‘Cậu ta đang tiến triển rất tốt’
– Bác sĩ Bàng!
Nhìn thấy vẻ mặt mang đến chín phần ngại ngùng của Liễu Hiên, Bàng Ngọc Quý đoán là cô có chuyện gì đó muốn nhờ anh giúp, anh ôn tồn lên tiếng hỏi “Tiểu Hiên, em đang muốn nói gì với anh?”
– Em phải trở về nhà, những ngày tháng tới đây việc chăm sóc Lục Lang trông cậy vào anh.
‘Em yên tâm, anh nhất định sẽ chăm sóc cho cậu ta thật tốt!’
– Cảm ơn anh nhiều lắm bác sĩ Bàng!
‘Không cần phải khách sáo’
Liễu Hiên đứng nhìn Doãn Lục Lang thêm một lúc rồi mới rời đi, cô muốn in đậm hình ảnh của anh vào tim mình.
Bàng Ngọc Quý thở dài “Tiểu Hiên, nếu đã không nỡ rời xa thì đừng rời xa, nếu đã không đành lòng thì đừng miễn cưỡng”.
Nước mắt Liễu Hiên chợt lưng tròng “em còn có thể làm được gì nữa chứ?”
‘Tiểu Hiên, em có biết một năm qua Lục Lang sống khổ sở như thế nào không?’
Liễu Hiên cúi đầu để ngăn đi dòng lệ xót xa, cô biết là kiếp này cô đã nợ Doãn Lục Lang.
Bàng Ngọc Quý lại ôn tồn nói tiếp “trong một năm qua, cậu ta đã trải qua rất nhiều lần phẫu thuật để trở về tìm em, đôi chân của cậu ta vốn đã không còn hy vọng, nhưng em chính là động lực để cậu ta vượt qua tất cả, cậu ta đã vì em mà chấp nhận trải qua muôn ngàn đau đớn để được đứng lên”.
Liễu Hiên nhíu mày!
‘Tiểu Hiên, sao em không quay lại với Lục Lang? Không phải trước đây em đồng ý kết hôn với Doãn Duyệt là chỉ vì muốn cứu Lục Lang sao? Giữa hai người vẫn còn tình cảm với nhau, sao lại ép bản thân mình sống khổ sở trong ray rứt vậy chứ?’
– Bác sĩ Bàng, em…
‘Còn nếu như em đã nhất quyết sống bên cạnh Doãn Duyệt thì em nên dứt khoát với Lục Lang, đừng khiến cho cậu ta có thêm hy vọng nữa!’
– Em hiểu rồi ạ! Hãy chăm sóc cho anh ấy thật tốt.
Liễu Hiên nhìn Doãn Lục Lang thêm một lần nữa rồi mới dứt khoát rời đi. Cô đã phải khóc rất nhiều, Bàng Ngọc Quý nói rất đúng…nếu như cô đã chọn ở lại bên cạnh Doãn Duyệt thì phải cắt đứt hy vọng với Doãn Lục Lang.
Vừa rời khỏi nơi của Bàng Ngọc Quý, Liễu Hiên lang thang trên bến cảng. Gió chiều lành lạnh thổi qua, từng hồi rét mướt thấu xương, Liễu Hiên chợt co rúm đôi vai gầy.
Trên cảng chiều nay có rất nhiều đôi tình nhân cùng nắm tay nhau đi dạo. Chỉ riêng cô bơ vơ một bóng bước đi trong chiều, lòng nghĩ ngợi miên man về những việc xảy ra trong quá khứ.
…………………
‘Lục Lang, cậu ổn chứ?’
“Ổn!”
‘Tập vừa thôi, đừng để ảnh hưởng đến gân cốt nữa, đôi chân của cậu không còn chỗ để giải phẫu nữa đâu, mỗi ngày trôi qua tập luyện một ít là được rồi. Cố gắng kiên trì đừng nóng vội, dục tốc bất đạt!’
“Được rồi Ngọc Quý, cậu cứ lèm bèm mãi”.
‘Tên khốn nạn vô lương tâm nhà cậu, thấy cậu không biết thương lấy bản thân, nhắc nhở cậu thì cậu lại bảo tôi lèm bèm’.
Doãn Lục Lang nhìn về phía xa xăm “Xin lỗi!”
Dạ Phong vừa đi vào đã nghe Doãn Lục Lang và Bàng Ngọc Quý cãi nhau “hai người sao vậy?”
Doãn Lục Lang đưa mắt nhìn Dạ Phong “Mọi chuyện thế nào rồi?”
Dạ Phong khẽ lắc đầu “phức tạp lắm rồi, mấy lão già họ Doãn kia đã quyết định đưa Doãn Chí Thành lên làm người đứng đầu Doãn Thị”.
Doãn Lục Lang nheo mắt “vậy sao?”
Bàng Ngọc Quý tức giận quát “đúng là một lũ khốn”.