“Giờ không còn sớm, Du Nhi sớm đi nghỉ ngơi. Ngày mai buổi sáng ta tới kêu đệ, chúng ta cùng đi chỗ Hoa đại phu.”
“Nhị ca, Hoa đại phu có đáng tin không?”
Cố Tương cười cười, gật đầu nói:
“Du Nhi cứ yên tâm đi. Hoa đại phu làm nghề y vài chục năm, ngoại hiệu Bang Tử Đại Tiên (thần cho con cái ), đệ nói xem có đáng tin cậy không?”
Nghe xong Cố Tương nói, Cố Du mặt hơi hơi đỏ hồng, nhưng không hề hỏi nhiều, nhìn theo bóng dáng Cố Tương rời khỏi phòng mình.
Sáng sớm hôm sau, Cố Du là bị Cố Hạ đánh thức. Bạn nhỏ ghé vào mép giường, nhỏ giọng nói thầm:
“Nhị thúc, vì cái gì con ngủ nướng sẽ bị ông cố cùng tổ phụ mắng, nhưng tứ thúc ngủ nướng không bị ai quản vậy.”
Cố Tương nghiêm trang mà trả lời:
“Đó là bởi vì tứ thúc rất nhiều năm không ở nhà, nếu mỗi ngày ở nhà không ai mắng mới là lạ. Hạ Nhi, con nếu ra khỏi nhà mấy năm trở về, nhị thúc cam đoan con ngủ nướng ai cũng mặc kệ con.”
Cố Hạ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nghiêm túc nói:
“Con thích ở nhà, con đây thấy mỗi ngày dậy sớm tốt hơn.”
Cố Du mở mắt ra, nhìn hai thúc cháu kia, nhướng mày nói:
“Các người xem ta không tồn tại à?”
Kỳ thật ở trong cung Cố Du không có lười nhác như vậy. chính là vì khó được về nhà một lần, theo bản năng liền phóng túng, dù tỉnh cũng ăn vạ không chịu đứng lên.
Cố Hạ thấy Cố Du tỉnh lập tức đứng lên, vui vẻ nói:
“Tứ thúc mau rời giường, nhị thúc đáp ứng mang con đi ra ngoài chơi.”
Cố Du không khỏi ngây ngẩn cả người, kinh ngạc nói:
“Nhị ca, chúng ta mang Hạ Nhi đi ra ngoài sao?”
“Dù sao cũng phải đi ra ngoài, chúng ta thuận tiện đi dạo, đệ không phải vẫn luôn nói không có ra cung chơi đùa?”
Cũng không biết đại phu có thể xem bao lâu, Cố Tương cảm thấy mang Cố Hạ theo cũng không sao. Dù sao hôm nay nhiệm vụ chủ yếu chính là đi cùng Cố Du, vui vẻ thì tốt rồi.
Cố Du chớp chớp mắt, phát hiện mình có thể đi trước nghiên cứu địa hình cũng không tồi, như vậy quá mấy ngày cùng Tiêu Minh Xuyên ra ngoài cũng không đến mức không biết gì, liền cười nói:
“Được được được, đệ lập tức rời giường, các người ra bên ngoài chờ ta.”
Cố Tương dẫn Cố Du đến một hàng quán mà theo hắn nói là có bánh bao nhân nước đặc biệt ăn ngon (một loại bánh bao đặc biệt có tên Xiaolongbao, có nhân làm từ tôm, thịt hay các loại hải sản nhưng điều thú vị tạo nên là nước dùng nóng hổi được bánh bao quanh bên trong, từng chiếc bánh thơm ngon với nước dùng nóng hổi, chỉ cần cắn nhẹ một miếng là vị nhân đậm đà tứa ra đầu lưỡi, mềm, thơm)
Cố Du rất vừa lòng món ăn này, cũng âm thầm nhớ kỹ vị trí quán này, quyết định sẽ đề cử cho Tiêu Minh Xuyên nếm thử.
Dựa vào sắp xếp của Cố Tương, bọn họ buổi sáng đi dạo phố, mua cho các bạn nhỏ mấy món đồ chơi, cơm trưa đi Túy Tiên Lâu, nơi đó cá hương cay đặc biệt ăn ngon, buổi chiều đi tìm Hoa đại phu cũng không muộn.
Cố Tương rất sợ kiểm tra kết quả không như ý, Cố Du không có tâm tình đi chơi.
Nhưng Cố Du vốn dĩ không phải ra để đi chơi, trong lòng đè nặng tâm sự nào có tâm tình khắp nơi đi dạo.
“Tứ thúc tứ thúc xem con thỏ này đáng yêu chưa, còn ôm cà rốt nữa, chúng ta mua cho Đông Nhi cùng Lĩnh Nhi mỗi đứa một con được không?”
Cố Du theo phương hướng ngón tay nhìn lại, quả nhiên thấy được búp bê vải con thỏ đáng yêu, cười hỏi:
“Hạ Nhi không cần sao?”
Cố Hạ xua tay nói:
“Con đi học rồi, không phải trẻ con nên không cần!”
Cố Hạ có vẻ có chút kiêu ngạo nói.
Tuy rằng Cố Hạ nói như vậy, Cố Du vẫn mua năm con thỏ, chỉ là bạc đều do Cố Tương trả, Hoàng hậu điện hạ không có thói quen mang ngân lượng trên người.
Cố Tương thấy Cố Du thật sự không vui, lệnh người hầu đi theo mang Cố Hạ đi Ngũ Vị Trai xếp hàng mua điểm tâm, hắn cùng Cố Du đi tìm Hoa đại phu.
Y quán Hoa đại phu không lớn, nhưng người đến trị bệnh lại không ít, Cố Tương cùng Cố Du đợi một hồi lâu mới đến phiên bọn họ.
Dù Cố Tương Cố Du trước khi ra cửa cố ý đổi quần áo, nhưng Hoa đại phu kiến thức rộng rãi, vẫn liếc mắt một cái liền nhìn ra bọn họ không phải người thường.
Hoa đại phu bảo Cố Du ngồi xuống đưa tay trái bắt đầu thăm mạch.
Một lát, ông liếc mắt nhìn Cố Tương một cái, hỏi:
“Các ngươi là hai phu phu?”
Cố Tương không chút do dự gật gật đầu, hắn cùng Cố Du vốn là cải trang mà đến, thân phận giả cũng không có gì lạ.
“Các ngươi trước kia đã sinh một đứa, không phải ngay từ đầu không thể sinh phải không?”
Rõ ràng là câu hỏi ngữ khí lại rất khẳng định.
Cố Tương gật đầu nói:
“Đại phu xem thật chuẩn, trong nhà có một con gái bốn tuổi, sinh thời là khó sinh, hậu sản lại xuất nhiều huyết, khó khăn mới cứu được. Lúc ấy đại phu nói về sau không thể sinh nữa, nhưng nhà của chúng ta mấy thế hệ đơn truyền, không thể không có con nối dõi.”
Cố Tương nói nửa thật nửa giả, quan hệ thân phận toàn bộ điều thay đổi.
Hoa đại phu giơ tay vuốt chòm râu, thở dài nói:
“Không phải vậy. Vị này hậu sản xuất huyết thực nghiêm trọng, cũng không phải giống đại phu kia đã nói. Có thể đại phu kia không có khả năng cứu, cũng không nên nói như vậy.”
“Cái gì?!”
Cố Tương Cố Du hai miệng một lời, hai người biểu tình đều có chút ngốc.
Cố Tương vội hỏi nói:
“Hoa đại phu, ông có thể nói rõ ràng một chút không?”
Hoa đại phu trả lời:
“Vị này sinh sản bị thương thân mình không giả, nhưng nếu lúc ấy điều dưỡng đúng, thì đã có con chạy đầy đất.”