Đại hôn của bọn họ phải như thế. Em phải được tung hô, được đón chào và yêu mến như thế. Năm đó vào dịp mừng thọ phụ hoàng, em đã dùng cách của em, tặng hắn một biển cờ hoa. Giờ đây hắn dùng cách của mình, tặng lại em một trời đỏ thắm, rước em về nhà.
Đến lúc này thì Ngọc Huyên quay sang ôm chầm lấy Khung Dực rồi bật khóc.
Khung Dực cũng vội vàng ôm lấy y, đoạn vỗ về:
“Sao lại khóc rồi? Ngày vui mà, ngày vui, đừng khóc.”
Ngọc Huyên vẫn giấu mặt trong lồng ngực của anh, lúc gật, lúc lại lắc đầu.
Anh không biết, y đang rất nhớ cha.
Mười sáu năm trước, lúc tiễn y lên đường sang Đại Thương, cha đã ôm y vào lòng thật chặt. Khi ấy, Ngọc Huyên đã hỏi:
“Cha, có phải con cần trộm được bí quyết thuần mã của Đại Thương không?”
Cha đã im lặng vài giây, sau đó khẽ thì thầm, vòng ôm vẫn siết chặt:
“Cứ chân thành thôi, con à. Cứ chân thành thôi.”
Ghi nhớ câu nói đó, Ngọc Huyên năm mười hai tuổi lên đường sang địch quốc làm con tin với một trái tim trong veo, chân thành yêu thương, chân thành đối đãi mọi người.
Mười sáu năm sau, sự chân thành ngây thơ thuở ban đầu đó đã hóa thành triệu triệu cờ hoa, triệu triệu lời chúc phúc ngày hôm nay.
Và cả một nền hòa bình quý báu.
Hoàng cung cũng thế, lụa đỏ, cờ hoa ngập trời.
Từ giây phút đặt chân bước vào cung, Ngọc Huyên đã vô cùng xúc động. Y luôn siết chặt tay Khung Dực, tay kia chốc chốc lại đưa lên chùi nước mắt.
Khung Dực cho người mang hành lý vào trong, Trác Quân thì được đưa về cung tắm rửa, nghỉ ngơi sau quãng đường dài. Khi chỉ còn hai người bọn họ, Khung Dực quay lại nhìn Ngọc Huyên, sau đó chìa tay ra rồi cười:
“Đi nào, đi gặp cả nhà thôi.”
Ngọc Huyên vội nắm lấy tay hắn, đoạn mỉm cười: “Vâng.”
Hai người bọn họ nắm tay nhau, cùng bước về phía cổng tây Trích Nguyệt.
Bên hông tường thành, dưới một khoảng rừng xanh um, xung quanh là cỏ hoa đầy ắp, ba ngôi mộ được xây bằng đá trắng nằm đó, yên bình và lặng lẽ. Từ chỗ này có thể nhìn ra khúc sông Vạn Kiếp đang chảy hiền hòa.
Khung Dực phất tay cho binh lính gác mộ lui ra hết, đoạn kéo tay Ngọc Huyên đến trước ba ngôi mộ kia, hí hửng khoe:
“Phụ hoàng, đại ca, tam đệ, con đã đem được người về rồi đây này!”
Ngọc Huyên từ từ quỳ xuống, dùng bộ lễ cha con của Kinh Lạc mà dập đầu trước Khung Vũ, Khung Tuấn và Tiểu Huyền rồi nghẹn ngào thưa:
“Phụ hoàng. Đại ca. Tiểu Huyền…”
“Ngọc Huyên về rồi.”
Đêm đó, Khung Dực cho làm một bữa tiệc. Hắn lệnh hạ nhân bày bàn tiệc ngay ngoài vườn sau của hoàng cung, dưới tán những gốc táo lâu năm, giờ đang kết hoa từng chùm từng chùm dày kín. Cây táo vốn không cao, thế nên khi đặt bàn tiệc dưới gốc táo, ngồi vào ghế, ngẩng đầu lên đã có thể thấy hoa trên đầu, nghe hương hoa thơm nhè nhẹ, bảng lảng.
Đèn đuốc thắp lên lung linh, mở ra một không gian vô cùng ấm áp, trái ngược với những buổi yến tiệc xa hoa trước đây mà Trích Nguyệt thường tổ chức trong đại điện.
Khi Ngọc Huyên nắm tay Trác Quân bước ra khu vườn ấy, y sững người.
Có Kỷ Phong, Lăng Kỳ Anh, Đinh Đại Đồng, Bàn Minh Sơn và phu nhân là Đại soái Nguyễn Giang. Còn có Kháp Tư cùng phu nhân, một số bá tánh Khúc Băng ngày xưa y thân thiết.
Tất cả mọi người đều đang chờ y, mỉm cười đợi y bước vào.
“Chỉ có bằng hữu thôi.” Khung Dực dịu dàng nắm tay y, dắt y bước đến ngồi bên cạnh hắn.
Một lần nữa, Ngọc Huyên lại xúc động đến ứa nước mắt.
Cái xúc động thứ nhất là, Khung Dực sợ y nhớ nhà, cố tình bày bữa cơm quây quần theo kiểu Kinh Lạc, tất cả mọi người đều chung mâm chứ không ngồi riêng theo bối phận như kiểu Đại Thương. Điều tinh tế đó khiến Ngọc Huyên vừa vui, vừa cảm động.
Cái xúc động thứ hai chính là câu “chỉ có bằng hữu thôi” mà Khung Dực nói. Nó thiếu mất một phần, đó là “gia đình”.
Gia đình của anh, giờ chỉ còn là ba ngôi mộ ngoài kia.
Ngọc Huyên nhoài người qua nắm lấy tay Khung Dực, nhẹ nhàng đưa lên môi hôn.
“Bây giờ, em và Trác Quân là gia đình của anh rồi.”
Khung Dực nhìn y cười, gương mặt hơi đỏ, không biết là do rượu táo hôm nay ngọt quá, hay do ánh nến đêm nay ấm quá.
Hai năm cô độc trên thảo nguyên, tám năm cô độc trong Trích Nguyệt, bây giờ nhẹ nhàng khép lại.
Từ hôm nay, đêm từng đêm, hắn sẽ có người bên gối. Ngày từng ngày, hắn sẽ có người bầu bạn, sẻ chia, cùng nhau gánh vác non sông này, cùng nhau nuôi dưỡng Trác Quân nên người.
Khung Dực ngồi thẳng dậy, hắng giọng vài cái như đang chuẩn bị nói ra một điều gì hệ trọng. Hắn từ từ đứng lên, gật đầu ra hiệu với Kỷ Phong một cái. Người huynh đệ bao năm qua lập tức hiểu ý, nở một nụ cười rạng rỡ trên môi rồi đi đến bên cạnh họ. Trên tay hắn là một chiếc khay nhỏ bằng bạch ngọc, trên khay đặt hai món đồ.
“Ngọc Huyên.” Khung Dực trịnh trọng nhìn y rồi chỉ vào khay: “Đây là rượu dâu rừng chính tay ta ủ từ năm ngoái. Rất ngọt. Còn đây là bánh mật ong ta nướng… Ờm, thật ra cũng có Kỷ Phong và trù phòng giúp một chút… Vẫn còn nóng đó!”
Ngọc Huyên đứng dậy nhận lấy chiếc khay trên tay Kỷ Phong, nửa vui sướng nửa ngỡ ngàng.
“Đây là…”
Khoan đã… Bánh nóng? Rượu ngọt?
“Hoan hô!”
“Nhận rồi, nhận rồi!!!”
Cả bàn tiệc ồ lên, vỗ tay chúc mừng rồi đồng loạt nâng chén và gọi tên Khung Dực liên tục. Lăng Kỳ Anh, Kỷ Phong, Đinh Đại Đồng và Kháp Tư còn dùng ly rượu gõ xuống mặt bàn rầm rập, sau đó tăng dần nhịp điệu, tận đến khi mặt bàn rung lên bần bật còn Khung Dực thì vừa xua tay vừa cười sung sướng mới thôi.
Ngọc Huyên đứng đó cầm chiếc khay ngọc, mặt đỏ như gấc, trong khi Trác Quân lại chẳng hiểu mô tê gì.
“Vậy… bài hát Vương Đô đó…” Mãi sau, y mới ghé vào, nhỏ giọng hỏi Khung Dực.
Khung Dực kéo y ngồi xuống ghế, rót cho y ly rượu dâu rừng, bẻ cho y miếng bánh mật ong còn tỏa khói, sau đó tủm tỉm cười bảo:
“Là bài hát cầu hôn.”
Ngọc Huyên ồ ra một tiếng, đoạn đưa tay xắn miếng bánh đưa lên ăn thử.
“Vậy binh sĩ Đại Thương cũng phong lưu quá nhỉ? Bài hát hành quân, đi tới đâu cũng hát cầu hôn người ta!” Ngọc Huyên trêu hắn.
Khung Dực lập tức lắc đầu quầy quậy rồi đính chính ngay:
“Bọn họ thì hát để trêu ghẹo và tán tỉnh thôi, chứ chồng của em là thật lòng đó!”
“Nào nào tân lang tân nương, đừng mải rủ rỉ rù rì với nhau như thế chứ!” Kháp Tư ở bên kia bàn chợt hô to.
“Phải đó! Cạn chén, cạn chén nào!” Lăng Kỳ Anh thấy vậy cũng chen vào phụ họa.
Bữa tiệc cứ vậy diễn ra, thân tình và ấm áp. Ngọc Huyên cười nói suốt, Trác Quân cũng được ăn biết bao nhiêu món vừa ngon vừa lạ, cuối buổi còn hứng chí chạy ra sân thi bắn cung cùng Kỷ Phong và Đinh Đại Đồng.
Đêm đó, Khung Dực nhẹ nhàng bế Ngọc Huyên đã say ngủ về tẩm điện. Sau khi đã lau mặt, thay áo mỏng, đặt người vào giường, dém chăn xong xuôi, Khung Dực hạ đèn rồi khẽ khàng đẩy cửa, bước ra ngoài.
Cốc cốc cốc.
“Trác Quân?” Khung Dực khẽ gọi. “Con ngủ chưa?”
Lát sau, cửa phòng Trác Quân hé mở. Cậu nhóc ló đầu ra, nhìn Khung Dực mừng rỡ:
“Hoàng thúc!”
Khung Dực xoa đầu cậu, sau đó kéo cậu vào phòng.
“Không ngủ được à?”
“Dạ không.” Trác Quân lên giường nằm lại, kéo chăn lên ngang ngực rồi đưa mắt nhìn Khung Dực. “Con lạ chỗ xíu à.”
Khung Dực ngồi xuống cạnh giường, đoạn mỉm cười dịu dàng với cậu:
“Trác Quân, Hoàng thúc có việc này muốn nói với con.”
“Dạ.” Trác Quân bất giác hơi mở to mắt. Từ khoảng cách này, Khung Dực có thể nhìn rõ đôi con ngươi màu nâu sẫm của cậu chàng.
“Là việc của ngày mai.”
Sáng hôm sau, Khung Dực lên triều như mọi ngày.
Ngọc Huyên không tham gia vào việc triều đình Đại Thương, thế nên ban sáng y chỉ tiễn hắn ra khỏi cửa.
“Lỡ quan lại triều thần không tin thì sao?” Ngọc Huyên hơi lo, khẽ níu tay Khung Dực rồi hỏi. “Anh đã có đối sách chưa?”
Khung Dực để y giúp mình cài áo choàng nhung, đội vương miện sắt và vàng lên trán, sau đó xoay lại khẽ hôn lên tóc y rồi cười bảo:
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Em đừng lo.”
Trên điện lúc này, mọi người đang im phăng phắc, nín thở nghe Hoàng đế công bố một việc vô cùng hệ trọng.
“Các ngươi chắc cũng biết, lần này theo ta về Vương Đô, ngoài Ngọc Huyên ra còn có Hoàng tử Trác Quân.”
Khung Dực thong thả nói, đoạn đưa mắt nhìn khắp một lượt bá quan văn võ.
“Thân phụ của Trác Quân chính là đại ca ta.”
“Do đó, hôm nay ta tuyên bố, lập Trác Quân làm Thái tử Đại Thương, người chú định thừa kế ngai vàng.”
“Còn ta, cả đời không lập hậu, không lập phi, không sinh con nối dõi.”
Cả điện như ngừng thở. Vài giây tĩnh lặng trôi qua, tiếng lao xao bắt đầu dậy lên như sóng xô bờ, tới tấp mà lao đến.
“Bệ hạ! Việc này hệ trọng, xin ngài suy nghĩ kỹ!”
“Bệ hạ! Việc lập Thái tử không nên quá vội vã!”
“Phải đó Bệ hạ! Hơn nữa, bây giờ không còn cách nào chứng minh…”
Khung Dực khẽ nhếch môi, sau đó nghiêm mặt giơ tay lên. Cả điện thấy vậy, ngay tức thì im miệng.
“Các ngươi nên nhớ kỹ, làm Hoàng đế chưa bao giờ là lý tưởng của ta. Ta chỉ canh giữ giùm Trác Quân cái ngai này. Ngày nó đủ lớn, ta sẽ giao Đại Thương lại cho nó.”
“Còn ai yêu cầu phải chứng minh thân phận của Thái tử điện hạ…” Khung Dực khẽ lia ánh mắt xuống những người vừa tỏ ý nghi ngờ, đoạn nghiêm giọng bảo:
“Thì hãy diện kiến Thái tử trước đã.”
Nói đến đây, mọi việc đã quá rõ ràng.
Việc lập Trác Quân làm Thái tử đã định, chắc chắn sẽ không thay đổi.
Đúng lúc này, có tiếng hô vang ngoài cửa điện vọng vào. Khung Dực nhìn về phía ấy, miệng vô thức nhoẻn cười. Thấy thế, bá quan văn võ cũng xoay đầu nhìn theo.
Khung Trác Quân đặt chân bước vào đại điện.
Tóc nâu dài xõa ra, lẫn những bím tóc nhỏ thắt nhuyễn và sợi tơ vàng óng ánh. Trán đội vương miện sắt và vàng dành cho Thái tử, thân khoác áo choàng nhung dày tím thẫm, áo trong thêu hoa văn mặt trăng tròn, biểu tượng của hoàng tộc Đại Thương. Trác Quân chưa xỏ tai nên lúc này chỉ đang đeo một chiếc cài áo bằng vàng ròng nạm lam ngọc trên ngực áo.
Như đã có chuẩn bị trước, vương miện, tất cả y phục và trang sức đều cực kỳ vừa vặn.
Trác Quân bình tĩnh bước từng bước lên đại điện, không hề liếc mắt nhìn ai, sau đó đi một mạch lên phía trước. Khung Dực vẫy tay ra hiệu cho cậu bước hẳn lên thềm, sau đó chỉ tay ban tọa. Ngai của Thái tử lập tức được mang lên, đặt ngay bên phải của Hoàng đế, chỉ hơi thấp hơn một chút.
Sau khi cả điện đã nhìn rõ Trác Quân, không khí lại im lìm ngưng trọng.
Lúc này, Khung Dực mới từ tốn dời ánh nhìn sang dàn lão thần mà hắn đặc biệt cho truyền đến buổi thiết triều ngày hôm nay. Nhiều người trong số đó đã phụng sự phụ hoàng hắn rất nhiều năm, cũng là người chứng kiến hai huynh đệ bọn hắn cứ thế lớn lên từng ngày một.
Bình tể tướng là người bật ra tiếng gọi kia trước tiên.
“Đại vương tử!”
Theo sau là Trần đại nhân quan Tư tế tiền triều.
“Đại… Đại vương tử!”
Lão bật khóc: “Đúng là Đại vương tử rồi! Là… là ngài ấy, là ngài ấy!”
“Thái tử điện hạ đúng là con trai của Đại vương tử!”
“Đúng rồi, không lẫn vào đâu được!”
Ở trên ngai cao, Khung Dực khẽ quay sang nhìn Trác Quân. Nó cảm nhận được ánh nhìn đó, cũng chầm chậm nghiêng mặt sang, mỉm cười với hắn.
Vào khoảnh khắc đó, Khung Dực thấy tim mình nhói lên một cái, sống mũi cũng cay xè.
Đại ca.
Đại ca ơi…
Ngọc Huyên chầm chậm đi qua từng hành lang, từng gian viện lúc xưa.
Cung điện của Tiểu Huyền vẫn được giữ y như cũ. Gian phòng của mình ngày trước vốn đã bị đốt cháy, giờ đây cũng được phục dựng, sửa sang. Ngọc Huyên bùi ngùi đứng nhìn một hồi, sau đó lại đi, đi tiếp.
Từng bước chân đều như đang đưa y quay về quá khứ.
Đến một khoảng sân rộng đầy nắng, Ngọc Huyên ngẩng đầu lên nhìn về phía tòa tháp cao kia, sau đó bước vào.
Tàng Thư Các của Trích Nguyệt có thay đổi một chút. Có vẻ như Khung Dực đã cho người kê thêm nhiều băng ghế dài phủ đệm mềm, còn cho trổ thêm cửa sổ để đón nắng. Ngọc Huyên ngắm nghía một chút rồi mỉm cười.
Cách bày trí này đúng kiểu mà y thích.
Bất chợt, Ngọc Huyên xoay đầu nhìn về phía chiếc kệ sách tít trong góc. Trên đó chứa toàn sách quý hiếm của Đại Thương và rất nhiều tư liệu, cổ thư từ xa xưa.
Y chầm chậm đi đến trước kệ sách, đưa mắt lên hàng sách thứ ba từ trên đếm xuống.
Quyển cổ thư nọ vẫn đang nằm đó.
Ngọc Huyên đưa tay đỡ quyển sách ra khỏi giá, đoạn đi đến chiếc ghế bên cạnh, từ từ ngồi xuống, mở sách ra.
Những trang giấy xốp vàng lướt qua đầu ngón tay nhè nhẹ. Bên trong sách chợt bay lên chút tro bụi mong manh, có lẽ là những gì còn đọng lại từ tàn tro Tuyết Nhạn trong trận đại chiến năm đó.
Ngọc Huyên lật giở từng trang, từng trang một, sau đó chạm đến trang cuối cùng.
Y hạ mắt, nhìn xuống cước chú đã phai mờ bên dưới.
Trong sơn tộc từng ghi nhận những câu chuyện về Tuyết Nhạn thức tỉnh. Đất trời rung chuyển, lửa đỏ ngập tràn, cuồng phong mang tro bụi tỏa ra trăm dặm, phủ trắng ruộng đồng, làng mạc, làm cây cỏ chết khô, gia súc ngã bệnh.
Tuy nhiên đây chỉ là truyền thuyết, chưa hề được chứng thực, không ai rõ đã từng xảy ra hay chưa.
Ngọc Huyên nhẹ nhàng miết tay lên trang sách.
Cước chú đến đây là hết, không còn gì thêm.
Một lời nói dối của y khiến bá tánh Khúc Băng, bá tánh Vương Đô và sơn tộc phải lưu lại hai năm trên Đại Mạc. Vất vả trăm bề. Nhọc nhằn khôn xiết.
Anh cũng thế.
Tuy nhiên… Tuy nhiên…
“Ngọc Huyên! Em ở trong đấy à?”
Tiếng Khung Dực chợt vang lên ngoài cửa.
Ngọc Huyên bừng tỉnh, vội vàng khép quyển cổ thư lại, bước tới trả về vị trí cũ trên giá sách.
“Em đây, em xong ngay đây.”
“Cùng dùng bữa trưa với ta và Trác Quân nhé. Hôm nay trên điện, Trác Quân đã thể hiện rất tốt… Em biết không, nó không hề khẩn trương hay lo lắng chút nào! Sau khi mặc y phục Thái tử thì trông giống y hệt đại ca ngày xưa…”
Ngọc Huyên chạy ra ngoài, nắm lấy tay Khung Dực rồi kéo hắn đi. Khung Dực đang vui nên cứ huyên thuyên suốt, luôn miệng kể về buổi chầu sáng nay.
Ngọc Huyên vừa nghe vừa cười, hai bàn tay lồng vào nhau khắng khít.
“Đi ăn thôi, em đói rồi.”
Cửa gỗ nặng nề khép lại, trả lại một Tàng Thư Các im lìm, tịch mịch. Chỉ còn một tia nắng hiếm hoi len vào khe cửa, vô tình rọi đúng vào giá sách có quyển cổ thư, như thể đang với tay níu kéo một trang lịch sử đã chìm vào thời quá vãng.
Hai năm.
Hai năm là khoảng thời gian tối thiểu để anh, triều thần, sơn tộc và bá tánh cùng xích lại gần nhau, cùng xóa bỏ hận thù, cùng chung tay dựng xây nền móng đầu tiên của một triều đại mới.
Khi có một kiếp nạn chung, mọi người sẽ gác lại thù riêng.
Khi đã cùng nhau vượt qua gian khổ, mọi người mới thật sự biết thế nào là đoàn kết.
Nếu mọi người chỉ tạm thời lánh nạn, chạy khỏi Vương Đô một thời gian rồi lại ai đi đường nấy sau vài tháng, nền hòa bình mới lập sẽ cực kỳ mong manh.
Bởi thế, hai năm nhọc nhằn đó là cực kỳ cần thiết.
Một lời nói dối của y đổi lấy hòa bình vững chắc, y có làm không ư?
Có, y chắc chắn sẽ làm.
Cho dù sau này hậu nhân có thể phát hiện ra y đã từng dùng mưu để xoay chuyển càn khôn, cho dù sau này y sẽ bị người đời phán xét, y cũng mặc kệ.
Cho dù phải xuống địa ngục để trả giá, y cũng cam tâm.
“Chồng ơi…”
Ngọc Huyên chợt siết tay Khung Dực rồi thì thầm hỏi:
“Nếu em phải xuống địa ngục, anh sẽ đi cùng em chứ?”
“Hở?” Khung Dực ngớ ra. “Em nói linh tinh gì thế?”
Nắm tay dắt y đi qua khoảnh sân đầy nắng, Khung Dực khẽ cười:
“Cho dù em phải đi đâu, ta cũng sẽ đi theo, tìm thấy em, rồi lại đưa em về.”
“Về Vương Đô à?” Ngọc Huyên khúc khích cười.
“Không.” Khung Dực nâng bàn tay y lên môi, hôn rất khẽ.
“Về bên anh.”