Quân lão gia bên này bị Quân phu nhân chỉnh tới thảm thì bên Quân Thiên tình hình cũng không khá hơn là bao cả. Tử Du vẫn ghi thù chuyện lúc nãy anh cười nhạo cô. Nên từ lúc rời khỏi Quân gia Tử Du trực tiếp xem Quân Thiên thành người vô hình luôn. Dù Quân Thiên có cố gắng bắt chuyện và làm hòa thì cũng bị Tử Du cho ăn những cú bơ đẹp mặt và vô cùng cực phẩm.
Quân Thiên đang lái xe nên cũng hết cách cũng chỉ đành tập trung lái xe. Sau đó đi tới một đoạn đường vắng anh liền dừng xe lại bấm chốt khóa cửa rồi vươn tới chống tay lên ghế chỗ Tử Du ngồi. Khi hai người mặt đối mặt Quân Thiên mới dịu dàng lên tiếng:
“Du Du à, anh sai rồi em đừng có giận mà. Em mà còn như thế nữa anh thực sự sẽ không nhịn được nữa đâu”
Tử Du đang tức giận nghe thấy câu nói phía sau của Quân Thiên thì liền trực tiếp phát tiết hết lửa giận trong lòng. Cô dường như cảm thấy một cô uất ức trong lòng nước mặt cứ thế lăn dài trên dùng tay đánh vào người Quân Thiên vừa quát: . Truyện Đô Thị
” Không nhịn được?Anh chán em rồi đúng không? Chia tay thì chia tay tôi không muốn nhìn thấy mặt anh thêm một lần nào những cả”
Tử Du dường như vỡ òa trong sự đau khổ cho dù cô có cố gắng thế nào cũng không thể ngăn lại những giọt nước mắt uất hận lăn dài trên má được. Cô không ngờ kết quả cho sự mở lòng của cô lại là một kết quả này. Tử Du muốn đẩy Quân Thiên ra để rời đi nhưng cánh tay và cơ thể anh vẫn chẳng có chút xê xịch nào cả.
Quân Thiên không những không buông tay ra mà còn ôm chặt lấy cô. Sau đó anh trao cho cô.một cái hôn thật sâu để cô bình ổn lại tâm trạng. Lúc đầu Tử Du phản kháng rất mạnh mẽ sau đó cô mặc kệ cho Quân Thiên muốn làm gì thì làm. Quân Thiên thấy cô đã bình tĩnh lại mới ép cô nhìn thẳng vào mắt anh rồi lên tiếng:
“Du Du em binh tĩnh lại đi. Anh yêu em còn hơn cả bản thân anh, làm sao anh có thể bỏ em được? Em phải nghe anh nói hết đã chứ. Anh nói là anh sẽ không nhịn được mà còng tay em lại với tay của anh rồi ném chìa khóa đi. Để có thể khóa em lại vĩnh viễn nhốt em ở bên cạnh anh mà thôi”
Tử Du nghe xong không có đáp lại cô cứ thế gục mặt vào lòng của Quân Thiên mà òa khóc trút hết mọi những tâm trạng không vui. Hành động lúc nãy của cô cũng không phải là ghen tuông vô cớ gì cả. Mà do trước đây Tử Du bị phản bội quá nhiều lần nên đối với mọi thứ xung quanh cô đều vô cùng nhạy bén và phòng bị một cách thái quá. Đơn giản là để tránh lại tạo cho người khác cơ hội có thể ảnh hưởng tới tâm trạng cũng như có cơ hội làm tổn thương cô mà thôi.
Quân Thiên cũng chỉ im lặng vuốt ve những lọn tóc dài đen óng ả của Tử Du để an ủi cô. Thỉnh thoảng còn vỗ nhẹ nhẹ vào lưng của Tử Du để cho cô cảm thấy dễ chịu hơn.
Tử Du ôm lấy Quân Thiên khóc một lúc lâu sau đó vì mệt mà ngủ thiếp đi. Quân Thiên chỉnh lại tư thế và ngả ghế cho nó hơi ngửa ra phía sau một chút để Tử Du có thể ngủ một cách thoải mái nhất. Vì sợ cô bị cảm lạnh anh còn chu đáo cởi áo khoác ngoài của mình ra nhẹ nhàng đắp lên người cho Tử Du giữ ấm sau đó mới bắt đâu lái xe về nhà.
Khung cảnh bên ngoài lúc nãy còn nắng nhẹ bây giờ lại bỗng dưng xuất hiện vô số bông hoa tuyết từ trên trời chao liệng rồi rơi xuống mặt đất. Những bông hoa tuyết kia vô cùng lạnh lẽo những không khí giữa Tử Du và Quân Thiên lúc này lại hài hòa tới vô cùng. Ngọn lửa tình yêu của hai người bốc cháy vô cùng rực rỡ và mạnh mẽ. Những bông hoa tuyết kia dường như cũng bị sự ấm áp của hai người làm tan chảy.