Chu Ngân Sa nói.
Sau một hồi nghe ba người Thất công chúa, Hàn Lam Nguyệt và Diệp Liên Hoa dặn dò thì Hạ An Vân cũng thuận ý mà lên đường.
” Muội đi rồi sẽ về nhanh thôi, có món ngon cũng đừng ăn hết phần của muội đó. ”
Cổ xe ngựa từ từ lăn bánh, Hạ An Vân chồm người ra cửa sổ mà tươi cười vẫy tay với các cô, quả là nụ cười của một thiếu nữ, vừa rạng ngời xuân sắc vừa hồn nhiên đến yêu đời.
Bây giờ trời đang dần về chiều, những ánh nắng cuối cùng của ngày cũng sắp tàn đi, Hàn Lam Nguyệt cùng Diệp Liên Hoa và Chu Ngân Sa quay bước trở vào trong, để lại sau lưng họ là một luồng gió chiều ảm đạm thổi tới cuốn theo vài chiếc lá khô bay lên tán loạn, khung cảnh nhìn thật có chút tang thương, như thể đang dự báo một chuyện chẳng lành sắp sảy ra!
Trên đường đi, xe của Hạ An Vân vừa ra khỏi cổng thành, khi đi đến khúc đường có hơi vắng vẻ một chút thì liền gặp rắc rối.
Từ đâu bay ra rất nhiều sát thủ đã mai phục sẵn từ trước, bọn chúng bắt đầu bao vây cổ xe ngựa, binh lính hộ vệ cũng lập tức vào thế chiến đấu, một nhóm bảo vệ chủ tử còn một nhóm chiến đấu.
Đám hắc y nhân không nói gì ngoài việc để ý vào chiếc lệnh bài treo trước xe ngựa, xong chúng lại nhìn nhau gật đầu một cái rồi tất cả cùng xông lên.
Hạ An Vân từ lúc nghe bên ngoài có tiếng binh lính rút kiếm là đã biết mình đang rơi vào tình thế nguy hiểm, cô và hai nha hoàn sợ hãi ôm nhau ngồi bên trong, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, nước mắt Hạ An Vân bất giác rơi xuống từng giọt từng giọt, cả người cô run lên bần bật.
Là cướp sao? nếu vậy thì chờ bọn chúng cướp đồ xong rồi sẻ đi thôi, chắc sẽ không sao đâu!
Suy nghĩ đó vừa dứt thì bức rèm cửa trước mặt bị một tên hắc y nhân chém một nhát toát ra làm hai, ba người trong xe hoảng loạn hét toáng lên.
,, Xoẹt,, xoẹt,, hai nhát kiếm nữa lại vung lên, máu tươi bắn hết lên mặt của Hạ An Vân, hai nha hoàn đó ngay lập tức ngã gục xuống.
” Đừng, ngươi muốn lấy cái gì thì lấy đi, ta đưa hết cho ngươi…! ”
Hạ An Vân cởi bỏ hết trang sức bằng vàng trên người xuống rồi sợ hãi ném đến trước mặt tên đó, Hắn nhìn đống trang sức xong lại nhìn đến cơ thể của Hạ An Vân.
Thấy ánh mắt dâm dục đó của tên hắc y nhân càng làm sự sợ hãi và bấn loạn của Hạ An Vân tăng lên gấp mười lần.
” Cứu ta, người đâu….! ”
Hạ An Vân bất lực hét lên, nhưng tiếng binh đao đã im bậc, những binh lính bên ngoài đã bị bọn người kia giết sạch!
” Ngươi không được qua đây ”
” Ta…ta là người của Dực vương phủ, chiến thần vương gia là phu quân của ta ”
” Nếu ngươi…ngươi dám động đến ta, thì chàng tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi! ”
Tên thích khách Nghe rồi không những không sợ mà còn hung hãn hơn, hắn trợn mắt tức giận lôi Hạ An Vân ra khỏi xe ngựa rồi ném mạnh cô xuống đất.
” Cầu xin các người hãy tha cho ta đi, các người cần bao nhiu tiền ta đều có thể cho.”
” Chỉ cần các người buông tha cho ta thôi ”
Hạ An Vân khóc sướt mướt chắp tay quỳ dưới mặt đất mà van xin tên kia.
Nhưng hắn thì không một chút mảy may để ý lời van xin của nữ tử tội nghiệp trước mắt mà đưa tay cởi y phục của mình xuống, những tên bên cạnh cũng tiếng đến giữ chặt Hạ An Vân lại.
Cô chỉ có thể lắc đầu van khóc trước hành động của bọn họ, cảm giác bản thân rơi vào đường cùng những lại không có một người giúp đỡ khiến cho cô như rơi vào tận cùng của nỗi tuyệt vọng.
Tên kia dần tiến lại chỗ cô, rồi một tiếng thét vang vọng như xé tan màn đêm vang lên.
” ĐỪNG MÀ!!!…”
– ————-