Trong lòng Dương Khai khẽ động, lập tức cảm thấy bất an. Hắn không biết lúc mà Dương Bách nói là lúc nào, nhưng y đã dám hiện thân thì chắc chắn đã đạt được mục tiêu của mình.
– Bát đại gia….nực cười, chẳng qua chỉ như con kiến, vậy mà cũng dám tự xưng như vậy. Sư điệt, tuy ngươi không tồi, nhưng tầm nhìn không đủ sâu rộng. Hôm nay để sư thúc nói cho ngươi, cái gì gọi là thiên ngoại hữu thiên. Thực ra thế giới này không như những gì ngươi nhìn thấy, những thứ mà ngươi không hiểu còn nhiều lắm. Nhưng dù thế nào thì sư thúc cũng phải cảm ơn ngươi. Nếu không có dị quân đột khởi của ngươi, e là trận chiến ngày hôm nay cũng không có nhiều người chết như vậy. Không có người chết, sư thúc quả là phải hao tâm tổn trí đấy.
Thần thái Dương Bách ung dung, lơ lửng giữa không trung chậm rãi mà nói, bộ dạng không coi người trong thiên hạ ra gì, điên cuồng đến cực điểm.
Thần sắc Dương Khai khẽ động, kinh ngạc nhìn Dương Bách. Dương Khai nghe ra một vài tin tức không bình thường từ những lời mà y vừa nói ra.
Dương Bách biết được một vài bí mật ngoài thế giới này?
Không để hắn suy nghĩ sâu xa, Dương Bách bỗng nhiên gầm lên:
– Chúng Tà Vương hộ pháp!
Bá Thiên Lực Vương nhanh chóng bay về phía Dương Bách, không chút chần chừ.
Độc Vương, Quỷ Vương, Ảnh Vương, Thú Vương lại tỏ ra do dự, không biết nên lên hay không.
Dương Bách thản nhiên liếc nhìn họ, khẽ cười:
– Sao, các ngươi muốn chống lại mệnh lệnh của ta.
Độc Vương cười âm lãnh, mở miệng nói:
– Chủ thượng, ta chỉ muốn hỏi một câu, từ hôm qua đại chiến đến hôm nay, tại sao không thấy ngươi xuất thủ? Thánh địa tử thương không nhẹ đó.
– Bời vì ta muốn bọn chúng chết ! Không có người chết, ta làm sao đạt được mục đích của mình ?
Dương Bách đáp lại với vẻ tùy ý.
– Như vậy à.
Độc Vương gật gật đầu, đột nhiên ôm quyền nói:
– Chủ thượng, ngươi bảo trọng, bọn ta không chơi cùng ngươi.
Lúc trước bọn họ theo Dương Bách đến tấn công Trung Đô, vốn nghĩ muốn thay thế Trung Đô. Bây giờ nhìn thấy không có chút hi vọng nào, Dương Bách lại tuyệt tình vô nghĩa, đám Tà Vương này nào còn muốn ở lại?
Bọn chúng là người tư lợi, âm hiểm, giả dối, trung thành vinh nhục không có quan hệ gì tới bọn chúng.
Nói xong, Độc Vương, Quỷ Vương, Ảnh Vương cùng Thú Vương liền định rời đi. Dương Bách không để ý đến tử thương của thủ hạ, thì đương nhiên bọn chúng cũng không để ý. Chỉ cần mình còn sống thì mọi thứ đều không là gì.
Dương Bách cười lạnh:
– Các ngươi, không ai có thể đi! Hộ pháp!
Lời vừa dứt, bốn vị Tà Vương chuẩn bị rời đi bỗng dừng bước, thần sắc gian khổ đau đớn, cơ hồ như đang chống đỡ gì đó. Một lát sau, thần sắc dần dần dịu đi, bay đến bên cạnh Dương Bách, bao xung quanh y, thủ hộ chặt chẽ.
Đám cường giả của Bát đại gia đều biến sắc.
Dù không biết rốt cuộc bốn vị Tà Vương kia xảy ra chuyện gì, nhưng ai cũng có thể nhận ra Dương Bách dùng một thủ đoạn bá đạo khống chế chúng!
Cuối cùng Dương Bách đã có hành động, vung tay, một đạo năng lượng huyền diệu từ trong không trung kích sát ra, bao trùm cả Trung Đô.
– Ngăn y lại!
Dương Khai gầm lên giận dữ, cũng không cần biết động tác này của Dương Bách có mục đích gì nhưng bắt buộc phải ngăn động tác của y lại.
Ra lệnh một tiếng, tất cả Siêu Phàm Cảnh còn sức chiến đấu đều xông lên, nhằm thẳng vào Dương Bách và Lục Đại Tà Vương.
– Muộn rồi.
Dương Bách cười lớn,
– Ta đã hiện thân thì các ngươi có làm gì cũng vô dụng.
Vừa nói, máu tươi trong cơ thể của những người đã chết và trên mặt đất khắp Trung Đô đều tuôn chảy, thấm xuống đất. Từng cỗ năng lượng tối tăm xuyên xuống lòng đất tìm kiếm như những con giun.
Bỗng nhiên, thần sắc Dương Bách vui mừng, ánh mắt đổ dồn về một nơi, vung tay.
Máu tươi thấm xuống đất, toàn bộ đều đến nơi đó.
Khí tức tanh máu kinh thiên tràn ngập.
Địa Ma theo bên cạnh Dương Khai, thần sắc ngưng trọng, trầm giọng nói:
– Thiếu chủ, đây hẳn là huyết tế chi pháp.
Địa Ma cũng biết huyết tế, đương nhiên đã nhận ra một vài manh mối. Nhưng thủ đoạn của y và Dương Bách hơi khác nhau. Điểm giống nhau là đều phải có người chết, đều phải là máu tươi.
Những ngày này người của Thương Vân Tà Địa và Trung Đô chết vô số kể, máu tươi chảy ra như sông. Lúc này Dương Bách lấy máu tươi này huyết tế, có thể nói là tốn kém không nhỏ. Ma Ảnh Thánh Pháp của Địa Ma không thể so sánh nổi.
Dưới lòng đất truyền ra tiếng vang kích liệt, cả Trung Đô rung động.
Mọi người đều hoảng sợ.
Dương Ứng Hào bỗng nhiên như nhớ ra điều gì đó, kinh hô:
– Không xong rồi, chẳng lẽ thứ mà Dương Bách để ý tới là thứ dưới lòng đất?
– Dưới lòng đất có gì?
Dương Khai vội hỏi.
Dương Ứng Hào nói:
– Đây chỉ là chuyện ghi lại trong điển tịch của Bát đại gia, không ai chứng thực. Nghe nói dưới lòng đất Trung Đô có một địa mạch cực lớn, chính vì địa mạch này mà Bát đại gia ta mới luôn cắm rễ nơi đây. Không những Dương gia có ghi chép như vậy mà Thất đại gia khác hẳn là cũng có.
Thu Thủ Thành ngẫm nghĩ, gật đầu:
– Thực ta thì lão phu từng nhìn thấy trong điển tịch của gia tộc.
– Nhưng nghe nói từng có một thế hệ có ý đồ tìm địa mạch này, qua bao thế hệ, cuối cùng cũng thất bại. Chẳng lẽ thực sự có mà chúng ta vẫn không tìm thấy?
Thần sắc Mạnh Tây Bình khó coi.
Bát đại gia sống ở Trung Đô bao nhiêu năm, tuy có ghi chép về địa mạch nhưng lại không có duyên được nhìn thấy. Nhưng bây giờ Tà chủ Dương Bách lại tinh chuẩn phát hiện ra. Điều này khiến y hơi xấu hổ.
– Địa mạch?
Dương Khai nghiêm nghị.
Dương Khai đã từng nhìn thấy địa mạch, thậm chí còn hấp thu năng lượng trong địa mạch.
Năm đó ở ẩn đảo hải ngoại, có một địa mạch khô cạn, bị hắn hấp thu toàn bộ năng lượng còn sót lại, thực lực thăng tiến cực lớn.
Vậy mà dưới lòng đất Trung Đô có một địa mạch khổng lồ hoàn hảo không tổn hại gì. Nếu tìm thấy, người vào trong đó sẽ có được lợi ích không tưởng được.
– Mục đích của y tám phần là cái này.
Dương Khai khẽ gật đầu.
Dương Bách là Siêu Phàm tam tầng cảnh, đã đạt đến trình độ cực hạn của y. Muốn tấn thăng thực lực, phải mượn ngoại lực, mà năng lượng khổng lồ trong địa mạch này chính là lựa chọn tốt nhất của y.
Dù chỉ là suy đoán nhưng hẳn là đã gần đúng.
Home » Story » vũ luyện điên phong ( võ luyện đỉnh phong ) » Chương 591: Trung Đô địa mạch