Lý do khiến Hà Tịch mới nghe đã sợ là vì khu mộ cổ cách thành phố rất xa, ngồi máy bay chỉ mất 2 – 3 tiếng nhưng ngồi tàu hoả phải mất đến gấp đôi, gấp ba thời gian. Đó lại còn là một nơi khá hẻo lánh, cô chưa từng tới nhưng đã nghe kể qua, hầu hết mọi người đều có trải nghiệm không mấy tích cực lắm. Hơn nữa là đến đó, vậy trong ba ngày chuyện dạy học Tiểu Ái liền phải hoãn lại.
– Thống nhất như vậy đi. Đã quyết định làm thì không chậm trễ nữa, chiều nay cô đặt vé tàu, các em trở về thu xếp. Sớm mai sẽ xuất phát.
Cô Tiết và giáo sư Trần thảo luận, để Dương Minh làm đội trưởng dẫn dắt cả đoàn. Cậu có chút bất mãn:
– Vậy hai người không có ý định cùng đi với bọn em?
– Không, công việc rất bận rộn. Các em đi là đủ rồi, chi phí lát nữa thầy sẽ chuyển cho em. Nhớ chăm lo cho những người khác, nhất là các bạn khoá dưới.
Chẳng trách lại để bọn họ đi tàu hoả…
– Thưa thầy!
Mọi người hướng mắt về phía Tần Trung, nhìn cậu đi đến bên cạnh Dương Minh.
– Tại sao lại là Dương Minh? Em không muốn chịu sự quản thúc của cậu ta. Em cũng muốn làm đội trưởng, nhất định sẽ làm tốt hơn cậu ta nhiều!
Giáo sư Trần biết thừa tính tình cậu ta ra sao, chỉ khẽ nhếch miệng:
– Đừng có loạn nữa.
– Em…
Chờ hai vị giảng viên cùng nhau rời đi. Cảnh San San nói thêm một câu khiến Tần Trung càng thêm bực bội:
– Với cái tính của cậu mà đòi quản ai? Quản tốt bản thân mình là được lắm rồi.
Cậu ta khiêu khích nhìn về phía Dương Minh:
– Còn ai kia thì hay ho lắm à? Nhờ vào đâu mà luôn được giáo sư Trần ưu ái? Còn chẳng phải là vì “một giọt máu đào hơn ao nước lã” sao?
Dương Minh vốn chẳng để cậu ta vào mắt, nhưng những lời xúc phạm như vậy có muốn lờ đi cũng không thể. Cậu ném cho cậu ta một cái nhìn khinh thường:
– Dựa vào tất cả mọi thứ…cậu đều không bằng được tôi!
Lần này cậu ta thực sự không nói thêm được gì. Cậu ta không bằng? Thế nên Cảnh San San vẫn luôn một lòng hướng về Dương Minh, còn đối với cậu ta luôn kiêu căng ngạo mạn?
…
Mọi người lật đật rời phòng nghiên cứu, sau đó giành cả buổi chiều sắp xếp đồ đạc.
– Đến đó xa xôi, đồ đạc nhớ chuẩn bị cho kỹ. Hành lý có nặng thêm một chút cũng không sao, thừa còn hơn thiếu. Nhớ mang thêm áo khoác, buổi tối ở đó nhiệt độ xuống khá thấp, không cẩn thận sẽ bị cảm lạnh…
– Tớ biết rồi!
Qua điện thoại, Hà Tịch có thể tưởng tượng được dáng vẻ của Tử Lý giống như một bà mẹ không ngừng nhắc nhở con gái phải thế này thế nọ, giống y như mẹ cô vậy. Cô nhìn qua vali một lượt, thế này đã là quá nhiều rồi.
Sau khi ăn tối, cô dành hết mọi thời gian còn lại ngồi trên bàn học, soạn bài tập giao cho Tiểu Ái. Hi vọng trong ba ngày cô đi xa, cô bé sẽ không lười biếng. Gửi mail xong đã là 2 giờ sáng. Không ngờ Tiểu Ái vẫn chưa ngủ, nhanh chóng gửi tin nhắn tới cho cô:
– Chị biến thái! Giữa đêm vẫn không chịu tha cho người khác! Em nhìn đống đề của chị mà không muốn đi ngủ luôn!
Cô có thể nghe ra giọng điệu oán trách từ mấy dòng tin này. Có lẽ cô bé đang khóc không thành tiếng…
– Cố gắng nhé, khi về chị sẽ kiểm tra.
Cô tắt điện thoại rồi đi ngủ. Kết quả của việc thức khuya là ngủ quá đà. Đến nỗi Lâm Di phải gọi rất lâu mới khiến cô tỉnh dậy.
Sau khi vội vã đánh răng rửa mặt và thay quần áo, cô ôm theo vali chạy xuống cổng. Mọi người đợi sẵn đó. Đinh Nhiên thấy cô liền cằn nhằn:
– Mọi người đều đến đủ rồi, chỉ đợi mỗi chị thôi.
Cô nhìn đồng hồ, cũng còn vài phút nữa xe mới đến đón bọn họ. Cô đã cố gắng nhanh nhất có thể, không ngờ mọi người còn đến sớm hơn cô.
– Có phải chị lại thức khuya không? Chị cứ vậy thì đến bác sĩ cũng không cứu nổi chị!
Cô thở dài, cúi đầu:
– Xin lỗi mọi người, tôi tới muộn.
Mọi người cũng không quá bận tâm. Dù sao xe cũng chưa tới nên không vội.
Leo lên xe, Hà Tịch thế nào lại phải ngồi chung với Tần Trung. Cô chỉ mong là lúc lên tàu sẽ khác, ngồi với các em khoá dưới tốt hơn nhiều.
Lâm Di và Đinh Nhiên qua mấy ngày làm việc chung liền thân thiết hơn một chút, còn chủ động đòi ngồi chung với nhau. Tính tình Đinh Nhiên rất nhiệt tình, còn Lâm Di lại trầm tư hơn, không hiểu là hợp nhau chỗ nào, sao lại dính với nhau được. Lâm Di cũng có nghe qua mối quan hệ của hai chị em cô, không nhịn được mà hỏi:
– Chị Hà Tịch bị bệnh gì à? Ban nãy tôi có nghe cậu nói bác sĩ gì đó…?
Đinh Nhiên nhét táo vào miệng nhai nhồm nhoàm, nuốt xuống rồi mới đáp:
– Còn sao nữa? Người thì yếu xìu, sức khoẻ không tốt còn không biết lượng sức…
Kể từ khi vào đại học, Hà Tịch luôn giữ mình trong trạng thái bận rộn, không để cho đầu óc thảnh thơi chút nào. Cô giống như bị tẩu hoả nhập ma, chỉ biết vùi đầu vào sách vở. Có một khoảng thời gian mười đêm cô thức trắng cả mười đêm. Ăn uống cũng không ngon, giấc ngủ không đủ dẫn tới sức khoẻ suy nhược, ngất đi trên bàn học. Có một đêm bác Đinh nghe mẹ Hà gọi vội vã chạy tới đưa cô đi bệnh viện. Cứ như vậy nhiều lần, mẹ Hà thực sự đau như bị cắt đi từng khúc ruột.
Gần nhất là năm ngoái, cô phải nằm trong viện hơn hai tuần, dạ dày của cô bị ảnh hưởng nghiêm trọng, còn bị viêm ruột thừa, trải qua một lần phẫu thuật cắt bỏ, điều trị rất lâu mới tốt lên. Sau những ngày tháng hít mùi khử trùng của bệnh viện, cô cũng đã biết tự yêu lấy bản thân, không dám thức khuya nhiều nữa, sinh hoạt rất có giờ giấc, chưa từng thức quá 11 giờ đêm. Tối qua cũng chỉ là nhất thời quên mất thời gian…
Hà Tịch ngồi chống cằm nhìn ra cửa sổ, cảm giác ai đó đang nhìn mình chằm chằm. Cô quay đầu lại, Dương Minh vẫn giữ nguyên ánh mắt trên người cô.
Cậu…sao lại nhìn cô như vậy?
Chiếc ô tô dừng lại trước nhà ga, mọi người kéo hành lý lần lượt bước xuống. Dương Minh phát vé cho mọi người, dẫn bọn họ tới cửa số ba, cũng là toa bọn họ sẽ ngồi.