Mà giờ phút này trong nhà Giang Thiên Dự ở thành phố H đang bị một loại không khí yên lặng bao phủ, hai người cách xa ngồi trên ghế sô pha, Giang Thiên Dự ngồi một bên, đối diện là người phụ nữ không mời mà tới, Giang Tiểu Vũ bị anh kêu vào phòng, dì lấy cớ làm cơm tối trốn trong bếp.
“Làm gì mà bày ra bộ mặt như vậy, không chào đón em?” Người phụ nữ đối diện gỡ kính râm xuống, lộ ra một đôi mắt nhỏ dài.
“Cô về làm gì.” Giang Thiên Dự nhìn cô ta, mày không tự chủ nhíu lại.
“Tốt xấu gì em cũng là vợ trước của anh, mẹ Tiểu Vũ, thái đội anh đối với em không thể dịu dàng chút sao.” Người phụ nữ làm ra một bộ mặt đau lòng, nhưng chỉ có Giang Thiên Dự biết, vẻ mặt này chắc chắn không nằm trong đáy mắt cô ta.
“Nếu nói em về chỉ đơn thuần muốn nhìn Tiểu Vũ và anh, anh tin sao?” Giờ phút này người phụ nữ đã thu hồi vẻ mặt, nhướng cao một bên mày hỏi.
“Cô nói như vậy, đã nói lên mục đích cô tới đây không hề đơn thuần.” Giang Thiên Dự nhìn người đối diện, cảm giác vừa lạ lẫm vừa thân thuộc, “Cứ nói thẳng ra đi, Địch Linh.”
Người phụ nữ đối diện cũng chính là Địch Linh không lên tiếng, chỉ từ trong túi xách tay bên người lấy ra một gói thuốc, rút một cây, hướng Giang Thiên Dự nhướng mày: “Có lửa không?”
Giang Thiên Dự liếc nhìn cô một cái, lấy bật lửa đưa qua, đối phương nhận bật lên, động tác ưu nhã đặt thuốc bên môi hút, nhả ra một ngụm khói trắng, phát hiện vẻ mặt đối phương nhìn cô có chút phức tạp, cười nói: “Thấy em hút thuốc rất kỳ quái?”
“Mấy năm không gặp, cô thay đổi rất nhiều.” Nhìn người bạn đời ngày trước, nói trong lòng không xúc động là giả, Giang Thiên Dự thở dài một câu, lập tức nhớ đối phương không tự nhiên mà tới, vẻ mặt liền nghiêm túc: “Nói đi, lần này cô về rốt cuộc vì cái gì.”
Địch Linh nhấp nhấp tàn thuốc: “Anh ngoại trừ câu này, không còn câu khác hỏi em sao? Ví dụ như, mấy năm nay em sống thế nào, vui vẻ không.”
Giang Thiên Dự nhíu mày, người phụ nữ đối diện này càng khó hiểu hơn mấy năm trước, trước đây cùng cô ta đi đến hôn nhân chính là bị luồng khí thế cứng rắn trên người cô hấp dẫn, kết quả ở cùng nhau không mấy năm cũng bởi vì vấn đề xung đột tính cách gay gắt, cuối cùng dẫn đến tình trạng chia tay, nhớ lại ngày chia tay, anh nhìn về đối phương: “Đi vòng vèo không phải là phong cách của cô, cô vẫn nên nói thẳng mục đích của mình đi.”
Người phụ nữ đối diện lẳng lặng hút mấy hơi thuốc, mang phân nửa còn lại ấn trong gạt tàn: “Rất đơn giản, tôi muốn Tiểu Vũ.”
“Không có khả năng!” Mặc dù mơ hồ đoán được tâm tư đối phương, nhưng khi đích thân tai nghe được câu này, Giang Thiên Dự vẫn kích động.
“Em biết anh sẽ không đồng ý, vậy nên em đem đến mấy thứ tốt.” Khóe miệng Địch Linh kéo lên một nụ cười nguy hiểm, từ trong túi rút ra một túi giấy, ném tới trên bàn, “Không bằng anh xem mấy thứ này lại trả lời em thì tốt hơn.”
Giang Thiên Dự nghi hoặc liếc nhìn cô ta, mở túi giấy, một tấm ảnh chụp rớt ra, nhân vật chính bên trong lại là anh và Phương Hãn, hơn nữa là hình khiến người ta xem sẽ cảm thấy mập mờ, Giang Thiên Dự biến sắc, cao giọng nói: “Cô điều tra tôi?”
Địch Linh hai tay khoanh trước ngực, một bộ dáng không có gì đáng kể: “Em mời nhiếp ảnh gia tốt nhất, đương nhiên không chuyên nghiệp như bên Mỹ, nhưng tấm hình này cũng đủ rõ ràng, nhìn xem,” Cô gõ gõ tấm hình, “Chụp được góc độ hôn môi của hai người tốt thế này, em hẳn là nên cho cậu ta thêm ít tiền boa.”
“Cô rốt cuộc muốn thế nào!” Giang Thiên Dự một tay cầm hình ném đi, tấm ảnh bay lên rớt xuống đất.
Địch Linh bật cười: “Đừng nóng giận mà, em không phải đã nói, em chỉ muốn Tiểu Vũ, chỉ cần Tiểu Vũ theo em, những tấm hình này xem như không tồn tại, phim em cũng sẽ đưa anh.”
“Tôi cũng đã nói, không có khả năng.” Giang Thiên Dự cười lạnh, “Ban đầu chính cô bỏ quyền nuôi Tiểu Vũ, bây giờ lại muốn mang nó đi, cô xem nó là một món đồ sao, cô muốn thì lấy, không muốn thì ném?”
Địch Linh im lặng nửa ngày: “Anh cảm thấy một người phụ nữ đã ly hôn dẫn theo con nhỏ phải sống thế nào?”
“… Bất kể thế nào, Tiểu Vũ chắc chắn không thể cho cô.” Như đang nhớ lại chút chuyện cũ, thái độ Giang Thiên Dự có phần hòa hoãn, nhưng ở chuyện của con, anh tuyệt đối không buông lỏng.
Địch Linh thở dài: “Quả nhiên a… Khi em lấy ra những thứ này, anh hẳn biết em muốn làm gì chứ?” Cô nhặt tấm hình trên mặt đất: “Mùi vị khi cùng một người đàn ông hôn môi thế nào? Không nghĩ tới mấy năm không gặp, anh cả tính hướng đều thay đổi, không bằng mang những tấm hình này phát cho công nhân viên trong công ty anh được không? Để bọn họ càng thêm hiểu rõ sếp mình là một người thế nào.”
“Cô!” Giang Thiên Dự đứng lên, cơn giận chính thức bị khơi mào, “Sao cô trở nên hèn hạ như vậy.”
“Hèn hạ?” Địch Linh hừ nhẹ một tiếng, “Tôi còn chưa mang mấy tấm này gửi đến trường tiểu học XX đâu, phụ huynh học sinh của thầy Phương nhất định sẽ không vui vẻ khi thấy chủ nhiệm lớp con họ là một, đồng, tính, luyến, ái đi?”
‘Rầm ——!’ Giang Thiên Dự một tay đập xuống bàn, lớn tiếng quát: “Cô dám!”
“Hừ, sao tôi không dám?” Địch Linh ngẩng đầu lên, không mảy may sợ hãi người đàn ông dường như muốn ăn thịt người ở đối diện, “Hơn nữa tôi đã nói điều kiện, nếu không muốn tôi làm như vậy, anh hãy vui vẻ đưa Tiểu Vũ cho tôi.”
“…” Cơn giận của Giang Thiên Dự không duy trì được mấy phút, anh chán nản ngồi xuống, hình tượng bản thân không sao cả, nhưng Phương Hãn là một giáo viên, nghề nghiệp này đã định cậu ấy phải biểu hiện là một người có đức hạnh, có thể tưởng tượng, một khi cái mũ ‘đồng tính luyến ái’ chụp lên đầu, cả đời này cậu ấy sẽ không còn đường ở ngành giáo dục.
Thấy đối phương ngồi trên ghế sô pha không nói gì, Địch Linh mở miệng: “Đương nhiên đây là biện pháp xấu nhất, em cũng không mong chuyện sẽ náo nhiệt như thế. Còn một con đường, xem anh có đồng ý không.”
Giang Thiên Dự ngẩng đầu: “Con đường gì?”
Địch Linh rút điếu thuốc đốt lên: “Chúng ta phục hôn.”
“Cái gì !?” Điều này khiến Giang Thiên Dự thật kinh ngạc, bất kể thế nào cũng không giống lời Địch Linh sẽ nói, trong hồ lô cô ta rốt cuộc bán thứ thuốc gì, thật khiến người ra khó có thể đoán ra, “Cô không phải đã tái hôn sao?” Theo anh biết, năm đó sau khi ly hôn khoảng một năm, Địch Linh đã gả cho một người ngoại quốc tóc vàng sau đó di cư qua Mỹ.
“Tôi đã ly hôn.” Địch Linh nhả một hơi thuốc, tuy cô hút chính là thuốc bạc hà dành cho phụ nữ, nhưng làn khói tạo thành vẫn không nhỏ, Giang Thiên Dự nghiêng đầu, cảm thấy thái dương ẩn ẩn đau, “Nguyên nhân em muốn con là do em có đầy đủ thời gian và tiền bạc để nuôi nó. Nếu anh không đồng ý vô điều kiện để Tiểu Vũ theo em, hoặc là anh không muốn để sự việc ồn ào không thể cứu chữa, khiến thầy Phương yêu dấu của anh nhận tổn thương, vậy chúng ta chỉ có phục hôn.”
“…” Giang Thiên Dự không lên tiếng, chỉ là mày sít sao khóa thành một chữ xuyên.
Chữ xuyên 川
“Vậy đi, anh suy nghĩ một chút, em đi trước, nhưng đừng để em chờ lâu.” Địch Linh mắt nhìn lên cầu thang, xách túi liền ra khỏi cửa.
Giang Thiên Dự vẫn duy trì tư thế ngồi trên ghế sô pha, sau nửa ngày không có động tĩnh, cho đến khi một giọng nói êm ái vang lên bên tai anh mới hoàn hồn.
“Baba, cô kia là ai a?” Giang Tiểu Vũ không biết từ khi nào đã ngồi bên người baba nói, giọng nói non nớt dường như mang theo điểm lo lắng: “Baba với cô ấy mới nói gì a? Con nghe tiếng rất lớn.”
Sờ sờ đầu con trai, Giang Thiên Dự ngập ngừng mở miệng nói: “Cô kia là mama con.” Có một số chuyện vẫn nên để con biết.
Giang Tiểu Vũ rõ ràng không tin: “Con cảm thấy cô ấy già hơn mama, cô ấy chắc chắn không phải mama con!” Nói xong xoay người chạy lên lầu. Giang Thiên Dự nhìn theo phía sau nó, trong lòng một trận lo lắng. Chuyện này thình lình xảy ra nên giải quyết thế nào, anh nên mở miệng thế nào với Phương Hãn đây? Nghĩ đến người yêu, anh mới ý thức có lẽ nên gọi điện cho cậu ấy, kết quả tìm di động nửa ngày cũng không thấy, lúc này mới nhớ tới, trước khi xuống lầu vội quá, bỏ quên trong thư phòng.
Chờ anh lên lầu lấy điện thoại thì thấy có hai cuộc gọi đến, là dãy số của Phương Hãn, Giang Thiên Dự nhanh chóng gọi lại.
“Alô?”
“Là anh, vừa rồi ra ngoài, không mang điện thoại theo.” Nghe được đầu bên kia truyền đến giọng nam trầm, thần kinh buộc chặt của Giang Thiên Dự cuối cùng thả lỏng xuống. Nhưng chuyện này nên mở miệng thế nào, anh còn chưa nghĩ kỹ.
“Ừ, cũng không có gì, chỉ là muốn hỏi anh và Tiểu Vũ ăn cơm chưa.” Phương Hãn mới nói không được hai câu, có người đến ghế lô tìm cậu trở vào uống rượu, cậu đành bất đắc dĩ chào đối phương rồi cúp máy.
Nhìn cuộc gọi đã ngưng kết nối, Giang Thiên Dự bất đắc dĩ cười, chỉ có thể đợi người yêu trở về rồi nói sau.