Tiêu Bố Y trong lòng chợt động, người vừa cúi xuống đã lăn người tới. Dương Đắc Chí đã nắm lấy cái nồi lớn, dùng sức ném qua.
Hai người phối hợp liền lạc, Tiêu Bố Y che khuất cái nồi, ba người ở phía sau đuổi giết chợt không thấy Tiêu Bố Y nữa, đang nghi hoặc, thì đột nhiên thấy một vật gì đó đen đen lớn lớn đang nhằm mặt mình bay tới.
Hai người bên cạnh lách người tránh được, nhưng người ở chính giữa thì hét lớn một tiếng, một đao chém tới.
Hắn ỷ vào người cao lực lớn, lực cánh tay mạnh mẽ, đao pháp tinh chuẩn, một đao bổ mạnh vào trên cái nồi, nhưng trong khoảnh khắc chém ra kia mới cảm giác thấy không ổn.
“Cảng” một tiếng vang lên, cái nồi lớn vỡ tung, nước sôi ào ào xối ra ngoài, đa phần đều bắn vào trên người của tên sát thủ nọ.
Nước đang vốn hầm thịt sôi sùng sục, lại xối lên trên người nọ. Người nọ lập tức hét thảm một tiếng, ngã lăn ra mặt đất, liên tiếp lăn lộn.
Tiêu Bố Y cũng đã phối hợp cùng Dương Đắc Chí, lập tức chạy trốn, không nghĩ tới hai người mới chạy được hai bước, Dương Đắc Chí đã đẩy mạnh Tiêu Bố Y ra, hai người tách ra hai bên.
Một thanh trường đao bổ thẳng vào giữa hai người, chỉ kém một chút mà thôi.
Dương Đắc Chí nhĩ lực rất tốt, trong khoảnh khắc này nghe ra người phía sau đã đuổi tới sau lưng, nên ra sức đẩy Tiêu Bố Y ra.
Mấy người này là cao thủ chân chính, hơn nữa còn có khinh công? Tiêu Bố Y nghĩ tới đây trong lòng liền rùng mình, nhìn cũng không thèm nhìn mà bổ đao về phía sau.
Hắn trong chớp mắt, đã cảm thấy hai người áo đen đã đuổi tới sau lưng, một người chém Dương Đắc Chí, còn đao của người kia thì đang bổ về phía mình.
Tiêu Bố Y tránh không kịp, mắt trợn tròn, đao thế không biến, thành thế lưỡng bại câu thương. Tuy không biết là ai muốn chém chết mình, nhưng cho dù chết, hắn cũng phải kéo theo tên này!
Người nọ lại không liều mạng, trường đao chợt chuyển, chợt thu hồi lại, ngăn trở đao của Tiêu Bố Y đang chém tới.
“Cảng” một tiếng vang lên, hoa lửa bắn ra bốn phía.
Tiêu Bố Y ngẩn ra, muốn thu đao chém tiếp, người nọ lại cười lạnh một tiếng, tay khẽ lật, trường đao vòng lại vậy mà đã ngăn được đao của Tiêu Bố Y, thuận thế lia đao tới, mũi đao vẽ một vòng đâm vào ngực của Tiêu Bố Y!
Một chiêu này hết sức khéo léo, cái kiểu đánh mạnh chém mạnh như Tiêu Bố Y thì còn xa mới có thể sánh bằng.
Dương Đắc Chí mặt mày thất sắc, muốn vọt tới cứu mạng, lại bị người đối diên tung ra mấy đao bức lùi, dưới tâm thần bất ổn cánh tay đã bị trúng một đao, tuy không nặng, nhưng cũng đã gấp đến mắt đỏ hồng lên.
Tiêu Bố Y chưa từng biết đao pháp còn có chiêu số xảo diệu như thế, nhưng đây cũng không phải là lúc hắn nghiên cứu sự biến hóa, khi tính mạng như chỉ mành treo chuông, thì buông tay rời đao, người lùi lại một bước.
Tiếng “leng keng” vang lên, trường đao của Tiêu Bố Y đã rơi trên mặt đất.
Trường đao của người nọ đâm tới chỉ cắt trúng vạt áo của Tiêu Bố Y, nhưng cũng không dừng bước mà tiến tới một bước, tay trở gấp, ánh đao lại lóe lên, nahừm cổ của Tiêu Bố Y mà chém tới.
Tiêu Bố Y lui lại một bước, liền hạ người xuống, một tay vuốt xuống ống quần. Lúc này thế lùi đã hết, tránh cũng không thể tránh nữa, răng liền cắn chặt, cánh tay trái đưa ra ngăn cản, quyền phải đánh ra.
Cánh tay của hắn khẳng định là đỡ không nổi một đao này, đúng là trước khi chết, cũng muốn kiếm chút tiền vốn.
Người nọ trong mắt hiện ra vẻ tàn nhẫn cùng chế nhạo, lần này nếu không tránh né, thì chịu một quyền của Tiêu Bố Y cũng không hề gì, nhưng một đao này đi xuống, thì cánh tay lẫn đầu của Tiêu Bố Y đều bị một đao này của hắn chặt rụng.
Dương Đắc Chí nổi giận gầm lên một tiếng, một quyền đánh ra, đánh thẳng vào bên hông thanh trường đao của người nọ, mu bàn tay của hắn trong chốc máu tươi ròng ròng, nhưng cũng ngăn được một chốc, rồi nhân cơ hội đảo người qua bên chỗ của Tiêu Bố Y.
Nhưng hắn vẫn là nước xa không cứu kịp lửa gần, nhận thấy đã cứu chưa kịp nữa, huống chi hắn tới cũng là chịu chết mà thôi, nhưng Dương Đắc Chí cũng không quản nhiều.
Đột nhiên Dương Đắc Chí dừng bước, trong mắt tràn đầy vẻ sửng sốt.
Một đao của người nọ khi bổ trúng cánh tay của Tiêu Bố Y, chợt “đinh” một tiếng lại rơi xuống. Một đao của hắn còn chưa kịp bổ trúng Tiêu Bố Y, thì đã bị một quyền của Tiêu Bố Y đánh trúng ngay ngực.
Nắm đấm của Tiêu Bố Y mặc dù cứng, nhưng cũng không thể một quyền giết địch.
Chỉ có điều người nọ chịu một quyền, thì trường đao đã rơi xuống, trong mắt chợt hiện ra thần sắc cổ quái, Tiêu Bố Y cũng không do dự, một cước đá ra.
Người nọ không né không tránh, bị một cước của Tiêu Bố Y đá ngã lăn ra đất, dãy dụa vài cái rồi không nhúc nhích nữa, cứ như vậy mà chết đi!