khiếu Thiên liếc mắt phải trái, dường như đã phản ứng được trở lại, quay đầu lại nhìn chằm chằm Trình Ngạo Phương, rống lên giận dữ:
– Tiện nhân! Ngươi và Thủy Hành cung cấu kết hại ta!
Trình Ngạo Phương chậc chậc một tiếng:
– Thi Khiếu Thiên. Đừng có làm như bản thân mình bị ủy khuất lớn lắm vậy. Ta và Đào bà bà tương giao nhiều năm, sao có thể nhìn ngươi khi dễ cháu gái của bà ta?
– Tiện nhân!
Thi Khiếu Thiên ngửa mặt lên trời điên cuồng gào thét, bạo phát ra lực đạo khó có thể tin, vung tay xốc thương đè trường mâu của Trình Ngạo Phương, ép cho Trình Ngạo Phương rớt xẹt xuống mặt đất như sao rơi.
Ầm! Mặt đất lở, núi khuynh đảo, sông đổi đường.
Khi hai người lần nữa bay lên trời. Pháp bảo trên tay đều không thấy nữa, bốn cánh tay quấn lấy với nhau. Khóe miệng Trình Ngạo Phương dính huyết, thảm hại bất kham, mười trảo như câu bấu chặc lấy song chưởng của Thi Khiếu Thiên không buông. Cặp chân thậm chí quấn lấy cặp chân của Thi Khiếu Thiên, giống như vòi bạch tuộc vậy, tóm lại chính là quấn chặt không thả.
Hai người pháp lực tương đương nhau xỉ, Thi Khiếu Thiên trong lúc nhất thời không làm gì được nàng, song song so đấu pháp lực để hao tổn không không, lật tới lật lui trên không trung.
Chung quanh từng tiếng hét thảm vang lên không ngừng, Thi Khiếu Thiên ý thức được nữ nhân này sở dĩ không ngại mạo hiểm ẩu đả quấn lấy mình, là vì muốn trì hoãn thời gian, tranh thủ thời gian cho những người khác.
Một vị Hồng Liên tu sĩ mới vừa chém rớt đầu của một thị nữ của Thi Khiếu Thiên có khuôn mặt đầy vẻ oai hùng, quay đầu nhìn lại, đột nhiên quơ đao cấp tốc vọt tới trợ giúp Trình Ngạo Phương một tay.
Liều chết quấn lấy Thi Khiếu Thiên, Trình Ngạo Phương dùng con mắt sáng thoáng nhìn, lập tức kêu lên thất thanh:
– Quan Thiếu, không được!
Quan Thiếu chính là Trấn Giáp điện điện chủ của Mộc Hành cung, cũng là trượng phu đời thứ tư của Trình Ngạo Phương nàng.
Nhưng mà sự nhắc nhở của Trình Ngạo Phương đã chậm mất rồi. Thi Khiếu Thiên trừng mắt nhướng lên, mặt đất sụp xuống phía dưới đột nhiên bắn ra một đạo ánh sáng màu tím, tốc độ cực nhanh, uy lực công kích cực mạnh, căn bản không phải là người như Quan Thiếu có thể ngăn chống.
– Phốc…
Ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm máu tươi điên cuồng, chiến giáp trên người Quan Thiếu tan rã.
Tu vi đến cảnh giới Tử liên, thường thì sẽ không mặc chiến giáp, bởi vì chiến giáp tứ phẩm trở xuống rất khó ngăn chống được đòn công kích của Tử liên tu sĩ. Mà tứ phẩm chiến giáp cũng không phải dễ dàng gì có được. Có thể tạo thành uy hiếp cho Tử liên tu sĩ thường thì cũng chỉ có người có Tử liên tu vi trở lên mà thôi. Do đó, chiến giáp tứ phẩm trở xuống mặc hay không mặc gần như không có gì khác biệt.
Ngay cả Trình Ngạo Phương cũng đều không tứ phẩm chiến giáp hộ thể, chiến giáp trên người Quan Thiếu liền có thể tưởng tượng được rồi. Bị tứ phẩm pháp bảo của Thi Khiếu Thiên công kích một đòn, lập tức tan rã.
Quan Thiếu bay lơ lửng trên không trung, chậm rãi cúi đầu nhìn về phía ngực bụng của mình. Lồng ngực xuất hiện một lổ thủng lớn, ngay trái tim cũng không còn nữa. Hai mắt chậm rãi nhắm lại, thân mình tàn phế vẩy ra vô số máu nóng, đập rạp về phía mặt đất.
Trong con mắt sáng của Trình Ngạo Phương đột nhiên hiện đầy máu, hai mắt trừng lên cực tròn, cực lớn.
Trường thương sau một đòn công kích trảm sát Quan Thiếu đột nhiên bắn tới, nhưng lại bị trường mâu từ mặt đất thoát ra trễ hơn một bước cản lại. Trình Ngạo Phương nổi giận nhìn thẳng về gương mặt cười gằn của Thi Khiếu Thiên.
– A…
Tiếng kêu thảm thiết của Mạc Kiền Vân vang lên, Thi Khiếu Thiên nhìn lại sắc mặt chợt biến, dùng hết toàn bộ khí lực vùng vẫy, mưu toan tránh thoát vòng kềm tỏa của Trình Ngạo Phương.
Nhưng Trình Ngạo Phương môi đã cắn ra huyết, chết cũng không thả, ánh mắt hận không thể lột da sống của hắn.
Trang Hữu Văn, Thượng Lưu Hoan cùng Bá Ngôn dùng nhau tiêu diệt xong Mạc Kiền Vân liền dắt tay nhau đánh tới. Thi Khiếu Thiên sắc mặt trắng bạch, lại quay đầu lại nhìn Trình Ngạo Phương cười gằn nói:
– Trước khi chết có thể kéo nam nhân của ngươi đệm lưng cũng không tệ, lại để cho con tiện nhân ngươi làm thêm quả phụ một lần nữa rồi…
Lời còn chưa dứt, Trang Hữu Văn dẫn đầu trước lắc mạnh đến bá một đao chém xuống đầu của hắn. (..)
—————