Ninh Thư không chỉ bận rộn điều trị người bệnh, còn phải phòng ngừa bản thân bị tiếng nổ làm cho bị thương.
Mặt trận này sắp không trụ nổi rồi, chiến sĩ tử mạng ngày càng nhiều, chiến sĩ bị thương cũng càng nhiều thêm, vũ khí không tiên tiến như đối phương, chỉ có thể ôm quyết tâm liều chết hủy diệt kẻ địch, lấy mạng người để lấp đi.
Mặt trận không trụ được nữa rồi, sắp thất thủ, khổ sở tranh giành như vậy chẳng qua là vì muốn ngăn chặn ngày này.
Sức khỏe của lãnh đạo bị trúng đạn trước đó ngày càng không ổn rồi, vết thương bị nhiễm trùng nghiêm trọng, cho dù dùng thuốc tây kháng viêm cũng chẳng có tác dụng gì, Ninh Thư cố dùng thuốc mà cô đổi được trong cửa hàng hệ thống, nhưng đều không có tác dụng.
Vốn là vết thương rất nặng, hơn nữa lại ở hoàn cảnh ác liệt, lại không có điều kiện dưỡng thương, áp lực mỗi ngày đều rất lớn, tương lai của cả quân đội đều đặt trên vai hắn.
Lãnh đạo bảo Ninh Thư bất luận dùng biện pháp gì cũng phải giữ lại tính mạng cho hắn, bây giờ hắn không thể chết được, nhất định phải chịu đựng, chịu đựng tới khi có người tới trợ giúp, chịu đến khi cấp trên phát lệnh rút lui.
Cảm giác của Ninh Thư bây giờ vô cùng hỗn loạn, nếu như thuốc tây không được, hay là dùng thuốc đông y lão tổ tông để lại, Ninh Thư nghiền nát thảo dược tươi thoa lên trên vết thương của cấp trên, sau đó dùng vải xô bọc lại.
Hiệu quả của thuốc đông y rất ôn hòa, hiệu quả tuy chậm, nhưng dù gì cũng có thể làm ổn định vết thương của lãnh đạo, không tiếp tục chuyển biến xấu.
Những loại thảo dược này là Ninh Thư vẽ ra, nói ra hoàn cảnh sinh trưởng của chúng, Đường Chính phái cảnh vệ lên núi hái về.
Bây giờ Ninh Thư vô cùng vui mừng vì trong thế giới kia bản thân có thể theo thần y học y thuật, khiến những lúc cô đối diện với mọi việc đều có thể thoải mái mà ứng phó, những thứ học được luôn phát huy được tác dụng lớn.
Xử lý tốt vết thương của lãnh đạo, Ninh Thư lại vác hòm thuốc trở về lều vải, khắp nơi đều là người bệnh, trên người mang theo đủ loại vết thương, mỗi người đều mang theo khuôn mặt đau khổ tuyệt vọng.
Một mình Tiểu Đồng bận rộn, bắp chân nhỏ đều run rẩy, nhưng vẫn cắn răng kiên trì làm.
Người bệnh quá nhiều, Ninh Thư và Tiểu Đồng không được nghỉ ngơi mà liên tục chữa trị, đầu óc lúc nào cũng ở trạng thái lờ mờ, nhìn thấy vết thương gì, đầu óc còn chưa kịp phản ánh, trên tay đã cầm công cụ, hoàn toàn dựa vào bản năng của mình để làm.
Trên đỉnh đầu còn có tiếng không quân đang gào thét, chốc chốc ném hai quả xuống tới, thần kinh căng thẳng cao độ, mệt chết mất, mệt vô cùng.
Dưới tình huống như vậy, trong lòng Ninh Thư dâng lên một tâm trạng tuyệt vọng, không biết đến lúc nào mới có thể kết thúc, không biết một giây tiếp theo tính mạng của mình sẽ trôi về đâu.
Chiến tranh gây ra nhiều tổn thất về mạng người, tàn phá nền văn minh, hủy diệt tín niệm của con người.
Ninh Thư đang suy nghĩ đến mức đầu óc ngẩn ra, chợt nghe thấy người gọi cô: “Chúc Tố Nương.”
Ninh Thư không để ý, âm thanh kia lại vang lên một lần nữa, Ninh Thư lúc này mới phản ứng lại, quay đầu nhìn thấy Chúc Nghiễn Thu nằm trên ván, nhìn thấy trên đùi của hắn máu chảy ròng ròng, từng dòng máu thuận theo bắp chân chảy xuống.
“Chúc Tố Nương.” Giọng của Chúc Nghiễn Thu ẩn chứa sự đau khổ và sợ hãi.
Ninh Thư đi tới, sờ chân của Chúc Nghiễn Thu, Chúc Nghiễn Thu bị Ninh Thư đụng vào, đau đến mức dựa thẳng người lên thở một hơi, cả người toát mồ hôi hột.
Xương bắp chân của Chúc Nghiễn Thu gãy rồi, hơn nữa phía dưới đầu gối có một lưỡi dao thẳng tắp cắt qua, là bị dao chém vào trên đùi rồi.
Đẩy phần da thịt ra có thể nhìn thấy xương ở bên trong, máu tươi thuận theo vết rách ứa ra, nhìn vô cùng đáng sợ.
“Chúc Tố Nương, chân của tôi sẽ không sao chứ.” Giọng nói của Chúc Nghiễn Thu run rẩy, vừa đau lại vừa sợ.
Ninh Thư nhíu mày một cái, Chúc Nghiễn Thu đã làm gì, mà có thể khiến bản thân bị thương như vậy, Ninh Thư cầm kim khâu vết thương lại, sau đó rắc một chút thuốc cầm máu lên miệng vết thương rồi băng bó lại.
Dùng sợi dây nhỏ buộc mấy cây côn gỗ và chân lại với nhau, cố định trụ chân.
Chúc Nghiễn Thu hỏi Ninh Thư: “Chân của tôi sẽ không có vấn đề gì chứ.”
“Không biết, có lẽ có vấn đề, mà cũng có thể là không có vấn đề gì.” Ninh Thư xoay người đi làm, ngay cả lý do vì sao Chúc Nghiễn Thu bị thương cũng không muốn biết.
Chúc Nghiễn Thu đau khổ ôm chặt đầu mình, nhìn chân mình, trong lòng tràn đầy sợ hãi, khi lưỡi lê dưới phản xạ tia sáng của mặt trời, chém vào trên đùi của hắn, trong lòng hắn ngoại trừ sợ hãi ra thì chính là tuyệt vọng.
Chân của hắn, khát vọng trong lòng của hắn.
“Chúc Tố Nương.” Chúc Nghiễn Thu gọi về phía Ninh Thư đang bận rộn.
Ninh Thư không để ý hắn, nhiều người bệnh đang chờ cứu mạng như vậy, cô không rảnh mà ngồi nói chuyện phiếm cùng Chúc Nghiễn Thu.