Tống tướng quân thở phào một tiếng, ngay sau đó lại nghĩ, nói sao thì ông cũng là một vị tướng quân, không báo cảnh sát thì thôi, thế mà lại đi lo lắng cho thằng nhãi này, đã vậy còn tiện thể suy tư làm sao để bao che cho nó, Tống tướng quân cảm thấy tam quan của mình đã tan nát rồi.
Ông cố gắng bình tĩnh, liếc nhìn con út, đi qua anh định bước vào phòng, dự định ngồi xuống nói chuyện tử tế.
Tống Minh Uyên đưa tay ngăn cản: “Cha, qua phòng bên cạnh.”
“Vì sao…” Tống tướng quân chưa nói hết thì đã nhìn thấy một người nằm trên giường, ông giật mình sững sờ, người này đã bị lột sạch nửa trên, dây lưng hơi mở, đang nhắm chặt hai mắt, bộ dạng mặc người chém giết.
Ông nhìn con mình rồi lại nhìn người trên giường, chắc lúc ông đến thì con út nhà ông đang cởi quần người ta đây mà! Tống tướng quân cảm thấy toàn thân choáng váng, nghĩ thầm đứa nhỏ này mới bao lớn chứ, con trai à, con có cần hung tàn như vậy không?
“Đây là ai?”
“Em con.”
Thân thiết đến mức xưng huynh gọi đệ luôn? Tống tướng quân im lặng thật lâu, nhanh chóng phát hiện ra vấn đề: “Thằng bé làm sao thế?”
“Không khỏe.” Tống Minh Uyên bảo cha mình qua phòng bên cạnh chờ, tiến tới cởi nốt quần áo cho Bạch Thời rồi vào phòng tắm lấy khăn ấm lau qua mồ hôi cho cậu.
Bạch Thời vẫn chưa hôn mê hẳn, thì thào gọi: “… Đại ca?”
“Ừ, ngủ đi.” Tống Minh Uyên xoa xoa đầu Bạch Thời, đắp kín chăn cho cậu.
Tống tướng quân vẫn chưa đi, nhìn chằm chằm vào hai người họ, cảm giác rất hiếm lạ, trong đầu nghĩ, đây là lần đầu tiên ông thấy con út đối xử với một người như vậy, chẳng lẽ đã yêu thật rồi?
Tống Minh Uyên không hề biết suy nghĩ của cha mình, anh nhanh tay xử lý xong mấy việc cần làm, đi qua phòng mình cùng cha, Tống tướng quân hỏi: “Tên cậu ta là gì?”
“Bạch Thời.”
“Là Tiểu Nhị Hóa kia?”
Ánh mắt Tống Minh Uyên lóe lên ý cười: “Vâng, là cậu ấy.”
Tống tướng quân nhạy bén phát hiện tâm trạng anh thay đổi, lại cảm thấy kì lạ vô cùng, không nhịn được mà hỏi thêm: “Trong nhà cậu ta có những ai? Cha mẹ làm gì?”
Tống Minh Uyên hơi nheo mắt lại, bình tĩnh nhìn ông: “Cha hỏi mấy thứ này làm gì.”
Tống tướng quân không hề bày ra chút mất tự nhiên nào, ung dung nói: “Không phải thằng bé là em con sao? Ta muốn hỏi một chút.”
“Con đã điều tra rõ rồi.” Tống Minh Uyên dừng lại, cảm giác suy nghĩ của cha mình đi lạc đề quá, dứt khoát kéo lại câu hỏi ban đầu, “Sao ngài lại đột ngột tới đây?”
“Nghe nói con không về nhà, ta tới xem có chuyện gì không.” Tống tướng quân đáp, “Vừa nãy ta tới thấy toàn bộ tòa nhà này cũng chỉ có mỗi hai đứa, con không về là vì bồi bạn cùng cậu ta?”
“Cũng xem như thế.”
Tống tướng quân sâu sắc cảm thấy con út nhà mình biết yêu rồi, tốt bụng đề nghị: “Con có thể dẫn cả thằng bé về nhà.”
“Cậu ấy chưa biết thân phận của con, hơn nữa con tạm thời không muốn nói cho cậu ấy biết.”
“Mặt con như vậy cũng là vì chuyện này?”
Tống Minh Uyên dạ một tiếng, vẫn cảm thấy hơi lạc đề, nhìn ông: “Cho nên con sẽ không về nhà cùng ngài đâu.”
Tống tướng quân gật đầu, thầm nghĩ: giấu giếm thân phận thực sự, khiến cho đối phương yêu bản thân mình chứ không phải là địa vị và tướng mạo ấy mà, ta hiểu hết, ông vô cùng thấu tình đạt lý: “Không sao, ta có thể ở đây với con vài ngày, dù sao bây giờ có về nhà cũng không kịp đón năm mới nữa rồi.”
“Vậy ngài đừng để cậu ấy nhìn thấy.” Tống Minh Uyên đoán ra ngay ý đồ của cha mình, vô tình nói, “Ngài khá là nổi tiếng, cậu ấy sẽ nhận ra mất.”
Tống tướng quân: “…”
Tống tướng quân vừa lên kế hoạch phải giữ gìn mối quan hệ với Bạch Thời, nhờ cậu khuyên nhủ khích lệ đứa con trai phản xã hội nhà mình nhiều nhiều một chút, ai ngờ mới một giây sau đã bị giội cho cả thùng nước lạnh. Ông im lặng chớp mắt một cái, định bụng trao đổi và thấu hiểu con út, liền vận dụng hết những tri thức có trong mấy cuốn sách viết về thanh thiếu niên thời kỳ phản nghịch, kết quả là hoàn toàn không có tác dụng, cuối cùng Tống tướng quân thất bại tan tác quay về phòng.
Ông quyết định rồi, lúc nào về phải điều tra thêm tư liệu về Bạch Thời!
Bạch Thời hoàn toàn không biết mình đang bị một nhân vật vừa nổi tiếng vừa lợi hại như vậy để mắt tới, cậu ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy đã là tối muộn, hơi cảm nhận cơ thể một chút, thấy khá hơn nhiều, chậm rãi ngồi dậy.
Lúc này Tống Minh Uyên đang ở ngay trong phòng cậu, thấy thế liền tiến lên: “Sao rồi?”
“Không có việc gì đâu.”
Tống Minh Uyên hỏi: “Mỗi lần em lên tới cấp S đều như vậy?”
“Ừm.”
Tống Minh Uyên nhìn Bạch Thời, đưa tay xoa xoa đầu cậu.
Trên đời này có rất ít người sở hữu tinh thần lực cấp S, nếu Bạch Thời có đột phá, chứng tỏ sau khi thông qua huấn luyện đặc biệt rất có thể sẽ đạt tới độ cao này, về điểm ấy anh đã biết ngay từ lần đầu tiên tiếp xúc với người này ở trên mạng.
“Ông nội em không huấn luyện cho em về phương diện này à?”
“Đã làm.” Bạch Thời đáp, nhưng từ sau khi tinh thần lực lên tới cấp A thì ngừng hẳn, cậu không biết rõ nguyên nhân, chỉ cảm thấy có lẽ liên quan tới gene, nhưng lại không dám khẳng định hoàn toàn.
Tống Minh Uyên hỏi sơ qua về nội dung huấn luyện, trầm ngâm một lát, đưa cho cậu những khóa huấn luyện hơi khác một chút, Bạch Thời hoàn toàn không nghi ngờ, nghe lời chấp hành.
Thời gian chậm rãi trôi qua, cuối cùng cũng tới năm mới.
Mặc dù năm mới ở nơi này không có cảm giác tết như trên Trái Đất, nhưng Bạch Thời vẫn quyết định phải chơi lễ thật vui, cậu và đại ca không muốn ra ngoài ăn, dứt khoát tới tiệm cơm chọn vài món rồi quay về phòng, tiện thể còn mua chút rượu. Tống Minh Uyên định ngăn cản, nhưng lại nghĩ sang năm Bạch Thời đã mười bốn rồi, thôi thì tùy cậu vậy.
Câu lạc bộ nằm ở khu vực phồn hoa nhất trong thành phố, Bạch Thời mở cửa ban công, gió đêm và tiếng cười vui vẻ thổi qua trước mặt, chỉ nghe thôi mà cũng thấy dễ chịu. Từ sau khi xuyên việt tới giờ, cậu chỉ biết huấn luyện không ngừng, cơ thể giống như một cái dây cung luôn luôn bị kéo căng, đây là lần đầu tiên cậu được ăn tết thảnh thơi thế này.
Bạch Thời cảm khái, vừa ăn vừa nói chuyện với đại ca, còn uống thêm hai ly rượu, dần dần cảm thấy choáng váng, thầm nghĩ tửu lượng của cơ thể này kém quá, không uống nữa, chỉ tiếp tục nói chuyện phiếm.
Tống Minh Uyên nhìn ánh mắt mơ màng của cậu: “A Bạch?”
“Ha?”
Tống Minh Uyên nghe giọng nói cũng đã trở nên mơ hồ kia, xoa xoa đầu cậu: “Không có gì, lát nữa đi ngủ sớm một chút.”
Bạch Thời gật đầu, ngồi một lúc, nhìn về phía anh: “Đại ca, đến cùng thì anh tên là gì?”
“Có chuyện gì?”
“Nói cho em biết đi, em quyết định sau này đi theo anh cũng không được sao.” Bạch Thời vỗ vai Tống Minh Uyên, khuyên nhủ, “Tất cả mọi người là huynh đệ, có gì phải cùng gánh vác, chớ tự mình làm mấy chuyện nguy hiểm.”
Tống Minh Uyên cầm chặt móng vuốt nhỏ của cậu, trầm ngâm một thoáng: “Là vì như vậy nên em mới luôn kè kè bên cạnh anh?”
“Em sợ anh bỏ bọn em lại, sau đó xảy ra bất trắc ở bên ngoài.” Ý thức của Bạch Thời vẫn còn tỉnh táo lắm, nheo mắt lại, dứt khoát giả bộ như đang say rượu mà tiến tới kéo kéo mặt anh, nhưng phát hiện quả nhiên kéo thế nào cũng không ra, trong lòng thầm mắng một câu: công nghệ cao đại gian đại ác!
Tống Minh Uyên tóm lấy hai cái tay kia, kéo cậu xuống bên cạnh mình, đề phòng bạn nhỏ này lại làm loạn nữa.
Bạch Thời yên lặng nhìn anh: “Đại ca.”
“Ừm.”
“Anh sẽ không bỏ đi mà không nói tiếng nào chứ?”
“Không đâu.”
“Thật chứ?” Bạch Thời suy suy nghĩ nghĩ, “Không được, anh phải nói tên anh cho em biết, mấy ngày nay em chỉ sợ anh sẽ bỏ đi lúc nửa đêm, thậm chí còn muốn đục một cái lỗ trên bức tường giữa phòng chúng ta…”
Tống Minh Uyên không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu anh cảm thấy đứa em trai này quá ngốc manh, đành nói: “Em say rồi, ngủ đi.”
Bạch Thời bị anh ôm lên giường, nghĩ thầm phải tận dụng thời cơ chứ, không lẽ ngày mai vẫn phải uống rượu tiếp? Cậu vội túm anh lại: “Vì sao không nói cho em biết? Là vì quá nguy hiểm ư?”
“Ừm, người anh muốn đối phó có địa vị khá cao.”
Chẳng phải là con trai của tướng quân sao? Địa vị của cha em cũng không hề thấp đâu nhá! Bạch Thời oán thầm trong lòng, ngoài miệng thì nói: “Không sao, em không sợ.”
Tống Minh Uyên chỉ coi như cậu đang say, buông cậu xuống muốn về phòng, sau đó lại phát hiện bạn nhỏ này đang túm mình rất chặt, nhớ tới câu muốn “đục tường” kia, anh dứt khoát xoay người lên giường, nằm cạnh vỗ vỗ cậu: “Anh không đi, ngủ thôi.”
Bạch Thời: “…”
Mịa, hình như kịch bản không đúng lắm!
Bạch Thời từ từ nhắm hai mắt, suy nghĩ thật lâu cũng không nghĩ ra được biện pháp nào, cuối cùng men rượu dần dần xuất hiện, mới đó mà đã ngủ mất. Tống Minh Uyên nhìn cậu, quyết định không về phòng nữa, cứ ngủ như vậy.
Từ xưa tới nay tính cảnh giác của anh rất cao, cho nên nửa đêm phát hiện ra động tĩnh nhỏ là mở mắt ngay, sau đó khẽ giật mình, cúi đầu nhìn về phía bạn nhỏ nào đó đang rúc vào trong ngực mình tự bao giờ: “… A Bạch?”
Tống Minh Uyên vừa nói đã dừng lại, nhạy bén cảm giác có thứ gì đó nóng rực đang chọc vào đùi, hơi giật mình. Nhiệt độ cơ thể Bạch Thời lúc này rất cao, lại chui vào trong lòng anh, còn thuận tiện nhích nhích người, có vẻ không thoải mái lắm, Tống Minh Uyên nghĩ người này đã mười bốn rồi, cuối cùng cũng tới giai đoạn cần phải trải qua nào đó, bèn nhích sang bên một chút, kéo dài khoảng cách.
Bạch Thời mơ mơ màng màng phát hiện nhiệt độ biến mất, lại tiếp tục nhích qua, khó chịu cọ cọ.
Ban đầu họ không có kế hoạch ra ngoài chơi, cho nên lúc ở nhà đều mặc đồ ngủ, giờ phút này cổ áo lại bị động tác của Bạch Thời làm mở ra, làn da hai người dính sát vài nhau, xúc cảm rất nhẵn mịn. Tống Minh Uyên còn định lùi lại, nhưng lúc này toàn thân anh đều cứng đờ, chỉ cảm thấy nhiệt độ trên cơ thể người này lại tăng cao hơn nữa, dường như có một nhiệt độ chút đã len lỏi truyền tới trên người anh.
Toàn thân Bạch Thời đều rúc vào trong lòng Tống Minh Uyên, vùi đầu vào cổ anh, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào cần cổ nhạy cảm, mang theo tiếng thở dốc rất khẽ và chút cảm xúc không biết từ đâu ra.
Ánh mắt Tống Minh Uyên hơi trầm xuống, dường như có một bàn tay vô hình đang nhẹ nhàng mơn trớn từng dây thần kinh, nhiệt độ trong cơ thể sắp bị khơi mào, anh đưa tay ôm chặt eo cậu: “Đừng lộn xộn nữa.”