Lão thái giám nghiền ngẫm ánh mắt bệ hạ bảo mình ra ngoài, lại nói: “Bệ hạ đã ngủ, bắt đầu từ hôm nay, ngươi đi vào gác đêm.”
Tô Tô: “Vâng”
Lão thái giám bắt đầu nói một ít việc cần chú ý, trên mặt Tô Tô trầm tĩnh, kỳ thật là không nghe, nàng không tới lấy lòng Đạm Đài Tẫn, không cần thiết nghe những thứ này.
Thấy Tô Tô “Thuần phục”, lão thái giám vừa lòng gật đầu, để Tô Tô đi vào.
Tô Tô xách theo đèn lưu li, bước vào Thừa Càn điện.
Đạm Đài Tẫn thích màu đen, màn trướng long sàng là màu đen, loại nhan sắc này được sử dụng khéo léo, trông còn rực rỡ hoa lệ hơn so với minh hoàng.
Tô Tô không thấy rõ người sau màn, nàng liếc mắt một cái thấy bên chỗ đạp chân long sàng có cái đệm đơn sơ trải ra.
Tô Tô đoán được hắn có tâm tư gì, một năm trước nàng ngủ ở trên giường, Đạm Đài Tẫn ngủ dưới giường, một năm sau chỉ ngược lại mà thôi.
Nàng buông đèn cung đình, thần sắc tự nhiên nằm xuống.
Có sao đâu, dù sao cũng tốt hơn so với lúc ở trên đường đến Liễu Châu. Mấy ngày trước, nếu muốn ngủ thì chỉ có thể ngồi xuống đất mà ngủ, bây giờ có chăn thơm đệm ấm, khá hơn nhiều so với lúc trước.
Nàng gối lên cánh tay mảnh khảnh, không quan tâm người trên giường đã ngủ hay chưa, nhắm mắt lại.
Tiếng roi xé gió đột ngột truyền đến, thân thể Tô Tô phản ứng rất nhanh, theo bản năng lăn một vòng, tránh đi roi.
Màn trướng màu đen mở ra, thanh niên huyền y đi chân trần đi xuống dưới.
Nửa năm không gặp, khí chất ở đuôi lông mày và khóe mắt hắn càng thêm lãnh duệ, dù sao cũng là người đã ra chiến trường, tuy tinh xảo xinh đẹp giống lúc trước, nhưng lại thêm vào không ít sát khí.
“Diệp Tịch Vụ, ngươi biết làm nô tỳ như thế nào không?”
Diệt hồn châu lệ trong lồng ngực nàng nóng lên.
Tô Tô quái dị liếc hắn một cái, đột nhiên hoài nghi, hắn tức giận là bởi vì nàng hoàn toàn bỏ qua hắn. Nếu lúc nãy đi vào nàng đá hắn mấy cái trước có lẽ có thể làm hắn vừa lòng chút nhỉ?
Nàng lưu loát bò dậy từ trên mặt đất: “Ta hầu hạ ngươi thay quần áo?”
Đạm Đài Tẫn không nói gì, sau một lúc lâu, hắn giang hai tay ra, lạnh lùng liếc nàng.
Tô Tô hiểu ý hắn, đi qua cởi áo cho hắn. Tô Tô biết Đạm Đài Tẫn đang nhìn nàng, nàng không ngẩng mặt, thô lỗ cởi xiêm y hắn như vặt lông cho gà.
Lúc cởi đến còn áo lót, móng tay nàng lướt qua ngực hắn, Đạm Đài Tẫn nhẹ nhàng run rẩy.
“Lỡ tay, xin lỗi. Cần ta giúp cởi quần không?”
“Ngươi nên tự xưng nô tỳ.”
“Dạ, cần nô tỳ giúp cởi quần không?”
“Biến đi!”
Tô Tô lãnh đạm liếc hắn một cái, buông tay ra.
Nàng cầm đèn cung đình, như sắp đi ra ngoài.
Thanh niên nắm lấy tay nàng, lạnh lùng nói: “Ngươi đang giận cô.”
Tô Tô dừng bước, Đạm Đài Tẫn tiếp tục nói: “Ngươi đang vì việc của Tiêu Lẫm mà canh cánh trong lòng, ngươi vì hắn, muốn giết ta.”
Nói xong câu cuối cùng, hắn cao giọng, nắm chặt tay nàng.
Tô Tô quay đầu lại, Đạm Đài Tẫn mím môi không vui, không chớp mắt nhìn nàng, chờ đáp án của nàng.
Tô Tô nói: “Đúng vậy.”
Sắc mặt Hắn lập tức lạnh xuống, dường như muốn nhảy tới bóp chết nàng.
Tô Tô nói: “Tuyên vương là người tốt, mặc dù y phải chết, cũng nên chết ở trên chiến trường, chứ không phải như vậy.”
“Thắng làm vua thua làm giặc, binh bất yếm trá.” Đạm Đài Tẫn lạnh giọng mở miệng.
Tô Tô nhìn chằm chằm hắn, đột nhiên cười cười, giống như hoài niệm cái gì: “lúc ấy Điện hạ cũng nói như vậy, cho nên ta không canh cánh trong lòng. Buông tay, không phải bảo ta cút sao? Làm đế vương, lật lọng là không tốt.”
Sắc mặt Đạm Đài Tẫn càng khó coi, sau một lúc lâu, buông lỏng tay nàng.
Hắn vuốt ve ngón tay mình, sắc mặt âm trầm nhìn thoáng qua bên ngoài.
Tô Tô mở cửa, một con hổ lớn dùng thân mình lấp kín cửa điện.
Là con hổ yêu kia.
Lão hổ này có thể biến lớn biến nhỏ, sau khi theo Đạm Đài Tẫn, thức ăn tất nhiên là đồ tốt, da lông óng ánh mượt mà, mở miệng lớn nhìn Tô Tô uy hiếp.
Ép nàng trở về.
Tô Tô kéo lông nó, mặt vô biểu tình rút một chiếc.
Lão hổ đau đến gào lên một tiếng, thiếu chút nữa cắn một ngụm, nó kiêng kị nhìn thoáng qua trong điện, cuối cùng chỉ dám dùng một móng vuốt đẩy Tô Tô về.
Tô Tô lại nhân cơ hội rút một chiếc râu của nó.
Lão hổ: “…”
Tô Tô quay trở về, người nọ trên giường lạnh như băng nói: “Không phải đi rồi sao, trở về làm gì. Cô không giống điện hạ của ngươi, là người tốt. Ngươi còn dám trêu chọc cô, cô không ngại để ngươi nếm thử…”
Tô Tô không để ý đến hắn đang âm dương quái khí, nàng xốc màn trướng huyền sắc lên, liếc mắt một cái thấy thiếu niên đang ngồi khoanh chân.
Có lẽ là không nghĩ tới nàng to gan như vậy, Đạm Đài Tẫn còn chưa kịp thu lại vẻ châm chọc trên mặt.
Khi Tô Tô bỗng nhiên để sát mặt vào hắn, biểu tình hắn cứng đờ, đồng tử đen nhánh ngưng trụ. Nàng cúi gần như vậy, phảng phất như chỉ cần tiến lên phía trước một chút, môi sẽ đụng tới mặt hắn.
“Ngươi…” Đạm Đài Tẫn theo bản năng muốn lui về phía sau một bước.
Hắn vừa nói một chữ, hai tay đột nhiên bị Tô Tô trói lại.
Tô Tô dùng hai chiếc râu hổ rắn chắc trói hai tay hắn lên.
Tất cả việc này phát sinh trong chớp nhoáng, chờ lúc Đạm Đài Tẫn tức giận muốn gọi Dạ ảnh vệ đi vào, bỗng nhiên bị Tô Tô đè ở trên giường, một tay nàng che môi hắn lại, giữ cằm hắn.
“Suỵt, đừng nói chuyện, nếu không ta đánh ngất ngươi.” Nàng phiền chán nói: “Hoặc là ngủ, hoặc là ta đánh ngươi một trận, rồi ngươi đi ngủ.”
Đôi chân thon dài của thiếu nữ đè lên đùi hắn.
Tóc đen rơi xuống, xõa lên nửa ngực trần trụi của hắn.
Tô Tô nhìn hắn chằm chằm.
Không biết sợ chết hay là do cái gì khác, Đạm Đài Tẫn nhất thời không hé răng.
cổ hắn dần dần nhiễm màu đỏ, đôi mắt vẫn lạnh lùng nhìn Tô Tô.
Trong lòng Tô Tô rất tức giận, nhắc tới Tiêu Lẫm nàng chỉ hận không thể đem hắn thiên đao vạn quả, chỉ là bây giờ không phải thời cơ. Nàng rất rõ ràng nên lấy cái gì làm trọng.
Nàng nghĩ thầm, không thể giết hắn, nhưng làm cái khác thì có thể.
Vì thế nàng dứt khoát vươn tay, hung hăng véo một cái ở trên eo hắn.
Đạm Đài Tẫn kêu lên một tiếng, trong ánh mắt nhiễm ra hơi nước.
Ngay cả đuôi mắt cũng hiện lên màu hoa đào nhợt nhạt, hắn giật giật tay, đáng tiếc lông hổ quá vững chắc, so dây thừng càng mềm dẻo hơn. Đạm Đài Tẫn hơi cuộn tròn thân thể, dường như rất khó chịu.
Thấy bộ dáng này của hắn, cơn tức trong lòng Tô Tô cuối cùng cũng vơi một chút.
Chỉ có Câu Ngọc cảm thấy không thích hợp, nó hồ nghi nhìn mắt Đạm Đài Tẫn.
Trên ngực thanh niên ngực có tầng mồ hôi, ngón tay nắm lại.
Không giống như rất đau…
Đối với người như Đạm Đài Tẫn mà nói, đã từng bị đánh là chuyện thường ngày, có cái đau nào mà chưa từng trải qua? Làm sao có thể bị Tô Tô hung hăng nhéo một chút đã biến thành như vậy.
Nhưng hắn rũ mắt nên Câu Ngọc cũng không biết cảm xúc hắn là gì.
Hết chương 59!