Vẫn chưa tới lượt A4. Phụ huynh của A4 còn đang xếp hàng phía sau. Có lẽ mẹ Trần Mộng Dao đã nhìn thấy con gái đồng thời chen được lên hàng đầu nên lúc này đang vui vẻ nói cười với Trương Tô Cẩn, dáng vẻ hiển nhiên là người quen tình cờ gặp mặt.
Họ đều là người gốc Liên Lý, biết nhau không phải chuyện lạ.
Thịnh Minh Phong bị vây kín ở phía ngoài cùng của đội hình phụ huynh, xung quanh có bố của Lư Hựu Trạch, chủ nhiệm khối và Vương Duy đứng cùng.
Thần dân A6 cũng nhìn cảnh này bằng ánh mắt tò mò.
Thịnh Hạ thoáng chững chân, cuối cùng vẫn từ từ đi tới đó. Hôm nay Thịnh Minh Phong vui vẻ thấy rõ, đôi mắt chẳng ngờ đã hơi âm ẩm, vội vàng bước lên mấy bước ôm chầm lấy Thịnh Hạ, vỗ vỗ vai cô, “Con ngoan, trưởng thành rồi, bố tự hào vì con.”
Thịnh Hạ nhận hoa của bố.
Bên cạnh, Lư Hựu Trạch và bố cậu cũng đang trao nhau một cái ôm.
Rồi có người gọi: “Bí thư Thịnh, sếp Lư, chụp tấm hình kỉ niệm đi.”
“Được! Được! Vô cùng vinh hạnh!”
Sếp Lư vui không giấu nổi, kéo ngay Lư Hựu Trạch đi tới đó. Thịnh Minh Phong cũng hào hứng ra mặt, ôm vai Thịnh Hạ nhìn về hướng máy ảnh.
Hai sếp lớn đứng chính giữa, mỗi người ôm con mình.
“Tách” một tiếng, hình ảnh in vào khung hình máy ảnh, cũng in vào đôi mắt thiếu niên sẫm tối ở nơi cách không xa.
Một tấm thảm đỏ tựa vạch phân cách không thể ngó lờ, chia cắt hai thế giới.
Dường đang kể rõ đạo lý môn đăng hộ đối bất biến xưa nay.
Tan cuộc.
Nghi lễ kết thúc, cuộc sống cuối cấp tiếp tục diễn tiến. Tối có giờ tự học, phụ huynh và học sinh vẫn hai đường đôi ngả.
Đa số các bạn đều về lớp trước. Thịnh Hạ thu dọn hết đồ đạc, nghĩ một lúc thấy vẫn nên chào mấy người bạn một câu.
Rốt thì cũng chia tay nhau thời gian khá dài.
Cô bạn Tân Tiểu Hòa vốn đã diễn sâu diễn lố xưa giờ, ôm Thịnh Hạ gào khóc hu hu: “Sao xin nghỉ lâu quá vậy hu hu, mình sẽ nhớ cậu đó, cậu nhất định cũng phải nhớ mình mới chịu!”
Thịnh Hạ nhìn cái đầu ra sức cọ vào ngực mình: … Cậu ấy chắc mình đang không mượn cái cớ từ biệt để sàm sỡ chớ?
“Mình sẽ nhớ cậu, chắc chắn.” Thịnh Hạ ngoan ngoãn xuôi theo.
Đôi mắt cô băng qua hơn nửa lớp học, nhìn tới phần gáy đẹp đẽ ở ngoài hành lang.
Trương Chú đang nói gì đó với bọn Hàn Tiếu ở bên ngoài.
Có cần, chào cậu một câu không?
Nhưng với mối quan hệ hiện giờ, quả thật không cần phải từ biệt.
Thôi vậy.
Thịnh Hạ đeo cái cặp sách nặng trịch lên vai. Lư Hựu Trạch xốc lên hộ cô, “Nặng thế này, cậu mang cả sách ôn thi đại học về à?”
Gánh nặng trên vai Thịnh Hạ nhẹ đi. Hành động của cậu khiến từ tận trong thâm tâm cô bùng lên một niềm mong mỏi, nhưng ngay khi nghe thấy tiếng nói đã nhanh chóng lụi tắt.
Không phải cậu.
Tuần học thêm trước kì nghỉ đông, cô cần tăng tốc chạy bản thảo nên ngày nào cũng mang laptop theo, trưa ngồi trong phòng nghỉ ở quán cơm gõ chữ, cặp sách lúc nào cũng rất nặng.
Trương Chú xách cặp của cô, bảo đùa: “Cậu đeo vàng đi học đấy hả, nặng quá thế?”
Con đường từ tòa giảng đường tới cửa bắc tấp nập người qua lại. Cô xấu hổ, quay lưng muốn giãy khỏi tay cậu nhưng chỉ làm cậu giữ chặt hơn, đẩy cặp lên theo hướng cô quay đi.
Cô tiếp tục quay lưng, cậu chạy qua lại để đỡ cặp cho cô. Cô đi về trước, cậu cũng đi theo tới trước.
Cứ thế cậu lẽo đẽo sau lưng đỡ cặp cho cô…
Một lần Thịnh Hạ thực sự không chịu nổi những cái nhìn xung quanh, đâm nóng ruột tăng tốc chạy về trước. Trương Chú chỉ lơ đễnh trong thoáng chốc, dây đeo cặp đang cầm đã bị cô giằng ra, còn cô thì thoắt chốc đã chạy lên tới tầng hai.
Tiếng cười của cậu vọng tới từ đằng sau: “Chạy cái gì, cẩn thận chứ, hệt như thỏ vậy.”
Thịnh Hạ hoàn hồn, quay lưng cho cặp rời khỏi tay Lư Hựu Trạch: “Ừm, mình mang cả về.”
Lư Hựu Trạch: “Mình xách hộ nhé?”
Thịnh Hạ: “Không cần, đeo lên cũng không nặng.”
Lư Hựu Trạch: “Thế đi thôi.”
Thịnh Hạ: “Ừm.”
Thịnh Minh Phong bận nên đã đi trước. Bố Lư Hựu Trạch nói muốn nhân tiện đưa Thịnh Hạ về nhà.
Thịnh Hạ từ chối khéo, nói mình còn phải lái xe về.
Thế nên là thôi.
Lư Hựu Trạch cũng nhớ tới cái xe điện của mình, nói muốn chạy xe về. Bố cậu nghe vậy thì dặn phải đưa Thịnh Hạ về nhà an toàn, xong hẵng về nhà mình sau.
Bởi vậy, nên lại về cùng nhau.
Cả hai đi từ cửa sau lớp học. Mấy cậu chàng hoặc ngồi hoặc đứng chỗ cái bàn ngoài hành lang dõi mắt đuổi theo hai bóng lưng xa dần.
Chỉ duy Trương Chú là đăm đăm nhìn lối đi liên tòa đằng xa xa, không biết đang nghĩ gì.
“Chú…” Thời điểm này chỉ có Ngô Bằng Trình là hay nói, “Đi đánh bài không?”
Trương Chú chuyển hướng nhìn, hỏi: “Đi ngắm hoàng hôn không?”
“Hả?” Cả bốn khuôn mặt đều ngơ ngác.
“Nắng xuân đẹp vô ngần, đi.” Nói đoạn, Trương Chú đã đi lên phía trước.
Mấy cậu bạn quay mặt nhìn nhau: Chú tổn thương quá nên bị ngốc rồi hả?
Cả hội nhảy lan can tầng hai xuống mái lối đi liên tòa.
Trên mái che cỏ mọc xanh rì, Trương Chú ngồi xuống một bên mái che, chân buông thõng.
Bọn Hầu Tuấn Kỳ, Hàn Tiếu cũng học theo y hệt. Thiếu niên sóng vai nhau ngồi một bên mái hiên, chân đong đưa, những chiếc áo lớp khác nhau nhưng màu sắc rực rỡ nổi lên bần bật.
Tư thế trông vừa thích vừa nguy hiểm.
Bình thường nhà trường không cho học sinh trèo lên mái che nên lúc này, từ phía ngoài lối đi có không ít người nhìn họ bằng ánh mắt tò mò.
Trong ngưỡng mộ có khâm phục: Can đảm quá chừng.
“Định ngồi đây ngắm hoàng hôn thật?”
“Không phải chứ, giờ mới 5 giờ, còn phải đợi bao lâu? Nắng chết luôn.”
“Sao Chú nổi cái hứng thú thanh nhàn này vậy?”
Nói một hồi, mọi người đều ngậm miệng.
Bởi vì trong tầm mắt hiện lên hai bóng người: Thịnh Hạ và Lư Hựu Trạch.
Từ vị trí này, trước mắt là con đường long não chạy thẳng tít tắp. Hai chiếc xe điện chạy ra khỏi bãi đỗ cách đó không xa, một trắng một đen nhưng kiểu dáng giống nhau y hệt.
Thiếu nam thiếu nữ nói với nhau mấy câu rồi ai lên xe nấy. Chiếc xe màu trắng chạy trước, chiếc xe màu đen bám sát theo sau, đi đến đoạn đường thoáng rộng thì song song một hàng.
Cứ thế dấn sâu vào trong tia nắng chói mắt, mỗi lúc một xa, cuối cùng trở thành hai chấm đen nhỏ xíu.
Thế này…
Là định làm gì?
Bò lên mái che chỉ để xem cảnh này?
Chú đang tự hành hạ mình sao?
Không ai nói gì.
Bỗng Trương Chú lên tiếng, hỏi Hàn Tiếu: “Có thuốc lá không?”
Cả hội giật mình.
Họ ai cũng hút thuốc. Hầu Tuấn Kỳ hút khá ít, không nghiện, ba người khác thì đã đến độ không thể rời điếu thuốc.
Riêng Trương Chú chưa hút bao giờ. Khi đánh bài, mùi khói thuốc lởn vởn khắp căn phòng nhưng cậu vẫn không hề hứng thú, thứ ngậm trong miệng không phải kẹo mút cũng là kẹo sữa gì gì đó.
Quả thực là bách độc bất xâm, khả năng tự chủ đáng kinh ngạc.
Hàn Tiếu tìm điếu thuốc đưa cậu, hỏi: “Anh Chú muốn hút thật à?”
Trương Chú: “Có bật lửa không?”
Hàn Tiếu lại tìm bật lửa.
“Phừng”, ngọn lửa nhen lên.
Ngô Bằng Trình ngồi bên cạnh hướng dẫn, líu ra líu ríu liên hồi.
Đốm lửa sáng lên, khói thuốc lá phà phà bay ra từ miệng Trương Chú. Tay cậu kẹp điếu thuốc đưa lên mắt nhìn, thấy thứ này cũng chẳng có gì hay ho cả.
Nếu phải kể rõ là cậu muốn thử thứ này từ khi nào, thì đó là hôm cậu bỏ hẹn ngồi trên cái ghế nhỏ cạnh sạp báo. Khi cắn hết từng cây kẹo mút mà không thể nếm được chút nào vị ngọt, bỗng cậu muốn một sự xoa dịu ở mức độ sâu hơn.
Nhưng thứ này thì hình như không thể cho cậu điều đó.
Cậu vẫn rất khó chịu, rất trống rỗng.
Ngay khi mọi người cảm thấy cậu đúng là học sinh giỏi, đến hút thuốc cũng tự biết mà chẳng cần dạy, hơn nữa tư thế ngậm điếu thuốc cũng đẹp trai khó cưỡng, Trương Chú bỗng ho lên sù sụ, thở không ra hơi, thẳng tay ấn điếu thuốc xuống đất ẩm.
“Mẹ, cái quái gì đây? Khụ khụ, cái thứ chết người!” Mặt Trương Chủ đỏ au, chửi liên mồm, “Thứ này mà đáng để các cậu bỏ lắm tiền như thế?”
Bốn gương mặt cùng ngơ ngác: …
Đẹp trai không quá ba giây.
Cuối cùng chưa chờ được tới hoàng hôn thì bảo vệ trường đã tới, đứng bên dưới bắc loa hô to: “Làm gì thế hả? Biết phạm luật rồi không, xuống đây ghi tên nhanh!”
Mấy cậu trai ngẩn ra, nhìn nhau ý hỏi, tiếp đó nhanh chóng co chân, cong lưng chạy trốn.
Hành lang liên tòa nối với tất cả các tòa giảng đường. Mấy cậu chàng cũng rất hào hứng để lại dấu chân ở hết chỗ nọ đến chỗ kia, kéo bảo vệ trường cùng chơi trò cút bắt.
Hôm đó, cả khu giảng đường vang vọng tiếng bảo vệ bắc loa hô: “Đứng lại đứng lại! Học sinh đứng lại!”
Hành lang các tầng đầy người ra hóng hớt, ai nấy cười không ngậm được mồm.
Vạt nắng màu vàng kim chiếu xiên qua tòa giảng đường, trải rộng khắp mặt đất.
Hoàng hôn vừa đẹp, nhưng không bằng năm tháng niên thiếu.
–
Thịnh Hạ bắt đầu chuyến hành trình gian khổ.
Sáng sớm cô vẫn ra khỏi nhà như thường lệ. Vương Liên Hoa không mảy may nghi ngờ.
Sớm quá nên các hàng quán chưa mở cửa, cô đành ra McDonald ngồi một lát, sạc đầy điện bắt đầu chỉnh sửa bản thảo.
Tối đó khi nghe minh tưởng, một tia sáng chớp lên trong trí óc.
Nhớ lời Phó Tiệp từng nói: “Số còn lại đều quá tiểu chúng, thậm chí không thể phân loại.”
Nhưng tiểu chúng, chẳng đã là một sự phân loại?
Hơn nữa, tiểu chúng và không tiểu chúng, thực chất không có tiêu chuẩn rõ ràng mà một phần dựa vào cảm nhận tự do của mỗi cá nhân.
Vì vậy cô vẫn còn khoảng không gian rất lớn để phát triển.
Cho dù là thơ của tác giả vô cùng nổi tiếng, cũng sẽ có một số bài ít người biết tới.
Vì vậy bản thảo của cô, quá nửa là bài dùng được.
Chủ đề là những bài thơ ít người biết tới nhưng đủ sức gây rung động.
Chỉ là khi đóng khung chúng vào cái nhãn “tiểu chúng”, tất cả bài phê bình sẽ cần một từ khóa xuyên suốt, và phải tiếp tục sửa lại thêm.
Cô đọc sơ một lượt, những bài hơi chỉnh sửa là có thể dùng có tầm hơn hai mươi, bài cần sửa phần lớn cũng có vài bài, tính ra, số bài cần viết lại hoàn toàn là khoảng gần hai mươi bài nữa.
Tìm nguồn thơ và tra cứu tài liệu lại từ đầu là cả một quá trình kì công.
Nửa tháng, thời gian rất gấp rút.
Chỉ còn nước bút viết không nghỉ thôi. Bản dịch bạn đang đọc chỉ đăng tại địa chỉ d u o n g l a m. d e s i g n. b l o g và nick wattp3d namonade của người dịch. Người dịch không chịu trách nhiệm về sai sót bản dịch khi đăng ở các nơi khác.
Đến 10 giờ, nhà sách Nhất Phương mở cửa. Thịnh Hạ chạy xe tới nhà sách, trên đường còn có thể hóng gió thả lỏng.
Nguyên là cô định đi thư viện thành phố để viết. Nhưng cô cần dùng máy tính, sẽ làm ồn ảnh hưởng tới mọi người. Còn ở nhà sách Nhất Phương thì sẽ bị người khác làm ồn mà ảnh hưởng.
Giữa gây ảnh hưởng tới người khác và bị người khác ảnh hưởng, Thịnh Hạ lựa chọn vế sau.
Cô không phải kiểu có thể vừa nghe nhạc vừa viết bài. Không như ai kia, đôi khi giờ tự học tối sẽ vừa làm đề vừa đeo tai nghe, thi thoảng lại gần, cô có thể nghe trong đó là tiếng trống đánh ùng ùng sôi nổi.
Chẳng biết đang nghe nhạc rock hay gì gì khác.
Nghe thôi đã thấy rất giằng xé, rất điên loạn.
Cô luôn vô tình nghĩ tới cậu bởi rất nhiều tiểu tiết chẳng hề liên quan. Đã bao ngày trôi qua, ấy thế vẫn không thể tránh khỏi.
Quả đúng là “Cảnh còn người đâu mất, ngẩng nhìn, sợ lại thôi”.
Những lúc này đầu tiên cô sẽ nghe 15 phút minh tưởng chính niệm, khi mức độ tập trung tăng lên, đôi khi đạt tới trạng thái tâm tự vận động, cảm tưởng bản thân nay ở nơi không người, chỉ có bản thân và bàn phím trước mắt là đang vận động cao tốc…
Hiệu suất viết bài tăng nhanh, rất thần kì.
Nhưng rất hiếm khi có thể đi vào trạng thái đó.
Cuối tuần, Đào Chi Chi và Tân Tiểu Hòa đều tới thăm cô. Nói là thăm cô, thực tế hai cô bạn mới gặp mà như bạn thân thiết, nói chuyện hăng say, thường xuyên cắt đứt mạch suy nghĩ của Thịnh Hạ.
Cô cũng sẽ mượn cớ này mà thả lỏng một ngày.
Cuộc sống mải miết trôi, những ngày đơn điệu lặp đi lặp lại.
Chiều tối cô chạy xe từ nhà sách Nhất Phương tới tòa nhà Hằng Huy, tham gia chương trình giảng dạy của trung tâm du học.
Về cơ bản là một kèm một, thi thoảng có giờ tiếng anh thì đông hơn một chút, cũng thường hay gặp Lư Hựu Trạch, tối đến sẽ cùng nhau về nhà.
Cứ về nhà là cô lao vào luyện đề, làm hết một đề thì dùng một nửa thời gian để sửa chữa lỗi sai và ghi nhớ.
Gặp phải đề dù xem đáp án vẫn không hiểu, hành động đầu tiên của cô theo bản năng lại là mở QQ, định gửi tin nhắn thoại cho Trương Chú.
Tay chạm vào màn hình rồi lập tức dừng khựng, đổi thành mở khung trò chuyện với Tân Tiểu Hòa, gửi tin nhắn hỏi bạn.
–
Lớp học 11 giờ tối vẫn đầy ắp học sinh.
Buổi tuyên thệ trăm ngày trước kì nghi đã cổ vũ tinh thần các bạn, cả lớp động lực tràn trề, dường như cứ ai bước ra khỏi cửa lớp trước là sẽ thua.
Tân Tiểu Hòa nghỉ ngơi uống nước, liếc qua điện thoại, lập tức ngồi xuống vắt óc suy nghĩ.
Sau đó bạn ngẩng lên, thừa nhận: Bạn cũng không biết làm.
Bạn đặt điện thoại lên bàn bên cạnh. Trương Chú đang làm đề tiếng anh ngẩng lên: “Gì vậy?”
“Cậu nhìn bài này xem.”
Trương Chú cầm điện thoại lên, hai ngón kéo về hai phía định phóng to hình ảnh, không ngờ mới chạm vào hình ảnh đã thoát ảnh, về toàn cảnh khung trò chuyện.
Ghi chú: Hạ Hạ mềm như bông.
Phía sau còn có một icon rất dễ thương.
Mềm như bông?
Trương Chú nhướng mày.
Trên màn hình hiện ra đoạn đối thoại của hai cô gái. Cậu không định đọc trộm, tuy thế liếc một cái chữ đã chạy hết vào não.
Phía trên cùng là đối thoại từ mấy ngày trước.
Hạ Hạ mềm như bông: “Mình lúc nào cũng ở nhà sách Nhất Phương, cuối tuần cậu có thể tới chơi với mình.”
Tân Tiểu Hòa: “Ok, tuần này qua luôn!”
Hạ Hạ mềm như bông: “Giới thiệu bạn mình cho cậu làm quen.”
Tân Tiểu Hòa: “Ok luôn.”
Đôi mày Trương Chú lại hất lên.
Cô không có chỗ nào mới hơn sao?
Bạn, là chỉ Đào Chi Chi?
Dưới nữa là cuộc đối thoại hôm nay.
Thịnh Hạ gửi hình ảnh này sang, sau đó thêm một meme móng mèo víu khung cửa.
“Có đó không?”
“Cứu mình với…”
Trương Chú: …
Thế đã chịu chết rồi?
Trương Chú cầm điện thoại lên, dò hỏi: “Mình trả lời nhé?”
Tân Tiểu Hòa tưởng cậu liếc một cái đã biết cách giải, ngạc nhiên gật đầu lia lịa: “Ờ, cậu trả lời đi.”
Trương Chú định gõ chữ nhưng nhìn bàn phím hoa hòe hoa sói thì lại thôi. Cậu không quen dùng bàn phím chín ô, lại không tìm được nút được bàn phím, biết gõ thế nào đây?
Thế là cậu quyết đoán bấm vào nút ghi âm bên cạnh, cầm điện thoại lên, đưa micro vào sát miệng, nói: “Xin mình đi.”
Tân Tiểu Hòa: …???