Đổng phu nhân của phủ Hách Xương hầu ước chừng bốn mươi tuổi, châu báu đeo đầy người, bà cười khẽ nói với Đại phu nhân: “Yến hội này không phải chuẩn bị cho Tam tiểu thư sao, sao đến giờ vẫn chưa thấy Tam tiểu thư đến?”
Đại phu nhân cười mà không nói gì, Lí Vị Ương không đến là đúng, tất cả những nử tử ở nơi này đều không bằng được Lí Trường Nhạc, đã thua kém chị em, nàng ta tội gì phải đến để mất mặt.
Nguỵ Quốc phu nhân sau chuyện lần trước rất căm hận Lí Vị Ương, bà lấy khăn tay che miệng lại cười cười, vẻ mặt trào phúng, “Một tiểu nha đầu lớn lên ở thôn quê, cầm kỳ thi hoạ không tinh thông, lễ nghi cũng không biết gì, ta thấy Lí Thừa tướng, nên giấu thứ nữ này cho kỹ, tránh để mất thể diện trước mặt người khác!”
Đổng phu nhân lấy tay che miệng, khẽ cười nói: “Tuy là thế, mà nàng ta hiện giờ là An Bình Huyện chủ, nghe nói Thái hậu nương nương cũng phải nhìn nàng ta với cặp mắt khác xưa đấy!”
Nguỵ Quốc phu nhân cười lạnh: “An Bình Huyện chủ, không có đất phong không được cung phụng, thì Huyện chủ cái gì chứ! Còn không phải bệ hạ nể mặt Lí Thừa tướng mới trấn an nàng ta, đúng là nha đầu ngốc! Đã như vậy, nàng ta không đến là đúng, miễn làm trò cười cho người khác.”
Bỗng dưng Đổng phu nhân ngừng cười, chỉ vào bóng hình duyên dáng phía trước, kinh hoảng nói: “Kia là, kia là?”
Đại phu nhân nhìn theo hướng tay Đổng phu nhân, sau đó mày nhíu lại.
Tất cả mọi người hai mắt mở to nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, biểu cảm trên mặt đều rất kinh ngạc.
Bởi vì hiện giờ Lí Vị Ương đã có thân phận Huyện chủ, những phu nhân tiểu thư không có phẩm cấp thấy nàng đều phải hành lễ. Nàng thản nhiên cười, đáp lễ lại từng người, động tác chẳng những không sai sót, còn mang theo sự tao nhã cao quý mười phần, đến ngay cả nụ cười mỉm trên mặt cũng vừa đủ, làm cho mọi người càng thêm ngạc nhiên.
“Không phải nói lớn lên ở thôn quê sao?”
“Phong thái này không giống chút nào! Chậc chậc, nhìn động tác kia xem, sinh động lưu loát như mây bay nước chảy, các hậu phi công chúa cũng chẳng hơn thế là bao.”
Đại phu nhân nói không nên lời, ánh mắt bà gắt gao nhìn Lí Vị Ương, như thể không quen biết nàng vậy. Bà hoàn toàn không hiểu nổi vì sao Lí Vị Ương thoạt nhìn không giống nha đầu thôn dã mà giống một vị công chúa xuất thân cao quý!
Đổng phu nhân nhìn Lí Vị Ương, đứa nhỏ này tuy rằng dung mạo kém Lí Trường Nhạc xinh đẹp, nhưng hành động cử chỉ trầm tĩnh như nước, tao nhã thong dong, so với Đại tiểu thư, lại là một hương vị khác.
Xinh đẹp quá mức sẽ làm người khác thấy bất an, mà Lí Vị Ương lại vừa đủ, làm cảnh đẹp ý vui mà không mang tính uy hiếp, đôi mắt trong suốt, nở nụ cười có chút ngọt ngào, ở điểm này, lực tương tác của nàng ta so với Đại tỷ mạnh hơn nhiều, phỏng chừng đây là cảm giác của toàn bộ các phu nhân tiểu thư trong phòng.
Ánh mắt Lí Trường Nhạc cũng đuổi theo từng động tác của Lí Vị Ương, nàng không ngờ, tiện nhân này còn dám xuất hiện tại yến hội. Lí Thường Hỉ đi đến bên người nàng nhìn bóng dáng Lí Vị Ương oán hận nói: “Nhìn vẻ mặt đắc ý của nó kìa, chỉ có chức vị Huyện chủ thôi, nó nghĩ mình là công chúa chắc!”
Lí Trường Nhạc không nói gì, nhíu mày thật chặt.
Lí Tiêu Nhiên nhìn mọi người cười nói: “Hôm nay mời các vị đến phủ, thứ nhất là để mọi người gặp mặt ăn uống vui vẻ, thứ hai là vì giới thiệu Tam nữ nhi của ta với mọi người…” Nói xong, quay đầu nói với Lí Vị Ương ngồi bên trái: “Vị Ương, chào mọi người ở đây đi.”
Lí Vị Ương nhẹ nhàng nở nụ cười, hơi cong lưng chào mọi người, “Vị Ương bái kiến các vị trưởng bối.”
Mọi người vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một nha đầu thôn dã không biết hành động cử chỉ, cả gan làm loạn, không ngờ lại là một tiểu thư thanh tú xinh đẹp, chính vì sự đối lập quá mãnh liệt, cho nên bỗng chốc hoà tan đi sự kinh diễm với dung mạo của Lí Trường Nhạc, lực chú ý đều chuyển tới người Lí Vị Ương.
Dù sao, vị Tam tiểu thư thứ xuất này đúng là truyền kỳ, đầu tiên không được sủng ái đưa về thôn quê, sau khi trở về lại như kỳ tích đứng vững gót chân ở Lí phủ, còn lập công lao được bệ hạ sắc phong làm Huyện chủ, đây chính là chuyện hiếm có ở Đại Lịch từ khi khai quốc đến nay, có thể nói là kỳ tích!
Đối mặt với mọi ánh mắt tò mò hoặc hâm mộ của mọi người, Lí Vị Ương mang vẻ mặt dịu dàng, nho nhã lễ độ, làm cho Thác Bạt Chân vừa mới bước vào nhìn chằm chằm không chuyển mắt. Lí Vị Ương đúng là nha đầu gan lớn, từ những lời nói của nàng vừa rồi có thể nhận ra, nhưng vừa mới bước vào yến hội đã như thay đổi thành một người khác, tươi cười trên mặt kia, quả thật có thể nói hoàn mỹ đến mẫu mực.
Đúng lúc này, bỗng dưng vang lên tiếng hô của nữ tử!
“Thất Hoàng tử! Thất Hoàng tử điện hạ!”
—— Lời ngoài truyện ——
Quần chúng bốn phía: Tần cắt cắt, lần nào cũng cắt ở những chỗ như thế này, làm thịt ngươi!
Cắt cắt: Ta không sợ = =
PS: Đề cử “Độc phi đương gia” tác phẩm hài hước, tinh phẩm gia đấu, không đọc sẽ hối hận! “Trùng sinh chi lãnh vương độc phi” của Lam Anh cũng rất đáng yêu đó!
_______________________________________________