Anh có tư chất vượt trội với chỉ số IQ cao và không thích giao lưu cùng người khác. Nhưng anh vẫn đi gặp những đồng nghiệp cá vàng, khả năng giao tiếp chẳng những không bị cản trở, mà thậm chí còn dễ chịu.
Bởi vậy mới thấy được anh là một kẻ khôn ngoan, có thể loại bỏ những tác động xấu đến mức tối đa để đạt được mục đích của mình. Hiện tại, Vesper Lynd chính là mối nguy hại gây ảnh hưởng xấu.
Đồng thời, anh cũng thích kiểm soát người khác, dẫu cho việc thao túng tâm lý thường được khoác lên mình một tinh thần trách nhiệm lớn lao đối với liên bang Anh.
Cho nên lúc bấy giờ, Mycroft Holmes muốn điều khiển ảnh hưởng xấu xa này ra khỏi cuộc sống. Ổ cứng não của anh không nên chất đầy những thứ vô nghĩa đó. Xử trí theo cảm tính là khiếm khuyết tâm lý của kẻ thất bại.
Trước thái độ cứng rắn ấy, Vesper chẳng hề bị chọc tức. Cô vắt chéo chân tao nhã, tựa tấm lưng thẳng vào ghế ngồi, “Chi bằng anh đưa tôi đến Châu Nam Cực nhé?”
“Nếu cô ưa thích vua chim cánh cụt, thưa cô Lynd.” Mycroft Sherlock Holmes mở tài liệu ra xử lý, thoạt nhìn lạnh lùng vô tình, như thể ở anh không có bất cứ thứ cảm xúc gì. Tất cả những yếu tố duy trì sự vận hành não chỉ là tinh thần trách nhiệm và khả năng kiểm soát.
Vesper mỉm cười, nói giọng ngả ngớn, “So với chim cánh cụt vùng giá lạnh, thì tôi thích Gã Băng hơn.”
Mycroft khựng bút, nghênh đón ánh nhìn chăm chú từ cô, “Vesper Lynd, mơ tưởng mọi việc đều thuận lợi sẽ chỉ khiến cô đánh mất đi tất cả thôi.”
Dưới ánh nắng chiếu rọi bất quy tắc trên trần văn phòng, đôi mắt xanh xám của Vesper lóe sáng như có sức mạnh đánh thẳng vào tim người ta, chạm tới nơi mềm mại nhất trong lòng anh.
“Chẳng phải ngài đã điều động tôi trở thành gián điệp hai mang đó sao?” Vesper liếc mắt nhìn gương mặt anh, ngọt ngào nói, “Tôi nhờ ngài giúp đỡ giữa lúc khó khăn. Còn ngài, ngài Sherlock Holmes toàn tài, người có khả năng giữ cho liên bang Anh hoạt động hoàn hảo, lại chọn cách lợi dụng lợi ích của tôi để tối đa hóa lợi ích của mình.”
Anh cau mày gần như khó nhận ra, nhưng giọng nói vẫn vững vàng, “Cô Lynd, lẽ nào cô đang mong thấy tôi tỏ vẻ áy náy sao?”
“Dĩ nhiên là không…” Vesper nhìn anh đăm đăm, bình tĩnh nói, “Tôi chỉ muốn nói cho ngài rằng hôm qua chính ngài đã dốc lòng giúp tôi hôn Moriarty đấy.”
Sherlock Holmes híp mắt, cười mỉa, “Cô giỏi chối bỏ trách nhiệm thật.”
Giọng điệu anh hơi lạnh lùng, như đang đè nén điều gì đó, nhưng vì nét mặt quá điềm tĩnh nên mọi thứ cứ như chỉ là ảo giác của cô.
Mycroft Sherlock Holmes giấu khuôn mặt mịt mờ trong bóng tối làm Vesper không thấy rõ biểu cảm anh ta.
Anh ta nói giọng lạnh nhạt và nhìn cô thật sâu, “Hi vọng cô đừng tự cho mình là thông minh.”
Trông Sherlock Holmes lý trí mà độc đoán chuyên quyền. Sự tự chủ mạnh mẽ như áp đảo hết thảy.
Vesper hạ giọng, “Thưa ngài Sherlock Holmes, đối với người hiểu rõ nội tình, ngài là người quyền thế nhất nước Anh. Nhưng ngài, một kẻ toàn tài, giờ lại tỏ ra cáu kỉnh vì một chuyện nhỏ xảy đến với tôi ngày hôm qua, mặc dù nó nấp đằng sau sự lý trí quyết đoán của ngài.”
Không khí như tù đọng ngay lập tức. Một cảm giác khẩn trương hết sức căng thẳng.
Mycroft càng lạnh lùng, chưa có bất cứ ai rút ra được kết luận nào từ nét mặt anh.
“Em trai ngài, thám tử Sherlock Sherlock Holmes từng nói trên blog trinh thám rằng – tình cảm là khiếm khuyết sinh học của kẻ thất bại…” Vesper nhàn nhã nói, “Nhưng người ở đâu thì ở đó có sơ hở. Mà Moriarty lại giỏi nhất trong việc ép người khác cư xử theo cảm tính.”
Chính Phủ Anh sẽ không bao giờ thừa nhận, sau khi chứng kiến nụ hôn nồng nhiệt kia trên thông tin giám sát, một cảm xúc nào đó đã khiến anh đưa ra quyết định tạm thời trục xuất cô sang Nam Mỹ. Dẫu đứng về phương diện trí thức, quyết định này cũng chẳng có gì sai cả.
Nét mặt anh bình tĩnh bất biến, như đang rơi vào khoảng lặng.
Mycroft nhìn cô nàng tóc đen quyến rũ gợi cảm trước mặt. Cô đẹp đến mê hoặc. Ngay cả khi cười thì cô cũng luôn ảm đạm. Dòng máu này pha trộn giữa vẻ nóng bỏng Nam Âu và nét đẹp lạnh lùng Bắc Âu, bẩm sinh đã là sự kết hợp của mâu thuẫn cùng xung đột.
Văn phòng âm u tĩnh mịch bất thường. Tiếng thở cả hai như vang lên bên tai.
Anh ta không cho phép mình mất kiểm soát và bước tiếp, đối mặt với một ẩn số vô cùng nguy hiểm.
Nhưng đồng thời, sự nguy hiểm khôn lường lại mang sức hút cuồng nhiệt, quyến rũ anh ta từng phút từng giây, thôi thúc anh ta tiến gần một bước, khám phá thứ tình cảm hèn nhát chưa bao giờ được tính đến.
– – Mà nguy hiểm thì luôn luôn chiến thắng sự cân bằng.
Mycroft Sherlock Holmes trầm giọng, “Làm một điệp viên hai mang có mối quan hệ mật thiết với trùm tội phạm, cô định thuyết phục thế nào để tôi tin rằng lập trường của cô vẫn vững vàng?”
” – Manh mối mật mã đó.”
Sherlock Holmes nhìn thẳng vào cô, không biểu cảm dư thừa, tựa như thứ mật mã có thể đi khắp thế giới và trở thành công cụ phạm tội không phải là điều quan trọng trong mắt anh ta, hoặc, về bản chất, anh ta không tin mật mã này có thật.
Thực ra Vesper cũng nghĩ thế, “Moriarty sẽ thường xuyên gõ nhịp. Mấy lần để ý, tôi đã nhận thấy một nhịp điệu ăn khớp nhau. Nhưng theo phân tích mã Morse thì nó cũng chẳng phù hợp.”
Ví dụ như tối hôm qua lúc cô chuẩn bị bắn súng, ngón tay Moriarty đã gõ nhẹ bên hông cô.
Mycroft mím môi, “Cái trò mã Morse trẻ con này không giống với phong cách làm việc của Moriarty đâu.”
Vesper đồng tình và nhắc nhở anh, “Nhưng nếu những người nắm quyền ở liên bang Anh cho rằng mã đó tồn tại thật, gây nguy hiểm đến sự an toàn của chính phủ, vậy tôi vẫn là ứng cử viên sáng giá nhất cho hoạt động lần này.”
Sherlock Holmes vô cảm nhìn cô, híp mắt nguy hiểm. Ánh mắt anh vừa như đang nhìn cô chăm chú, lại vừa như đang rà soát những góc tối trong văn phòng mờ mịt, “Rồi sao? Cô định tiếp cận Moriarty mà chẳng có lấy một điểm mấu chốt nào à?”
Vesper liếc anh ta, nhíu mày nói, “Dù gì thì tôi cũng chỉ là một sự tồn tại tầm thường với ngài mà thôi.”
Anh ta cau mày, đặt ánh mắt lên người cô, nghe thấy cô nàng tóc đen lẩm bẩm một mình –
“Xí, tuổi đã cao còn vờ vĩnh khó ở thế chứ lị.”
Chính Phủ Anh bị chê: “…”