“Nhìn vẻ bề ngoài chị ấy không yếu đuối, nhưng đâu ai biết được bên trong chị ấy không được mạnh mẽ, em hi vọng anh có thể yêu thương chị ấy một chút.
“Con gái ai mà chả muốn được bên cạnh người mình yêu chứ.
“Anh sẽ từ bỏ, nhưng anh và em có thể làm bạn với nhau nữa được không?
“Được chứ ạ, sao lại không em hi vọng anh và chị ấy có thể đến với nhau, đừng yêu em nữa em không xứng với anh.” Hạ Như Ân nhìn Dương Kỳ nở một nụ cười dịu dàng nói.
“Ừm, cảm ơn em đã nói ra những điều này.” Dương Kỳ xoay qua nắm chặt lấy tay Nhật Hạ mà cười, ở ngay trên khoé mắt của Nhật Hạ đột nhiên lại có những giọt nước mắt hạnh phúc chảy ra.
Những ngón tay của Nhật Hạ động đạy, Dương Kỳ bất ngờ.
“Nhật Hạ, em tỉnh rồi ” Hạ Như Ân thấy vậy cô liền chạy ra khỏi phòng.
“Bác sĩ, bác sĩ” Hạ Như Ân chạy vỗi vã kêu bác sĩ, một lúc sau bác sĩ đã khám xong cho Nhật Hạ đôi mắt nặng trĩu của cô từ từ mở ra.
Nhật Hạ đã dần hồi phục lại sức khoẻ chỉ có điều những vết thương vẫn còn đau nên không cử động mạnh được.
“Anh chăm sóc chị ấy nhé, em có việc phải đi trước.” Hạ Như Ân chào tạm biệt sau đó rời khỏi phòng.
“Anh làm gì nhìn em mãi vậy” Nhật Hạ được Dương Kỳ đút cháo cho ăn, nhưng có chút ngại vì nảy giờ anh toàn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng.
Lần này Dương Kỳ đã chắc chắn sẽ quên được Hạ Như Ân và sẽ cố gắng bù đắp lại tình cảm cho Nhật Hạ và yêu thương cô ấy nhiều hơn.
———-
Hạ Tử Sâm đã về nhà nhưng anh không nghĩ ngơi đã đưa Phong Thiên Di đi ăn.
“Anh nói với chị hai về chuyện của tôi và anh chưa.
“Nhắc mới nhớ,hôm qua anh thức cả đêm, để anh lựa lời nói với anh Vũ và chị Ân, em chỉ cần việc ăn nhiều vào cho con anh đủ mĩm mỉn dễ thương là được.
“Xía, tôi biết rồi, biết vậy hôm đó đi về sớm là được, ở lại chơi làm gì bây giờ cái bụng lại có một đứa bé ” Phong Thiên Di bĩu môi vẻ mặt như rất hối hận vì đêm đó.
“Em là đang hối hận đấy à.
“Chứ sao, công việc ở công ty rất nhiều, mà làm sao mới làm có một lần mà lại có em bé được nhỉ, rõ ràng tôi có uống thuốc mà.
“Đúng thật là chỉ làm có một lần, nhưng mà chúng ta nguyên một đêm tới trời có bình minh đấy” Hạ Tử Sâm nhìn cô nói.
“Tên lưu manh nhà anh.” Phong Thiên Di tức giận mà la lớn.
“Thôi thôi được rồi, ăn đi vợ tương lai của anh.” Hạ Tử Sâm dỗ ngọt cô vợ trước mặt mình.
Phong Thần Vũ lúc đó cũng có dẫn Hạ Minh Huy đi vòng vòng trong khu trung tâm thương mại.
“A bố ơi, đó là cậu út kìa.” Đứa bé không ai kêu lại bán đứng cậu út của mình, chỉ tay về phía nhà hàng âu ngay đó.
Còn nhỏ mà mắt đứa bé rất tinh, Phong Thần Vũ quay sang nhìn theo hướng tay cậu bé chỉ, đúng đó là Hạ Tử Sâm, nhưng người đối diện cậu ấy lại là em gái cưng của anh.
“Sao hai đứa nó lại đi chung với nhau.?
Phong Thần Vũ dắt tay cậu bé vào nhà hàng, cả hai đang ngồi ăn uống nói chuyện giỡn qua giỡn lại không hề để ý đến sự xuất hiện của Phong Thần Vũ.
Phong Thần Vũ đi lại, đứng khoanh tay trước bàn, cả hai giật mình toát mồ hôi.