Bắp chân nói: “Hắn ta còn đau hơn con”.
“Đó là điều hắn ta đáng phải chịu”.
Trong khoảng thời gian này, Bắp Chân đi theo Thẩm Nguyệt, cái khác không học được nhưng lại học được cách làm việc có mục đích, ra tay đủ lưu loát. Vừa mới bắt đầu đã hung ác hệt như Thẩm Nguyệt, mắt cũng không chớp lấy một cái.
Thẩm Nguyệt và Bắp Chân cùng nhau sắp xếp lại thư phòng bừa bãi lộn xộn. Hai mẹ con nhặt từng trang sách bị xé rách trên mặt đất rồi xếp lại chỉnh tề gọn gàng, cá sấu nằm ở trong góc lặng lẽ bò ra, kéo lấy cái đuôi bò loạn khắp nơi.
Bắp Chân quay đầu nhìn nó, ngoắc tay với nó, nói: “Đến đây”.
Cá sấu giống như nghe hiểu, chậm rãi bò tới.
Bắp Chân giơ tay vuốt ve lưng của cá sấu.
Thẩm Nguyệt nhìn thoáng qua, mặc dù vẻ ngoài cá sấu rất hung dữ, nhưng ở bên cạnh Bắp Chân, nó lại vô cùng ngoan ngoãn. Cá sấu và bé con ở cùng với nhau, một hung hãn tàn bạo, một ngây thơ hồn nhiên, lại vô cùng hài hòa.
Thẩm Nguyệt thuận miệng hỏi: “Ngũ hoàng tử nhìn thấy nó rồi sao?”
“Thấy rồi”.
Thẩm Nguyệt mỉm cười, nói: “Thảo nào bị dọa thành dáng vẻ thế kia. Nếu hắn ta ra ngoài nói bậy thì phải làm sao bây giờ?”
Bắp Chân bình thản nói: “Hắn ta không dám”.
Thẩm Nguyệt nhíu mày: “Vì sao không dám?”
Bắp Chân ôm cá sấu nói: “Con đã dọa hắn là sẽ để Lai Lai chui vào trong chăn hắn ta”.
Thẩm Nguyệt nghe thấy lời của Bắp Chân thì không nhịn được bật cười, u ám phiền muộn trước đó bị quét sạch sành sanh. Nàng nhìn Bắp Chân ôm lấy cá sấu ngoan ngoãn vâng lời, đại khái trên người trẻ nhỏ đều có một loại linh tính trời sinh nào đó, vừa sinh đã hợp với vạn vật sinh linh.
Chỉ là tương lai khi bọn chúng lớn lên, linh tính này rồi cũng sẽ bị thói đời che khuất, bởi vì thế gian này vô cùng phức tạp.
Thẩm Nguyệt hi vọng tương lai Bắp Chân có thể giữ lại chút yên tĩnh và linh tính trong lòng này, cậu bé có thể ngây thơ và tốt bụng, nhưng không thể mù quáng.
Con cá sấu thân thiết với Bắp Chân chính là con mà Thẩm Nguyệt câu lên lúc trước, Bắp Chân đặt cho nó cái tên ‘Lai Lai’. Chỉ cần Bắp Chân gọi một tiếng, nó sẽ lập tức bò ra từ trong góc.
Cung nhân trong Thái Hòa Cung không biết thư phòng nuôi một con cá sấu như vậy.
Vốn dĩ hôm đó, sau khi dọa Ngũ hoàng tử là họ đã muốn thả nó về trong hồ nước. Nhưng nó bị thị vệ chém mấy nhát, mặc dù không chém nó bị thương nặng, nhưng vẫn tổn thương ngoài da.
Nếu cứ thả về trong nước như vậy, có lẽ vết thương sẽ trở nặng.
Nghe theo yêu cầu của Bắp Chân, Thẩm Nguyệt mới chữa trị cho cá sấu này. Ban đầu cá sấu này rất táo bạo, luôn phải buộc chặt miệng, không thể nới lỏng. Nhưng cuối cùng nó và Bắp Chân vẫn trở nên quen thuộc, dù sao Bắp Chân cho nó ăn lâu như vậy, có lẽ nó cũng cảm nhận được che chở và chăm sóc của bé con, dần dần trở nên ngoan ngoãn dễ bảo.
Thẩm Nguyệt thấy vết thương trên lưng nó đã hồi phục gần như hoàn toàn, hơi không đành lòng nói với Bắp Chân: “Có lẽ đêm nay con phải thả nó đi rồi”.