Nàng rất thản nhiên đáp lại khiến mấy người hầu dưới kia cười thầm.
– Nhóc con! Gan nàng lớn thật đấy
Chàng cười nhẹ lấy tay nhéo má nàng.
– Bớt động tay chân đi coi chừng ta xé luôn cả ngươi đấy.
Nàng tiện tay cầm quyển sách đập vào tay chàng. Phong Lan Thần cũng thấy nàng nhăn mặt thì bỏ ra luôn sai người dọn dẹp bãi giấy này.
Haizz! Vương hậu là tiểu tổ tông nghịch nhất mà bọn họ từng thấy.
– A Thần! Ta đói rồi.
nàng lại bắt đầu lên cơn gọi chàng rất thân mật. Mỗi ngày nàng tránh chàng như tránh tà hôm nay đột nhiên dính lấy không buông hay lại có trò gì mới.
– Truyền thiện.
Chàng chỉ lạnh băng ra lệnh hai chữ đám người hầu đã hiểu ý lập tức xuống Ngự Thiện Phòng thông báo mang đồ ăn lên. Đồ ăn vừa đặt lên bàn nàng chỉ nhìn không động đũa.
– Chẳng phải nàng kêu đói sao? Mau ăn đi.
Phong Lan Thần nói rồi cầm lấy đũa gắp thức ăn giúp nàng. Giây tiếp theo nàng nhanh như cắt chui vào lòng chàng ngồi.
– A…
Nàng hành động như một đứa trẻ làm nũng cha mẹ mở miệng ra đòi ăn. Đám người hầu ở dưới được một phen hết hồn Vương hậu hôm nay trúng tà sao?
Phong Lan Thần cũng thuận theo đút nàng từng chút một nàng vừa ăn vừa đọc mấy cuốn tiểu thuyết cổ đại.
Mọi người hầu trong điện nhìn nhau trao đổi bằng ánh mắt ý muốn nói hôm nay nàng bỗng đổi tính mai chắc mưa to mất. Đã thế còn bắt vương thượng đút đồ ăn nữa hay là bị ma nhập.
– Phong Lan Thần.
Nàng bỗng nhiên gọi tên chàng.
– Có chuyện gì?
Chàng dừng động tác lấy khăn lau miệng giúp nàng.
– Cõng ta đi xem tuyết đi.
Nàng nói rồi vứt luôn cuốn tiểu thuyết nhàm kia lại quay sang nhìn chàng. Phong Lan Thần lúc này thấy hơi nghi hoặc nên lấy tay sờ vào trán nàng.
– Chàng làm gì vậy?
Nàng đưa ánh mắt lên nhìn chàng.
– Xem nàng có sốt đến ngốc rồi không?
Chàng có sợ như nào cũng chẳng thấy trán nàng nóng cơ thể rất bình thường.
– Ngươi lại đây.
Nàng vẫy tay ra hiệu cho chàng cúi xuống thấp hơn một chút chàng ngoan ngoãn nghe theo. Tiếp sau đó nàng vòng tay qua cổ chàng để hai người chạm trán vào nhau. Chàng lúc này rơi vào thế bị động khác xa ngoài tưởng tượng.
– Bổn cung rất khỏe… có sốt chàng ấm đầu thôi.
Nàng chạm vào trán chàng một chút rồi bỏ ra. Mọi người hầu bên dưới trò tròn mắt cười thầm.
– Nương tử…hôm nay chủ động như vậy là có ý gì đây?
Nàng càng chủ động lấn tới lớp vỏ bọc cuối cùng của chàng sắp không đỡ nổi rồi.
– Không có ý gì…mau cõng ta đi xem tuyết đi.
Nàng bắt đầu học lỏm cái bộ dạng nũng nịu này ở đâu ra vậy? Hình như là từ Thẩm Huyên. Ở cạnh nàng ta một thời gian tính tình lạnh nhạt của nàng dần thay đổi ngay cả nàng cũng sắp không nhận ra mình rồi.
Sau đó chàng cõng nàng đi khắp hoàng cung ngắm tuyết rơi mặc dù thời tiết lạnh nhưng không thể xoá đi sở thích ngắm tuyết của nàng.
…- Hết chương 59-…