Khí thế này, sức lực đó, chân chính là chấn lên tận trời, làm cho người ngựa bên phía Nhật Hành cung trở nên biến sắc, không cách nào tưởng tượng tình hình người ngựa ở đối diện đánh giết tới như bài sơn đảo hải như thế nào, đã khiếp sợ rồi.
Yến Bắc Hồng ở trên cây từ xa xa, nghe động tĩnh ầm ĩ này liền vui vẻ cười ha hả:
– Sự đề chấn sĩ khí của lão đệ này quá tốt!
Nhật Hành cung bên này, Nam Trá trợn tròn đôi mắt, tiếp tục như vậy nữa không cần phải đánh nữa, hai vạn người ngựa bên này căn bản không chống nổi bị tinh thần của đối phương đánh hỏng. Một khi giao chiến, tất nhiên sẽ bị vỡ trận khi vừa bắt đầu, nhất định phải khống chế xu thế này, quay đầu lại quát:
– Lên!
Còn dư lại ba vị chấp sự có chút khiếp sợ, nhưng không thể không trơ đầu ra liên thủ tấn công.
– Cùng nhau lên!
Đào Quân Quân cũng sầm mặt quay đầu lại quát một tiếng. Thật sự là bên này bị bại quá khó coi rồi, không ngờ lại không người nào có thể qua được hai chiêu ở trên tay đối phương.
Sáu chấp sự của Trấn Tân điện lập tức liên thủ đánh ra, chín chấp sự của hai điện cấp tốc xông đến.
Hắc Thán vội vàng xông hướng về phía một bên, chín người nhanh chóng chuyển hướng đuổi theo, reo hò:
– Miêu Nghị tiểu tặc đừng chạy!
Mười người quần thảo tung chạy trước trận, nhìn tình hình dường như là Miêu Nghị đang chạy trốn. Người ngựa của trận doanh hai bên trong nháy mắt nín thở, trợn to mắt nhìn.
Đào Thanh Ly xem ra có chút lo lắng, hỏi:
– Có cần phái người trợ giúp Miêu điện chủ một tay hay không?
Tư Không Vô Úy ha ha cười nói:
– Cung chủ không khỏi quá coi thường vị Trấn Giáp điện điện chủ này của cung chủ rồi! Vị này đã từng đánh ra một thương liên tiếp tru diệt 10 vị Thanh Liên cửu phẩm tu sĩ. Chỉ khơi khơi có chín người thì nhằm nhò gì!
Quả nhiên, Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, thấy chín tên truy binh đã kéo thành một đường cong cong quẹo quẹo, Hắc Thán dưới người đột nhiên vẫy đuôi phóng ra xa mấy chục thước, trong khoảnh khắc quay đầu lại, bốn vó ra sức đạp chạy, tốc độ nhanh như một trận gió, đón chín người vọt tới, dùng đòn phản sát.
– A…
Một tiếng hét thảm, đầu của người chạy trước tiên lập tức rớt xuống dưới ngựa.
– A…
Tên thứ hai té ngựa.
Tên thứ ba, tên thứ tư…
Miêu Nghị ngựa nhanh thương cũng nhanh, không người nào có thể chịu nổi một đòn công kích của hắn. Hắn một đường giết trở lại, một đường có hàng loạt tiếng hét thảm thê lương, kẻ nào sau khi bị hắn sượt qua người thì liền rớt xuống ngựa.
Hai người phía sau sợ tới mức hồn phi phách tán, nhanh chóng quay đầu bỏ chạy về phía trận của mình.
Ầm ầm ầm!
Hắc Thán đột nhiên chợt tăng tốc độ, cấp tốc truy sát theo, cắm thẳng vào giữa hai cưỡi. Thương trong tay Miêu Nghị đâm trái vớt phải, lại có thêm hai tiếng hét thảm.
Trong nháy mắt đuổi vượt qua hai kỵ, Hắc Thán lại khẩn cấp vẫy đuôi nhảy một cái, trong khoảnh khắc quay đầu chạy vội trở về. Miêu Nghị dọc đường rút thương đâm bồi, móc ngược từng thi thể thu nhập vào trong nhẫn trữ vật.
Chín vị chấp sự phía Nhật Hành cung bị hủy diệt trong khoảnh khắc, xem mà khiến đại đa số người của Nhật Hành cung đều tâm kinh đảm hàn, chấp sự của mình bên này đều không chịu được một đòn công kích của người ta như thế, bọn chúng tôi làm thế nào chống đỡ được? Sĩ khí có thể nói là rớt xuống thung lũng trong nháy mắt.
Thủy Hành cung thì lại hò hét ầm ầm, cố hết sức châm chọc trào phúng.
Chỉ thấy Miêu Nghị thương vít một thi thể chạy về nhanh như tên bắn, giơ thi thể lên khiêu chiến:
– Nhật Hành cung chẳng qua cũng là như thế! Nam Trá lão tặc, Đào Quân Quân tiện nhân, vì sao lại rúc trong trận không dám ra, lại để cho thủ hạ của mình chết oan, có dám đi ra cùng ta quyết tử chiến một trận!
Lúc này đang là lúc sĩ khí có thể dùng, không thể đợi thêm nữa rồi, nhất định phải thừa dịp mọi người đầu óc cuồng nhiệt mà cổ động, chờ mọi người bình tĩnh lại thì coi như mệt nhọc vô ích rồi. Triệu Phi nhanh chóng truyền âm tỏ ý một tiếng với Đào Thanh Ly.
Đào Thanh Ly nhanh chóng múa may long đầu pháp trượng, đanh giọng hô to:
– Thủy Hành cung trên dưới nghe lệnh, đạp bằng Nhật Hành cung, giết!
Thấy Nhật Hành cung không chịu được một đòn công kích như thế, điện chủ các điện cũng phấn chấn tinh thần, trong nháy mắt vung tay hưởng ứng:
– Giết!
—————